Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 177
Phần 177

Lạc Nam an nhàn nửa năm, bụng của các lão bà không có dấu hiệu to lên khiến hắn vô cùng buồn bực.

Thực lực càng mạnh, càng khó khăn…

Dù có rất nhiều biện pháp nhân tạo, nhưng rõ ràng hắn là nam nhân chân chính, có đủ bản sự… sao lại phải dùng đến những cách khác để cưỡng cầu?

Chúng nữ cũng muốn thuận theo tự nhiên nha.

Bất quá lúc này, bầu trời tông môn sinh ra dị tượng, phong vân biến ảo, các loại thần quang chiếu rọi…

Khi đa số người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đan hương thơm ngát lan tỏa khắp Đông Nam.

Khoảnh khắc này, chỉ cần may mắn ngửi được một ngụm hương khí, đều có cảm giác như vừa luyện hóa hàng nghìn mỏ Nguyên Thạch, thực lực tăng tiến đến khó tin.

Lạc Nam nở nụ cười, các lão bà đã thành công.

Quả nhiên Tiêu Thanh Tuyền các nàng từ trong Thần Nông Đan Canh tiến ra, mang theo mấy bình ngọc chứa đựng đan dược.

Lạc Nam vô thức nhìn lên bầu trời, không nghe thấy Giới Linh gọi tên đan dược cấp Bất Hủ, cũng không tuyên bố có người thành công luyện chế ra.

Điều này chứng tỏ, so với Luyện Khí Sư… Luyện Đan Sư đã sớm phát triển, trong quá khứ đã từng có người thành công luyện được Bất Hủ Thần Đan, đây không phải việc hiếm lạ, dẫn đến Chung Cực Chi Linh không gọi tên như những lần Bất Hủ Thần Vật ra đời.

Hơn nữa, Bất Hủ Thần Vật được đánh giá cao hơn Bất Hủ Thần Đan.

Thần Vật chứa đựng ý chí của thế giới, Thần Đan thì không.

Suy cho cùng, Thần Đan chỉ là tài nguyên sử dụng mà thôi.

“Phu quân, đại công cáo thành!” Bắc Cung Hàm Ngọc cười tươi nói.

Các nàng đều rất vui vẻ, lần đầu trong đời luyện ra đan dược trong truyền thuyết, đây là thành tựu vô số Luyện Đan Sư khát cầu, là thành tích và vinh quang lớn nhất.

“Các nàng quá tuyệt vời.” Lạc Nam hai mắt tỏa sáng:

“Là đan dược cho ta sao?”

Chỉ cần cảm thụ được luồng đan hương tỏa ra vừa rồi, hắn liền biết các lão bà cố ý luyện đan cho mình sử dụng.

“Không sai!” Đan Mộng Cơ gật đầu:

“Trong truyền thừa của Dược Đan Cổ Thần có một loại đan dược cấp Bất Hủ gọi là Dưỡng Giới Đan, loại đan dược này có thể cho Giới Linh của thế giới sử dụng, từ đó cung cấp lực lượng cho toàn thế giới.”

“Ngay cả một số thế giới gần như cạn kiệt tài nguyên, bị rút cạn sinh cơ cũng có thể phục sinh trở lại.”

“Bọn thiếp luyện Dưỡng Giới Đan để chàng thăng cấp 3000 Cực Giới.”

“Ngon lành, cho ta xem!” Lạc Nam hưng phấn nói.

Một bình ngọc đưa đến, bên trong có bảy viên Dưỡng Giới Đan.

Vừa mở ra, Nguyên Khí đã nồng đến mức hình thành vòi rồng, suýt chút cuốn bay cả Lạc Nam lên không trung.

“Hít…” Hắn kinh dị nói:

“Nguồn năng lượng này, thật sự quá tinh khiết và nồng đậm.”

“Dưỡng Giới Đan có tác dụng khuếch đại lực lượng và quy tắc để bồi dưỡng thế giới.” Tiêu Thanh Tuyền nở nụ cười:

“Bọn thiếp luyện được 2 lò, tổng cộng 14 viên… nhưng cũng tiêu hao hơn mười loại tài nguyên Bất Hủ.”

“Đáng giá!” Lạc Nam thoải mái phất tay.

Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, một hơi đem 14 viên Dưỡng Giới Đan nuốt vào trong bụng.

Đan dược vừa vào, lập tức hòa tan, biến thàn nguồn sóng thần lực khuếch tán khắp tiểu hỗn độn.

PHỐC!

Lạc Nam suýt chút thổ huyết, cơ thể phình to như quả bóng bay, da thịt căng phồng lên.

“Phu quân!” Chúng nữ biến sắc, sợ hắn bạo thể.

Đổi lại là Bất Hủ Thần bình thường đã sớm nổ tung, cũng may Lạc Nam có Bất Hủ Bá Cực Thể.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

3000 cực Giới như những cái động không đáy, tham lam và điên cuồng tuôn ra thôn phệ chi lực, hấp thu dữ dội những lực lượng như sóng thần này.

Không cần Giới Linh của từng Cực Giới, vì linh trí của chúng nó đến từ ý thức của Lạc Nam.

Hắn tập trung vận chuyển hóa Cực Thần Cung, biến 3000 Cực Giới thành những con rồng khổng lồ, há mồm nuốt lấy lực lượng, từng chút biến lớn và mạnh hơn trong đan điền.

“Phu quân liều thật, vừa rồi suýt chút dọa chết ta.” Đình Manh Manh vừa sợ vừa giận, muốn chạy lên đạp cho hắn một cước.

“Khanh khách, dù bạo thể cũng có thể phục sinh, sợ cái gì?” Âu Dương Thương Lan cười rộ lên.

Cơ thể phình to của hắn đã trở lại bình thường, hai mắt khép hờ, đắm chìm vào trạng thái tu luyện.

“Đừng làm phiền chàng!” Đông Hoa ra hiệu các tỷ muội lưu lại không gian cho hắn.

“Ngoại trừ Dưỡng Giới Đan, còn có Bất Tử Vĩnh Sinh Đan, vừa gia tăng tuổi thọ, khôi phục lực lượng và trị liệu thương thế trong nháy mắt.” Đan Mộng Cơ lại lấy ra một loại đan dược:

“Các tỷ muội mỗi người một viên phòng thân.”

“Loại đan dược này luyện được số lượng lớn, tiêu hao ít hơn.”

“Còn có Thăng Hoa Đan phiên bản thăng cấp, có thể gia tăng hiệu quả sử dụng Bàn Đảo Quả gấp 30 lần.”

Từng đôi mắt đẹp lóe dị sắc, các vị phu nhân tự tin thầm nghĩ:

“Có những thứ này, Bá Việt Tông ta sớm muộn gì cũng vượt qua Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh.”

Hơn một năm sau.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Đan điền liên tục truyền ra những vụ nổ lớn.

Nguồn dược lực trong Dưỡng Giới Đan thật sự quá nhiều.

Nhưng cũng chính nhờ vậy, 3000 Cực Giới đã thành công phá cảnh.

Thần Giới chân chính!

3000 cực Giới đã trở thành thế giới phù hợp cho nhân loại, yêu tộc hay bất cứ sinh linh nào luyện đến cấp Thần Đạo.

Đương nhiên chỉ là Thần Đạo Sơ Kỳ… tương đương với Thần Giới cấp thấp nhất.

Bất quá dù là thế, chiến lực của Lạc Nam đã đạt đến mức nào… ngay cả bản thân hắn cũng không rõ.

“Mỹ Anh, thử một chút!” Lạc Nam quát lên.

“Đến!” Cự Mỹ Anh cười sảng khoái.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị, nâng tay lên… 3000 cực Giới vận chuyển, bùng nổ sức mạnh.

Hắn thô bạo tung ra một quyền.

Cự Mỹ Anh lập tức dựng lên Liệt Nham Cốt Thuẫn, thân thể khổng lồ như kình thiên chi trụ trấn giữ, đỡ lấy mặt sau của thuẫn.

ĐÙNG!

Như thiên thạch nghiền nát hành tinh, Liệt Nham Cốt Thuẫn chấn động, mặt thuẫn vặn vẹo, Cự Mỹ Anh liên tục lùi bước, hai chân trượt dài trên không trung, để lại từng vết sụp đổ.

“Hự…”

Nàng đau đớn rên lên một tiếng, lực phản chấn khiến toàn thân tê rần, xương cốt rạn vỡ.

“Có sao không lão bà?” Lạc Nam vội vàng chạy đến, đau lòng không thôi.

“Bất Hủ Bá Cực Thể của chàng mạnh quá!” Cự Mỹ Anh bật cười.

Nàng vận dụng Tình Đỉnh, Vĩnh Sinh Thần Lực bao trùm toàn thân, thoáng chốc đã khôi phục thương thế.

Chúng nữ tròn xoe mắt, phải biết rằng Cự Mỹ Anh là một trong những người có khả năng phòng ngự mạnh nhất Hậu Cung.

Vậy mà một quyền của 3000 Cực Giới đã chật vật như vậy.

Nếu kết hợp thêm Bá Thần Lực, Bỉ Ngạn Hoa, các loại Thế ngưng tụ… vậy phu quân nhà mình còn khủng khiếp đến mức nào?

Lạc Nam cũng khá hài lòng với thực lực này, vừa rồi hắn còn chưa dùng Vũ Kỹ, nếu một quyền đó là Bá Cực Quyền còn dữ dội hơn.

Thật sự không uổng công đi hư không một chuyến, Thần Nông Đan Cảnh là thu hoạch tốt nhất trong nhiều năm qua.

Nó là căn cơ quan trọng có thể phát triển toàn bộ tông môn mà không chỉ một cá nhân được lợi thế.

“Phu quân, chàng hiện tại với Cấm Chủ có thể nghiền ép không?” Băng Lam Tịch hưng phấn hỏi.

“Xú bà nương, nàng đánh giá thấp Cấm Chủ quá rồi.” Lạc Nam bật cười:

“Nghĩ thử xem, tên Cấm Chủ lăn lộn ở Âm Gian tận ba vạn năm, làm sao không có thu hoạch gì?”

“Có đạo lý!” Chư vị phu nhân đều gật đầu tán thành:

“Lần đó hắn vừa từ Âm Gian trở về, chưa kịp tiêu thụ thu hoạch đã có thể chiếm thượng phong, cùng chàng đánh đến lưỡng bại câu thương.”

“Sở dĩ ta có thể đánh ngang với hắn trong trận đó, là vì Cấm Chủ không ngờ Bất Hủ Thần Tháp có năng lực nhốt hắn.” Lạc Nam thở dài:

“Lần sau muốn nhốt không đơn giản như vậy, hắn sẽ đề phòng, thắng bại rất khó kết luận.”

Hắn không khiêm tốn mà là đang biết người biết ta…

Đối với nhân vật như Cấm Chủ, không thể xem nhẹ dù chỉ một chút.

“Vậy bao giờ chàng đi Âm Gian, phải cho chúng thiếp theo cùng.” Trì Du Điệp nói.

Nàng sở hữu U Minh Hồn Cung, có thể trợ giúp rất nhiều…

“Đúng đó baba, ta cũng muốn xem nơi đó rốt cuộc có bộ dạng gì.” Tiểu Thiên Ý làm nũng, trong lòng lại thầm nghĩ:

“Nếu tình cờ gặp lại tên thối kia, phải đoạt về một nửa Đấu Trường Tuyên Cổ!”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192