Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 27
Phần 27

Trong khi Lạc Nam đang kịch chiến ba vị Cấm Lão, Yêu Linh Cấm Lão cũng đã đối mặt với Thái Cổ Viện Trưởng như phân công.

“Tây Cực vì có ngươi mà chúng ta chưa thể đoạt lấy, nhưng hôm nay ngươi đã xen vào trận chiến này, vậy thì thuận tiện diệt luôn!” Yêu Linh thanh lãnh nhìn chằm chằm đối thủ.

“Dù hôm nay các ngươi thắng, dù các ngươi thành công giải quyết ta hay Lạc đạo hữu thì các ngươi vẫn khó mà chiếm được thế giới này.” Thái Cổ Viện Trưởng ung dung đáp.

“Không cần ngươi bận tâm!” Yêu Linh hừ lạnh, ngọc thủ nâng lên.

ĐINH!

Theo tiếng chuông ngân thánh thoát, trong lòng bàn tay của ả xuất hiện một cái chuông đồng.

Cái chuông đồng này tỏa ra hơi thở cổ xưa, nguyên thuỷ, bên trên thành chuông lại có điêu khắc vô số giống loài khác biệt, từ yêu ma quỷ quái cho đến thần, hung thú, thiên địa dị chủng.

Bất Hủ Thần Lực truyền vào, chuông đồng lắc lư.

RỐNG… RÚ… GÀO… SÁT… LỆ…

Trong một hơi thở, hàng vạn tiếng tru, tiếng rống, tiếng gầm đến từ tất cả chủng loài này bạo phát.

Sóng xung kích kinh khủng càn quét, âm ba công xông thẳng linh hồn, chọc thủng màng nhĩ của toàn thể sinh linh.

Đó chỉ là dư ba phân tán, còn phần lớn tiếng chuông lại hội tụ về hướng Thái Cổ Viện Trưởng, muốn oanh sát cả nhục thân và linh hồn thông qua một tiếng chuông ngân hỗn tạp dữ dội.

Đây chính là Bất Hủ Thần Vật – Muôn Loài Thần Chuông với khả năng phóng đại tiếng rống chư thiên vạn tộc, hóa thành sóng xung kích, huỷ diệt cả Bất Hủ Thần.

Trong quá khứ, Yêu Linh từng dùng một tiếng chuông bạo thể một vị Bất Hủ Thần trong nháy mắt.

Nhưng mà đối thủ của ả hiện tại cũng không phải quả hồng mềm, ngược lại càng là một khối bàn thạch sừng sững trấn thủ Tây Cực từ Thượng Cổ đến nay.

Ngay khi Muôn Loài Thần Chuông ngân lên, hàng loạt trang giấy từ Bách Thế Thư bắn lên.

Các trang giấy này cấp tốc biến lớn, ở giữa trống rỗng như những đại môn dẫn tiến vào thế giới khác, bao trùm xung quanh Thái Cổ Viện Trưởng.

Tiếng chuông muôn loài kinh thiên động địa ập đến, đều rơi vào trong những đại môn thế giới kia, tan biến vào vùng không gian khác biệt.

Thái Cổ Viện Trưởng nâng tay, toàn bộ trang giấy lại trở về trong sách như chưa có gì xảy ra, vô cùng bình thản.

“Mơ tưởng!” Yêu Linh không phục, lại điên cuồng lắc chuông.

Lần này Muôn Loài Thần Chuông biến thành khổng lồ, từng hình ảnh điêu khắc quanh thân chuông như có được sinh mệnh lao ra ngoài, cùng ngửa đầu về hướng mục tiêu mà gầm rống.

Dường như đã sớm lường trước điều này, Thái Cổ Viện Trưởng trích một giọt máu vào Phù Trang.

Khoảnh khắc đó, sức mạnh và lực lượng từ các trang sách cường đại vận chuyển, Phù Trang bắn ra hàng tỷ loại Bất Hủ Phù Chú phô thiên cái địa, hình thành một cái lồng không gian phủ xuống Muôn Loài Thần Chuông, nhốt nó vào bên trong.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Muôn Loài Thần Chuông cố gắng tàn phá từ bên trong, chấn đến các Phù chú nổ ầm ầm nhưng vẫn chưa thể phá tan lồng giam.

Một giọt tinh huyết của Thái Cổ Viện Trưởng điểm vào, không thể phá vỡ trong thời gian ngắn.

“Đáng hận!” Yêu Linh không phục, một thanh vũ khí kỳ lạ giống như kiếm hiện ra, nhưng thanh kiếm này lại do từng khối từng khối mắt xích như những ô vuông kết hợp tạo thành.

Bất Hủ Thần Binh – Đả Thần Tiên!

Yêu Linh vung Đả Thần Tiên quật ra, thanh kiếm này liền kéo dài như một chiếc roi dài.

Bên trên nó mọc ra vô số gai nhọn, đập xuống cái lồng giam, muốn giải thoát cho Muôn Loài Thần Chuông của mình.

Nào ngờ ý đồ chưa thành, Thái Cổ Viện Trưởng đã hiện ra đối mặt với ả, hờ hững niệm:

“Bách Thế Càn Khôn Kinh!”

Phần phật…

Bách Thế Thư ném lên thiên không, vô vàn trang sách bắn ra khỏi quyển sách.

Những trang sách này biến lớn, mỗi một trang sách hiển hóa thành một phương thế giới.

Thế giới đan xen chằng chịt bao phủ ngàn vạn dặm thiên không, mỗi một thế giới lại chứa đựng một loại đại đạo khác nhau, mỗi một thế giới tượng trưng cho một nguồn sức mạnh khác nhau.

Như thần tích hiện ra giữa chiến trường, thế giới liên kết chặt chẽ không kẻ hở, tạo thành một ngục tù hỗn độn vây nhốt Yêu Linh.

Ở giữa trung tâm của hỗn độn này, đưa mắt nhìn đến đâu cũng thấy các thế giới như muốn nuốt chửng mình, Yêu Linh nội tâm trầm xuống, cảm giác như mình là một con kiến rơi vào tay của thần linh.

“Đả Thần Tiên của ta có thể nghiền nát mọi loại Thần Thể, huỷ diệt mọi loại Đại Đạo!” Yêu Linh lạnh lùng tuyên bố.

Trường tiên quét ngang, từng mắc xích bùng phát những đợt nổ tung như thiên thạch và sao băng va chạm.

Từng trang sách phát nổ, từng thế giới lung lay…

Nhưng mà ngay sau đó, những thế giới khác lại thế chỗ mà vào, còn những trang sách vừa bị tàn phá lại nhanh chóng hồi phục.

Thân ảnh Thái Cổ Viện Trưởng bất ngờ hiện ra bên trong Kiếm Trang, như chủ nhân của Kiếm Giới, vung tay bắn ra một đạo Kiếm Chỉ.

Yêu Linh còn chưa kịp phản kháng, lại thấy thân ảnh Thái Cổ Viện Trưởng xuất hiện trong Độc Trang, một chưởng mang theo muôn vàn kịch độc.

Thái Cổ Viện Trưởng tiếp tục hiện thân trong Trận Trang, kết ấn giáng xuống sát trận vô biên.

Thái Cổ Viện Trưởng lại hiện ở Băng Trang, ở Hoả Trang, ở Hồn Trang, ở Huyết Trang, ở Thể Trang…

Mỗi lần như vậy, lại là một đạo công kích tương ứng trấn xuống.

Chưa đầy một hơi thở, Thái Cổ Viện Trưởng như phân thân thành vạn người, hiện ra ở vạn thế giới, phát động vạn đạo thế công.

Yêu Linh tê dại cả da đầu, Đả Thần Tiên kéo dài hết mức có thể:

“Tiên Pháp – Vũ Thần Tịch Diệt!”

Ả nắm trường tiên khuấy động xung quanh mình ba trăm sáu mươi độ, hình thành vòng xoáy như vòi rồng khổng lồ, tầng tầng lớp lớp tiến hành phòng ngự.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Công kích liên miên không dứt đánh vào Vũ Thần Tịch Diệt, mặc dù phần lớn đều bị Đả Thần Tiên thành công nghiền nát, nhưng lực chấn động vẫn khiến Yêu Linh ở trung tâm chật vật vô cùng.

Đối chiến với Thái Cổ Viện Trưởng, dù đã xuất động Đả Thần Tiên và Muôn Loài Thần Chuông vẫn lâm vào thế bị động.

Muôn Loài Thần Chuông thiên về âm ba công đã bị vây khốn, mà Đả Thần Tiên công dụng chủ yếu là đánh vỡ các loại Thần Thể, nhục thân của Bất Hủ Thần.

Đáng tiếc gặp phải Bách Thế Thư, nó cũng khó phát huy được tác dụng.

Cảm thấy bị động phòng thủ không phải là cách, Yêu Linh hít sâu một hơi, ánh mắt dị thường băng lãnh.

Muốn triệu hoán Bất Hủ Thần Vật mạnh nhất của mình.

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192