Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 37
Phần 37

“Khốn thật, không thể trông chờ vào lũ vô dụng này nữa rồi!” Vô Ưu hít sâu một hơi, truyền âm cho đồng bọn:

“Rút thôi, trận này đã vượt tầm kiểm soát!”

“Kiểm soát cái rắm!” Loạn Chiến nộ mắng:

“Hèn nhát như chuột, con đường cường giả nếu bằng phẳng dễ dàng, mọi việc đều thuận lợi, vậy còn tu luyện, còn truy cầu sức mạnh cái rắm à?”

Loạn Chiến nói không sai, đạt đến cấp độ như bọn hắn có ai một đường bằng phẳng? Có ai không từng đạp trên núi thây huyết hải, có ai không từng nghịch thiên chi lộ để có được ngày hôm nay.

Nhưng Vô Ưu hành sự cẩn thận, ưu tiên giữ mạng lên hàng đầu, chỉ ở những tình thế thật sự không còn đường lui mới quyết định đem mạng ra đánh cược.

Đây cũng là lý do hắn sống đến thời điểm này dù tính cách quỷ dị, biến thái, đắc tội vô số người.

“Nếu đã không thể dựa vào đám Cấm Thần, vậy phải dựa vào vũ khí trong tay chúng ta.” Loạn Chiến lạnh lùng nói:

“Diệt được Lạc Nam, chấm dứt mọi chuyện!”

“Diệt cái rắm!” Nội tâm Vô Ưu cuồng mắng.

Hai người đã liên thủ, phát động toàn lực mà Lạc Nam vẫn có thể lấy một địch hai.

Cục diện nếu kéo dài, tất cả Cấm Thần đều sẽ vẫn lạc trong tay các Bá Phi và Bá Hậu.

Đến lúc đó, Cấm Khu sẽ tổn thất lớn nhất từ trước đến nay.

Thấy sự do dự trong lòng Vô Ưu, Loạn Chiến uy hiếp: “Ngươi đừng quên mệnh lệnh của Phó Cấm Chủ!”

“Nếu không vì mệnh lệnh, ngươi nghĩ mỗ còn ở đây à?” Vô Ưu âm thầm phỉ nhổ.

“Thảo luận xong chưa?” Lạc Nam như Bá Chủ Quân Lâm, Vạn Cổ Biến gào thét.

Một kiếm và một kích, vẫn đang hoành tảo càn khôn, ép cho hai vị Cấm Lão không thể xen vào cục diện khác.

Trong khi đó, Yêu Linh Cấm Lão vẫn còn lạc trong vô hạn thế giới của Thái Cổ Viện Trưởng, chưa rõ sống chết.

Đồng Thương Cấm Lão cố gắng tìm đường thoát khỏi Bất Hủ Thần Tháp, không thấy lối ra.

“Loạn Chiến, bại tướng mãi là bại tướng, dù hôm nay có thêm đồng minh, ngươi vẫn phải quỳ!” Lạc Nam cười khinh miệt:

“Bá Hồng Kiếm trong tay, ta chính là vô địch!”

KENG!

Ngạo Cực Kiếm thịnh nộ rít gào, Loạn Chiến điên cuồng tấn công.

Lạc Nam hài lòng, hiện tại hắn không sợ đối thủ chiến đấu toàn lực, hắn chỉ sợ đối thủ bỏ trốn.

Bất Hủ Thần một khi muốn chạy, khó mà truy đuổi.

Nhất là nhân vật Cấm Lão như Loạn Chiến hay Vô Ưu, một khi đã chạy thì Lạc Nam cũng vô pháp cùng lúc đuổi theo làm thịt cả hai.

Hắn tinh ý nhận ra sự thù địch vô hình của Ngạo Cực Kiếm với Bá Hồng Kiếm, cũng nhận ra sự ám ảnh nào đó trong nội tâm của Loạn Chiến vì thế cố ý mở miệng khiêu khích, nhằm lưu đối phương ở lại liều mạng với mình thay vì quyết định rút lui.

“Kiếm của ta mới là vô địch!” Loạn Chiến nộ hống:

“Vạn Kiếm Trấn Sơn Trận!”

KENG KENG KENG…

Ngạo Cực Kiếm nâng lên, hư ảnh vô số thanh kiếm xuất hiện, kết thành đại trận.

“Đây là…” Lạc Nam giật mình.

Hắn chứng kiến từ trong vạn kiếm lập thành trận, hư ảnh một ngọn núi sừng sững hiện ra, mang theo sức ép kinh khủng áp xuống tất cả Thần Binh trong thiên hạ.

“Vạn Binh Sơn!?” Lạc Nam ánh mắt lóe lên:

“Binh Ngạo đâu?”

“Chết!” Kế khích tướng của hắn quả nhiên có hiệu quả, Loạn Chiến hung lệ vô biên, bên cạnh hiện ra hư ảnh của Binh Ngạo.

Song trọng Bất Hủ Thần kết hợp.

Nhất kiếm trấn áp cửu thiên.

Lạc Nam nâng lên Bá Hồng nghênh đón, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, 3000 Cực Giới cường hóa.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Dù là như thế, hắn vẫn bị đẩy lùi hàng trăm bước sau một kiếm này, Ma Tà Giáp chấn động.

“Binh Ngạo?”

“Bất Hủ Khí Thần?”

Cả Lạc Nam và Vô Ưu đều giật mình trước cảnh này, nhìn lấy hư ảnh của Binh Ngạo song song cùng Loạn Chiến.

“Làm sao có thể? Không có Lưỡng Từ Thạch của mỗ, sao bọn chúng có thể dung hợp hoàn mỹ?” Vô Ưu nhíu mày, nhìn chằm chằm Ngạo Cực Kiếm:

“Thanh kiếm kia…”

“Họ Lạc tiểu súc sinh!” Binh Ngạo chiếm quyền khống chế thân thể, nâng Ngạo Cực Kiếm lên, gầm giọng tuyên bố:

“Ngạo Cực Kiếm do ta đúc nên mới là đệ nhất Bất Hủ Thần Binh, ta mới là Luyện Khí Sư cấp Bất Hủ đứng đầu thiên hạ!”

KENG KENG KENG…

Ngạo Cực Kiếm ngân vang dữ dội, cộng hưởng cùng chủ nhân.

Toàn trường như tĩnh lặng vào thời khắc này, bị sự ngông nghênh của Binh Ngạo tác động.

Kẻ này chấp niệm cả đời, chẳng lẽ đã thật sự thành công đúc ra Bất Hủ Thần Binh sao?

Nếu thật sự là thế, thành tựu của hắn so với những kẻ đã nằm xuống như Pháp Hưng, Vĩnh Sinh Lão Tổ, Lôi Chấn Thiên… giá trị hơn nhiều.

“Hahaha…” Lạc Nam chợt phá lên cười, nụ cười xông thẳng cửu thiên:

“Hàng nhái cũng mang ra khoe khoang, thảo nào cảm nhận được vài phần quen thuộc, hóa ra là dựa vào phương pháp của ta mà đúc nên thanh kiếm này!”

Tiếng cười tràn ngập ngạo nghễ, lại tràn ngập hả hê và khinh thường.

Hắn ngạo nghễ là vì kẻ như Binh Ngạo làm mọi giá, bất chấp tất cả suốt cuộc đời, nhưng thành tựu lớn nhất lại phải chạy theo đuôi của hắn.

Hắn hả hê và khinh thường vì hàng nhái vĩnh viễn là hàng nhái, làm sao có thể so sánh với Bá Hồng hay Xích Tà của hắn?

“AAAAA…”

Binh Ngạo như phát điên, sự tự tin, kiêu ngạo của hắn bị tiếng cười của Lạc Nam đạp dưới chân chà đạp.

Mấu chốt chính là hắn không cách nào phản bác, bởi vì quả thật hắn học được phương pháp từ chỗ Lạc Nam, sau đó mới bất chấp hy sinh Vạn Binh Sơn để thay đổi một phần công thức.

“Diệt… ta sẽ huỷ diệt!” Binh Ngạo như dã thú bị dồn vào vực sâu, hai mắt chỉ còn lại sát khí và quyết tâm ngập trời:

“Ta sẽ diệt tất cả Bất Hủ Thần Binh của ngươi, để chứng minh ai mới là Luyện Khí Sư lợi hại nhất!”

“Ngu xuẩn!” Vô Ưu thở dài nói:

“Luyện Khí Sư chỉ là một phần nhỏ năng lực của Lạc Nam, người ta không thèm cố gắng đã có thành tựu khiến ngươi phải bất chấp tất cả để vượt lên.”

Lời này như một nhát đao hung hăng cắm thẳng vào tâm cảnh của Binh Ngạo.

Đúng… rõ ràng là thế.

Lạc Nam từ đầu đến cuối chưa từng tự xưng là Luyện Khí Sư, hắn cũng chẳng lao đầu vào luyện khí, mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên mà phát triển.

Thành tựu đáng sợ nhất của hắn là chiến lực, là Bá Việt Tông, là những chiến tích lừng lẫy.

Đúc ra Bất Hủ Thần Binh chỉ là một công cụ…

Ấy thế mà chỉ riêng điểm này, cả đời Binh Ngạo đã phải khát cầu truy đuổi.

Thậm chí giờ đây khi cùng Vô Ưu, Loạn Chiến, Đồng Thương liên thủ vẫn chưa thể đánh bại đối phương.

Chênh lệch sao lại lớn đến mức như thế?

Một chữ “Ngạo” trong tên của hắn, trở nên rẻ rúng, hèn mọn trước nhân vật này.

“KHÔNG!” Binh Ngạo triệt để mất đi lý trí, chỉ còn lại đố kỵ, sát niệm thôn thiên.

Hắn phải loại bỏ Lạc Nam bằng mọi giá, không đội trời chung.

Ngay cả Loạn Chiến vào giờ phút này cũng không thể áp chế nổi Binh Ngạo nữa rồi.

“Thất Giới Điện – Loạn Chiến Phi Phong… thiêu đốt tất cả lực lượng, linh trí, hiến tế cho Ngạo Cực Kiếm!”

Thậm chí là dâng hiến cả sinh mệnh…

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192