Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 167
Phần 167

Nguyên Giới…

Hạch tâm Truyền Tống Trận sáng lên, cũng không gây nên sự chú ý quá mức.

Bởi lẽ xuyên suốt những năm tháng qua, hệ thống Truyền Tống Trận vẫn luôn liên tục vận hành.

Không chỉ truyền tống giữa Chung Cực và Nguyên Giới, mà rất nhiều thế giới khác trong hỗn độn thuộc về chúng nữ ngày trước cũng truyền tống đến Nguyên Giới.

Mỗi thời mỗi khắc đều có tu sĩ, sinh linh, thiên tài từ các giới khác được tuyển chọn đến Nguyên Giới để tu luyện.

Sau khi trải qua Nguyên Giới Chi Linh sàng lọc, chọn ra những người ưu tú nhất, nhân phẩm đảm bảo nhất, sẽ được chuyển đến Bá Việt Tông làm đệ tử.

Đích thân các Giới Linh quan sát từng tên từ nhỏ đến lớn, từ khi còn bé đến lúc trưởng thành, vấn đề đạo đức hay nghị lực luôn được đảm bảo, không có chuyện một số kẻ vô ơn, bạch nhãn lang hay kẻ nằm vùng được vào Bá Việt Tông.

Chưa kể Bá Việt Tông còn có các vị phu nhân chấp chưởng Thiên Cơ Bất Hủ dò xét đảm bảo tuyệt đối không có chuyện một con sâu làm rầu nồi canh.

Trận pháp lóe lên, Lạc Nam và Diệp Đài Trang đã biến mất.

Không ai kịp nhìn thấy bọn hắn, cũng không ai biết Giới Chủ trong truyền thuyết đã trở về.

Lạc Nam rời đi nhiều năm, Nguyên Giới đã có các thế hệ mới xuất hiện.

Đối với bọn hắn, Giới Chủ là nhân vật trong thần thoại, chỉ nghe truyền miệng và những điển tịch về hắn, xem chiến tích của hắn thông qua những khối Lưu Ảnh Ngọc còn lưu lại mà thôi.

Về phần thực lực của Lạc Nam sau khi đạt đến Bất Hủ, hầu hết sinh linh ở Nguyên Giới đều không đủ tư cách tiếp xúc đến.

“Đây thật sự là một đại thế giới sao? Thật hùng vĩ!”

Đứng giữa trung tâm Nguyên Giới, từ trên cao nhìn xuống, Diệp Đài Trang thật sự bất ngờ.

Với kiến thức của nàng, đương nhiên biết 3000 đại thế giới mang bộ dạng gì.

Nhưng Nguyên Giới này, bất kể là phạm vi diện tích, không gian, chất lượng Nguyên khí hay quy tắc…

Đều không hề kém hơn Tây Cực.

Không sai, Nguyên Giới hiện tại đã sánh bằng một đại khu vực ở Chung Cực Giới.

Nguyên Giới quá lớn, như một quả cầu khổng lồ giữa hỗn độn bao la, phạm vi của nó sánh ngang một vùng đại khu ở Chung Cực Giới.

Chất lượng nguyên khí, quy tắc đều không thua kém chút nào.

Hạn chế duy nhất chính là quy tắc ở Nguyên Giới không cho phép Bất Hủ Thần tồn tại mà thôi, cần phải áp chế tu vi xuống dưới Bất Hủ vì vẫn thuộc phạm vi hỗn độn.

Nhưng dù là vậy, tu sĩ ở Nguyên Giới vẫn được hưởng lợi cực lớn… tốc độ tu luyện, đột phá, vượt qua bình cảnh chắc chắn sánh bằng các tu sĩ dưới Siêu Thần ở Chung Cực Giới.

Càng đáng nói hơn, số lượng chủng tộc, sự đa dạng sinh thái, giống loài ở Nguyên Giới cũng khiến Diệp Đài Trang mở rộng tầm mắt.

Quỷ tộc, thần tộc, tinh linh tộc, yêu tộc, dị chủng, thiên địa sủng nhi… nhiều đến mức Diệp Đài Trang cũng phải bất ngờ.

Dù là ở Tây Cực cũng không có được đa dạng chủng tộc như vậy.

“Chàng rốt cuộc đã làm thế nào?” Diệp Đài Trang kinh dị nhìn nam nhân.

Lạc Nam mỉm cười, nắm lấy tay nàng ngắm nhìn cảnh sắc Nguyên Giới.

Mặc dù hắn là Giới Chủ, chỉ cần động ý niệm là có thể từ Chung Cực quan sát toàn cảnh.

Nhưng đi dạo với Thái Cổ Viện Trưởng nha, cơ hội khó có được.

Hắn không vội mang nàng đến Lạc Gia, hai người một đường dạo bước giữa không trung…

“Cố hương ban đầu của ta, chỉ là một tiểu tinh cầu vào thời đại mạt pháp, không có khái niệm tu chân.” Thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên:

“Sau khi Bất Hủ Cổ Tộc bị diệt, Huyền Huân bị đánh chỉ còn tàn hồn, mang theo Bất Hủ Thần Tháp dùng tất cả lực lượng viễn độn đến nơi đó, cố gắng tránh càng xa Chung Cực Giới càng tốt.”

“Tại nơi đó, Huyền Huân chọn trúng ta, dùng danh nghĩa một thứ gọi là “Hệ Thống” để dẫn dắt ta vào thế giới rực rỡ muôn màu.”

“Linh hồn ta nhập vào một phế vật ở Việt Long Tinh Cầu, là tiểu hành tinh cấp thấp nhất trong một tiểu vũ trụ cấp thấp, xuất phát điểm chỉ là một phàm nhân.”

“Ta thành công được Bất Hủ Diễn Sinh Kinh công nhận, chính thức bước lên Bá Chủ chi lộ, gặp gỡ hồng nhan, tiêu diệt cường địch, khám phá bí mật, từng chút một leo đến hôm nay.”

Hắn kể rất chậm, thanh âm cũng rất nhẹ nhàng, nhưng lại có thể khiến một vị nữ cường giả nổi tiếng về tri thức và thực lực, là nhân vật đỉnh cấp ở Chung Cực Giới nghe đến say mê.

Từ việc đệ đệ Lạc Vũ là lão quái Tiên Vương chuyển thế, kết cục của Lạc Phá Lôi, bí ẩn kỷ nguyên trống, được Cổ Việt Tộc nâng đỡ, được Trụ Việt Tông ủng hộ, Tiên Ma đại chiến, thống nhất vũ trụ, Vạn Kiếp Luân Hồi, đầu thai chuyển kiếp né tránh kẻ thù… cả vũ trụ của hắn đều quên mất sự tồn tại của hắn.

Lại đạp bước vào hành trình tung hoành Ngũ Châu Tứ Vực, vạch trần bộ mặt của Đạo Giới, trở thành Nguyên Giới Chi Chủ.

Thần Huyền Huân công khai thân phận, khảo nghiệm tình cảm, chính thức thừa nhận kẻ kế thừa ý chí Bất Hủ…

Mọi thứ vẫn chưa dừng lại, hắn vẫn tiếp tục phát triển Nguyên Giới, cố gắng để thế giới này trở nên vĩ đại, trở thành thế giới hàng đầu trong 3000 đại thế giới.

“Chuyện ở Chung Cực của ta, có lẽ nàng cũng biết rồi.” Lạc Nam tươi cười.

Nhìn nụ cười tự tin trên mặt hắn, tâm cảnh Diệp Đài Trang dao động như thuỷ triều, từng cơn sóng liên miên không dứt.

Sự tự tin này, khí chất này… đến từ việc một kẻ vốn không có gì trong tay, từng bước một vững vàng đi tới, trải qua vô vàn trận chiến, gặp gỡ từng vị hồng nhan… cho đến thành tựu trở thành cường giả đỉnh cấp tại Chung Cực Giới, là một truyền kỳ bất diệt.

Diệp Đài Trang rốt cuộc hiểu, tại sao nam nhân lại có được thành tựu như vậy, tại sao hắn lại liên tục sáng tạo kỳ tích, tại sao hắn có thể là người khiến nàng si mê.

Bởi vì cuộc đời của hắn, vốn dĩ đã là kỳ tích rồi.

Nghe qua thì đơn giản nhưng nguy cơ trong đó mấy ai có thể hiểu?

Sẽ có người cho rằng, thành tựu cả nửa đời của hắn đều đến từ Thần Huyền Huân.

Nhưng thử nghĩ mà xem, tại sao Thần Huyền Huân lại lựa chọn hắn?

Thiếu niên tuổi nhỏ – thủ khoa toàn quốc, thành tựu ban đầu ở thế giới của hắn vốn là bất phàm nên mới được Thần Huyền Huân nhìn trúng.

Việc đầu tiên nàng chọn hắn là gì? Đó là để hắn đối mặt với sự khảo nghiệm của Bất Hủ Thần Tháp, điều mà các đời thiên tài hàng đầu của Bất Hủ Cổ Tộc cũng phải thất bại.

Rõ ràng vào thời điểm đó Thần Huyền Huân còn chưa có tình cảm gì với hắn.

Nếu hắn thất bại trước sự khảo nghiệm của Bất Hủ Thần Tháp, nàng sẽ không chút do dự mà tìm nhân vật khác.

Kết quả hắn đã thành công.

Lấy thân phàm nhân đạt được Bất Hủ Thần Vật, lịch sử đã có ai?

Diệp Đài Trang không biết.

Cả cuộc đời, hắn luôn đi giữa lằn ranh sinh tử…

Trong Vạn Kiếp Luân Hồi sáng tạo Nghịch Thế Thần Thông, dung hợp công pháp, tự nghĩ ra vũ kỹ, có những ý tưởng mà ngay cả Thần Huần Huân cũng phải nể phục.

Mà dựa vào hắn liên tục hoàn thành các nhiệm vụ, không ngừng giúp Thần Huyền Huân thu hoạch dao động cảm xúc từ những sinh linh xung quanh, linh hồn của nàng mới dần dần hồi phục, Bất Hủ Thần Tháp mới từng chút một thành công thức tỉnh.

Có thể nói xuyên suốt hành trình, hắn và Thần Huyền Huân luôn tương trợ lẫn nhau, luôn có vai trò của riêng mình.

Diệp Đài Trang cho rằng, hai người bọn họ tìm thấy nhau là Thiên Mệnh Sở Quy, là Ý Chí Bất Hủ, bánh răng vận mệnh đã sắp xếp như vậy.

“So với chàng, xuất phát điểm của thiếp thật cao hơn quá nhiều.” Diệp Đài Trang than thở.

Là một sinh mệnh tại Tây Cực vốn đã chiếm hết mọi ưu thế.

Nỗ lực lớn nhất trong đời nàng có lẽ là được Bách Thế Thư tán thành, lập nên Thái Cổ Thư Viện và thủ hộ Tây Cực khỏi dã tâm của Cấm Khu.

Về phần Phạt Tây Trưởng Lão trở mặt thành thù, Diệp Đài Trang không quá xem trọng, đó chỉ là một vết nhơ, nàng có thể lau đi bất cứ lúc nào.

“Haha!” Lạc Nam thoải mái:

“Nếu như được quyền lựa chọn, ta nguyện ý lần nữa bước lên hành trình này thay vì trực tiếp làm thiên tài tuyệt thế ở Chung Cực Giới.”

Tuy rằng hắn đang cười, nhưng Diệp Đài Trang nghe rõ sự trân trọng trong từng câu nói.

Người nam nhân này dù đã đứng ở đỉnh cao, sơ tâm trong lòng vẫn một mực nguyên vẹn.

Có lẽ bản tâm của một tiểu tu sĩ bị Lạc Gia ở Việt Long Tinh truy sát so với bản tâm của Bất Hủ Bá Chủ đứng trên đỉnh chúng sinh vẫn không khác gì nhau.

“Đi! Ta mang nàng đến gặp trưởng bối của Trụ Việt Tông!” Lạc Nam kéo tay nàng.

“Tốt!” Diệp Đài Trang nhoẻn miệng cười.

Đúng như nàng nghĩ, Bất Hủ Bá Chủ vẫn nguyện ý xưng Thần Đạo là trưởng bối.

“Đời này, chỉ hận không thể gặp quân sớm hơn…” Diệp Đài Trang thầm nhủ.

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192