Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 32
Phần 32

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Từng quyền từng quyền như trống trận rền vang, chấn đến vô số sinh linh cấp thấp trốn vào lòng đất, cầu khẩn dư ba công kích không quét về phía mình.

Võ Tam Nương đeo Già Thế Thần Thủ ở tay phải, một lớp ngân giáp từ kiện Bất Hủ Thần Binh này lan tràn khắp toàn thân nàng.

Bát Môn Độn Giáp kích hoạt, sức mạnh của Bất Hủ Thể Thần bạo tăng, mỗi quyền đấm ra đều kinh thiên động địa.

Nhưng mà đối thủ của nàng cũng không phải quả hồng mềm, đây là một tên Bất Hủ Thể Thần dưới trướng Loạn Chiến Cấm Lão, thiện chiến vô song, danh xưng Phá Thiên Cấm Thần.

Hắn sở hữu Bất Hủ Thần Binh – Tạc Thiên Song Huyết Thủ, là một đôi găng tay có thể đấm ra sóng xung kích huỷ thiên diệt địa.

Sóng xung kích này oanh tạc đất trời, oanh tạc đại đạo, oanh tạc quy tắc…

Võ Tam Nương và Phá Thiên Cấm Thần thô bạo cận chiến, từng quyền đấm ra đều muốn nghiền nát đối phương.

Nếu Già Thế Thần Thủ có khả năng phóng đại số lượng Vực, cường hóa Thế và tạo ra Già Thế Ngân Giáp bảo vệ chủ nhân, thì Tạc Thiên Song Huyết Thủ lại thắng ở chỗ có hai kiện, bao phủ cả đôi tay chủ nhân, đấm ra sóng xung kích vô cùng dữ dội.

Võ Tam Nương không những đấm, mà còn kết hợp cả cước đá vẫn chỉ có thể chiến ngang tay với Phá Thiên Cấm Thần.

“Đồ chơi của ngươi không tệ, mang làm đồ ăn cho Khai Thiên Phủ của chúng ta là tuyệt vời!” Võ Tam Nương nhếch mép nói.

“Cuồng vọng!” Phá Thiên Cấm Thần nộ hống:

“Xem ta đấm nát mai rùa của ngươi!”

Song quyền cùng xúc, sóng xung kích dồn nén ngàn vạn…

OÀNH OÀNH OÀNH…

Không gian băng liệt, đại địa như bị xới tung, quyền kình kinh khủng không cách nào hình dung trấn đến.

“Tế Mệnh Vực Nộ!” Võ Tam Nương chiến ý bùng nổ, hiến tế sinh mệnh.

Ngay lập tức, hàng vạn năm tuổi thọ chuyển đổi thành hàng tỷ tầng Vực, gia tăng số lượng Vực lên gấp đôi.

Vô Tận Chiến Kinh, Vực Thần Đạo Kinh được kích hoạt, Vực lại đề thăng gấp ba lần.

Chư Thần Hoàng Hôn phủ xuống, Vực lại mạnh hơn gấp năm.

Vực Thần Đạo Kinh kích hoạt, ngưng tụ đến cực điểm.

Công pháp Bất Hủ – Bạo Thế Thần Công triển khai.

Hàng chục tỷ tầng Vực dồn nén thành Thế bao quanh nắm tay của Võ Tam Nương.

Bạo Thế Thần Công với khả năng bạo tạc kinh hoàng, gia tăng sức tàn phá và huỷ diệt.

Võ Tam Nương ngẩng đầu, lùi một bước lấy đà, thô bạo đấm ra.

OÀNH!

Càn khôn toái, thiên địa tan.

Sóng xung kích sụp đổ, song quyền kình hóa hư vô…

Bao phủ tầm mắt của Phá Thiên Cấm Thần giờ đây chỉ có quyền thế màu bạc không gì tả nổi của Võ Tam Nương trấn đến.

Hắn hoảng hốt nâng lên song quyền nghênh đón.

ẦM!

Toàn thân như đạn pháo bay hàng vạn dặm, hai tay run rẩy, da thịt loang lỗ máu tươi.

Phá Thiên Cấm Thần hít sâu một hơi, bản thân mình vốn là cường giả có lối đánh táo bạo, nhưng hôm nay đụng phải kẻ còn bạo hơn.

“Bí pháp Bất Hủ – Phệ Huyết Phá Thiên!”

Phá Thiên Cấm Thần hưng phấn gầm thét: “Chảy đi! Máu của ta!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Tạc Thiên Song Huyết Thủ bỗng hóa thành màu đỏ, ở phần ống tay mọc ra vô số chiếc răng, cắm vào da thịt của chủ nhân nó.

Những chiếc răng này tham lam hút máu, hấp thụ nguồn tinh huyết dồi dào của một vị Bất Hủ Thể Thần.

Cứ thế, sóng xung kích từ chúng nó tỏa ra khiến thời không cũng phải ngưng đọng.

“Chết!” Phá Thiên Cấm Thần gầm vang.

Đạp nát đại địa, thân ảnh như lưu tinh lao vọt đến, song quyền đỏ ngầu tung ra.

Võ Tam Nương hừ lạnh nghênh chiến…

RĂNG RẮC…

Lần này trước Tạc Thiên Song Huyết Thủ, hàng chục tỷ tầng Vực của nàng bị nện nát, Ngân Giáp trên thân lõm vào, cả người tê dại.

“Phốc!” Khóe môi Võ Tam Nương rỉ máu.

“Hahaha, vẫn còn non lắm!” Phá Thiên Cấm Thần cười dài ngông cuồng.

Nhưng hắn không chú ý, khi thương thế của Võ Tam Nương xuất hiện, khí thế của nàng liền như dây cung đang được kéo lên.

Lạc Gia Bí Pháp – Huyết Chiến Cuồng Quyết!

Võ Tam Nương giải trừ Già Thế Ngân Giáp quanh thân, hai tay xoa vào nhau, lắc lắc cổ cười gằn:

“Đấm mạnh vào! Ngươi chưa ăn cơm sao?”

Khoảnh khắc đó, một cảm giác nguy hiểm tột đỉnh dâng lên trong lòng Phá Thiên Cấm Thần.

“Quá đáng sợ, những vị nữ Bất Hủ của Bá Việt Tông vừa đột phá nhưng lại có thể chiến ngang tay, thậm chí áp đảo Cấm Thần!”

Thế cục tại Đông Nam giờ đây thậm chí kinh động đến Đông Cực Hải, Đông Bắc, Tây Cực… các đại khu khác.

Quy mô trận này quá lớn, Bất Hủ Thần ở đại khu vực khác cũng cảm nhận được động tĩnh, không thể không đến xem.

“Bất Hủ Thần Vật rơi vào tay các nàng, so với chủ nhân trước đây của chúng càng mạnh hơn.” Một vị lão nhân nghiêm nghị đánh giá:

“Ánh mắt của Bất Hủ Bá Chủ quá tốt, thế mà tuyển ra những ái thê như vậy, thật khiến người khác hâm mộ a.”

Có được Bất Hủ Thần Vật, đột phá Bất Hủ Thần là chuyện không hiếm lạ…

Nhưng phát huy được quyền năng của Bất Hủ Thần Vật đến mức tối đa, vượt qua cả chủ nhân ngày trước của chúng thì thật sự đáng gờm.

Nếu là trước đây, Hàn Phi Vũ với Trường Cổ Băng Hà chắc chắn không thắng được Thái Âm Thần Chủ, hay Bất Hủ Viêm Thần với Viêm Đế Quyền Trượng không thể địch lại Thái Dương Thần Chủ.

Ấy thế mà Vương Y Vận và Diễm Nguyệt Kỳ có thể đem đôi phu thê này áp chế gắt gao.

Nếu năm xưa Hàn Phi Vũ hay Bất Hủ Viêm Thần có được chiến lực như vậy, đã sớm được Cấm Khu chiêu mộ làm Cấm Thần rồi.

Điều này cũng không khó hiểu, bởi lẽ trước khi thu được Bất Hủ Thần Vật thì các nàng cũng đã có được huyết mạch, thể chất, Hồng Mông, Vĩnh Sinh, Bất Hủ, Hỗn Độn… những nội tình đáng gờm mà không phải ai cũng có thể sở hữu.

Lại thêm ngộ tính, thiên tư ngút trời khi tìm được Bất Hủ Thần Vật phù hợp liền như cá chép vượt long môn, rồng ra biển lớn.

Sau trận chiến này, Bá Hậu, Bá Phi và Bá Việt Đại Công Chúa đều sẽ thành danh.

Sắc mặt các cường giả Bất Hủ ở Đông Nam vô cùng phức tạp.

Hiện tại bọn hắn tiến thoái lưỡng nan, không biết có nên ra tay trợ giúp Bá Việt Tông hay không.

Nếu như ra tay, khó tránh khỏi có phần dệt hoa trên gấm, bởi lẽ bọn hắn đã chậm trễ hơn Tiêu Tài Tộc, cũng chậm hơn Thái Cổ Viện Trưởng và Tây Cực rồi.

Hơn nữa cả đám vẫn lo lắng, chẳng may Cấm Khu sẽ cử ra thêm cường giả thì sao? Nhúng tay vào giúp rồi, lỡ bị cuốn vào đại kiếp thì phải trả giá đắt.

Nhưng nếu không hỗ trợ, chỉ cần Bá Việt Tông vượt qua đại kiếp lần này, chắc chắn sẽ độc bá Đông Nam, tất cả nội tình Bất Hủ khác phải rụt cổ mà sống.

Tuy Bá Việt Tông sẽ không chấp nhặt bọn hắn, nhưng phải nhìn sắc mặt một quái vật khổng lồ như vậy để sinh tồn, các nội tình Bất Hủ cảm thấy không dễ chịu chút nào.

Nhất là khi không ít đệ tử của bọn hắn chê bai, trục xuất lại được Bá Việt Tông cưu mang, thu nhận.

Giờ đây Bất Hủ như bọn hắn chuyển sang thần phục Bá Việt Tông, có khác nào tự vả vào mặt?

“Ta sẽ không xen vào, cùng lắm thì rời khỏi Đông Nam, nhường nơi này lại cho Bá Việt Tông là được.” Thiên Mộc Lão Tổ sau khi cân nhắc, lên tiếng quyết định:

“Ta chưa đủ can đảm đem cơ nghiệp vô số năm của Vạn Mộc Cốc ra đánh cược.”

Song Sinh Chi Tổ không nói tiếng nào, chỉ là cả hai truyền âm trao đổi:

“Nếu muốn rời đi, cũng nên thu chút gì đó!”

Huynh đệ hai người nhìn nhau, ánh mắt khóa chặt lấy đôi huynh muội Song Cực Chi Thần đang chiến đấu với Thuỷ Hoang Bá Hậu.

Đạt thành ăn ý, hai người nhẹ gật đầu:

“Chiếm được Song Cực Đạo Tháp, rời khỏi Đông Nam cũng không tiếc!”

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192