Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 59
Phần 59

Được phu quân ủng hộ, Yến Linh tiến vào Bất Hủ Thần Tháp, bắt đầu dung hợp Thiên Cơ Lâu và Thiên Địa Ấn.

“Kim Thần Nhi, để tầng tháp thứ nhất ở tông môn, chín tầng còn lại theo ta!” Lạc Nam hạ lệnh.

ONG!

Bất Hủ Thần Tháp chấn động, cấp tốc phân tách, tầng tháp đầu tiên vẫn định trụ giữa Bá Chủ Chi Thành.

Chín tầng còn lại ngưng tụ thành tiểu tháp, rơi vào lòng bàn tay của Lạc Nam.

Lúc này, Bất Hủ Thần Tháp có bề ngoài giống như trước đây, đương nhiên vẫn mạnh hơn không ít.

“Chàng muốn đi đâu?” Thần Huyền Huân từ trong tháp bước ra.

“Đông Bắc.” Lạc Nam đáp:

“Có sổ sách đương nhiên phải tính rồi!”

Xong chuyện ở Đông Bắc, hắn sẽ thu thập ba loại nguyên liệu kia, mấy loại khác thì giao cho Tiêu Tài Tộc.

“Thiếp đi với chàng!” Thần Huyền Huân biến mất, tiến vào Sát Kim Đỉnh.

Có nàng trong người, Lạc Nam mới cảm nhận được mình đang ở trạng thái mạnh nhất.

“Chúng ta cũng đi!”

Không gian chấn động, mấy vị phu nhân đã xuất hiện bên cạnh.

Tuy rằng phần lớn lão bà đã rời khỏi tông môn giúp các tỷ muội thu thập tài nguyên, nhưng vẫn còn một số ở lại tọa trấn.

Tần Mộng Ảnh, Vân Tiêu, Đế Lạc, Yên Nhược Tuyết, Lạc Long Nhi, Phiêu Tử Hàm và Hoa Ngọc Phượng.

Về phần Cửu Huân Dao và Bạch Tố Mai, cũng đã phối hợp với Lạc Kỳ Nam đi tìm nguyên liệu giúp Tiểu Thiên Ý đúc Tuyên Cổ Đấu Thần rồi.

Không sai, Pháp Tướng của Tiểu Thiên Ý có danh xưng Tuyên Cổ Đấu Thần, xưng “Thần” thay vì “Tướng”, vô cùng cuồng ngạo.

“Các nàng tọa trấn tông môn, không cần theo ta!” Lạc Nam trừng mắt nhìn.

Hắn cảm thấy mình có thể giải quyết cục diện ở Đông Bắc…

“Ta mặc kệ!” Tần Mộng Ảnh hừ một tiếng:

“Đã bỏ lỡ đại chiến Cấm Khu, không thể bỏ qua cơ hội này.”

Lạc Nam suy nghĩ, Tần Mộng Ảnh vừa mới đột phá cũng nên tìm cơ hội chiến đấu để củng cố tu vi, ước tính chiến lực, liền gật gù:

“Được rồi, vậy Mộng Ảnh theo ta là được.”

“Chàng đã nghe qua Đông Bắc Thủ Hộ Thần chưa?” Vân Tiêu chợt hỏi.

“Đông Bắc Thủ Hộ Thần?” Lạc Nam lục lọi một phen ký ức thu được từ mấy tên Cấm Lão.

Quả thật là lục ra thông tin liên quan đến nhân vật này, vuốt cằm nói:

“Tương truyền Đông Bắc có một vị tán tu cấp Bất Hủ thực lực đáng sợ, âm thầm bảo hộ Đông Bắc khiến ngay cả Cấm Khu cũng không tùy tiện tấn công.”

“Đây chỉ là truyền thuyết, có thật sao?” Phiêu Tử Hàm nghi hoặc.

“Có thật!” Thanh âm trong trẻo vang lên.

Mắt trái của Lạc Nam lấp lóe, hư ảnh Hà Mộng Tâm hiện ra.

Mặc dù không phải lần đầu chứng kiến, nhưng vẻ đẹp của Hà Mộng Tâm vẫn làm chúng nữ phải kinh diễm.

Không hổ danh là Bất Hủ Đệ Nhất Mỹ Nhân.

“Nàng biết nhân vật đó à?” Lạc Nam hứng thú hỏi.

Hà Mộng Tâm hơi mất tự nhiên, cuối cùng vẫn đáp:

“Hắn tên là Mã Càn, năm xưa từng theo đuổi ta, muốn ta ở lại Đông Bắc cùng hắn kết làm phu thê.”

“Haha, hóa ra cùng thời đại với nàng.” Lạc Nam bật cười.

Thật ra chỉ cần là nam nhân, rất khó không động lòng với Hà Mộng Tâm, hắn cũng không cảm thấy bất ngờ.

Cổ nhân có câu anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống hồ Hà Mộng Tâm còn là Bất Hủ Đệ Nhất Mỹ Nhân?

Lại thêm Hoặc Thiên Mị Nhãn, đủ để điên đảo chúng sinh.

Xui cho nàng là đụng ngay tên dị nhân không có hứng thú với nữ sắc như Vô Ưu mới rơi vào kết cục như vậy.

“Hừ, cái tên Mã Càn đó có gì lợi hại lại xưng là Đông Bắc Thủ Hộ Thần?” Tần Mộng Ảnh không phục hỏi.

“Ta không rõ thủ đoạn chiến đấu của hắn, chỉ biết rằng ở Đông Bắc thì Mã Càn là vô địch.” Hà Mộng Tâm nhớ lại chuyện xưa, nghiêm túc nói:

“Có cảm giác như toàn bộ Đông Bắc đều đứng về phía hắn, Giới Linh cũng ủng hộ hắn, giúp hắn vận dụng được mọi thứ để trấn áp kẻ thù.”

“Đây là lý do Mã Càn chưa từng rời khỏi Đông Bắc, nhưng cũng chưa có ai dám vào nơi này khiêu chiến hắn!”

“Hửm?” Lạc Nam tràn đầy hứng thú:

“Chẳng lẽ tên này là Khí Vận Chi Tử của Đông Bắc sao?”

“Có thể hiểu là vậy.” Hà Mộng Tâm cảm thấy lý giải như thế cũng không sai.

“Đây là nguyên nhân chúng ta muốn đi cùng chàng.” Vân Tiêu nghiêm nghị:

“Đối thủ không phải kẻ dễ đối phó.”

“Nhưng vẫn cần người tọa trấn tông môn.” Lạc Nam nói:

“Nhất là khi các nàng ấy đang bế quan, không thể gặp phiền toái được.”

Thương lượng một chút, Yên Nhược Tuyết, Đế Lạc, Hoa Ngọc Phượng sẽ trấn thủ Bá Việt Tông.

Hoa Ngọc Phượng còn đang bố trí lại Càn Khôn Vạn Trận cấp độ Bất Hủ.

Tần Mộng Ảnh, Vân Tiêu, Lạc Long Nhi và Phiêu Tử Hàm sẽ cùng hắn đến Đông Bắc.

“Đi thôi!” Lạc Nam cười lạnh:

“Ta rất muốn biết Đông Bắc Thủ Hộ Thần mạnh đến mức nào!”

Hắn phất tay, Bất Hủ Thần Tháp thu lấy mọi người.

Viễn độn càn khôn!

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192