Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 183
Phần 183

“Âm Gian, lão tử đến!”

Lạc Nam háo hức nói.

Cảm giác này đã thật lâu rồi chưa từng trải qua, đó là sự khám phá, hứng thú với một nơi mình chưa từng đặt chân đến.

Bá Việt Tông ổn định phát triển, hắn đã an tâm rời đi một đoạn thời gian.

Nếu là trước đây, có thể vẫn còn lo lắng trong lúc mình rời đi, Trấn Cực Liên Minh và Cấm Khu sẽ gây sự.

Nhưng từ khi Hoài Khánh, Yểm Tuyên, Lâm Tích đều đột phá thì nỗi lo này không còn tồn tại.

Nhất là Lâm Tích, bằng vào khả năng triệu hoán bản thể ở nhiều cột mốc thời không, thực lực của nàng thậm chí đủ để cầm chân bất cứ cường địch nào trong thời gian ngắn.

Mà chỉ cần một khoảng thời gian như vậy, Lạc Nam đã có thể trở về.

Có thể Cấm Chủ không sở hữu loại Bất Hủ Thần Vật liên thông Âm Dương Lưỡng Giới, cần phải trở về thông qua Giới Bích, bị hạn chế rất lớn.

Nhưng Lạc Nam thì khác, nội tình hiện tại có đến ba kiện Bất Hủ Thần Vật dễ dàng qua lại giữa hai giới.

U Minh Hồn Cung của Trì Du Điệp, Tịnh Âm Kính của Sở Gia tỷ muội và Tà Mỹ Hồn Đồ của chính hắn.

Đừng quên rằng Tà Mỹ Hồn Đồ thăng cấp sau khi thôn phệ Bất Hủ Thần Vật của một tên Thợ Săn thuộc Sát Giới, kế thừa năng lực xuyên toa hai giới vô cùng dễ dàng.

Sau khi thương nghị, quyết định trong các vị phu nhân Bất Hủ sẽ cử ra một phần ba lực lượng đi cùng phu quân khám phá Âm Gian.

Những người còn lại sẽ tọa trấn Bá Việt Tông cùng Yên Nhược Tuyết.

Chủ yếu là các lão bà có bản tính hiếu chiến, ưa thích tham gia náo nhiệt muốn đi với Lạc Nam.

Những nàng còn lại cảm thấy chiến đấu cũng tốt, không thì cũng chẳng sao nên nguyện ý ở nhà hỗ trợ các tỷ muội khác tiếp tục tìm kiếm Bất Hủ Thần Vật.

Đương nhiên, ba vị công chúa đều đi theo baba, các nàng cũng rất hứng thú với Âm Gian huyền bí.

Nhập gia tùy tục, Lạc Nam còn chưa cuồng vọng đến mức cho rằng mình có thể công khai thân phận và lai lịch, ngang nhiên cường thế xông vào Âm Gian gây sự.

Mục đích chuyến đi này là thăm dò, thu được gì thì thu, không phải toàn diện khai chiến.

“Dị Nữ!” Lạc Nam truyền ý niệm.

Dị Nữ hiểu ý, hai tay kết ấn.

Từ bản thể Huyết Dị Yêu Hoàng, thoáng chốc đã bùng cháy ngọn lửa địa ngục, hóa thành một con sói lớn với năm cái đầu hung bạo, ánh mắt đỏ ngầu, răng nanh sắc nhọn, khí tức âm u đến cực hạn.

Chính là Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển, một trong những chủng loài phù hợp với môi trường Âm Gian.

Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển không quá mạnh đến mức khiến người ta sợ hãi, cũng không yếu đến mức trở thành mục tiêu bị bắt nạt.

Lạc Nam quyết định dùng tu vi Siêu Thần, cưỡi Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển để hòa nhập…

Nếu không có Dị Nữ, hắn sẽ gọi một trong Thập Nhị Cầm Tinh – Ngục Khuyển trở về làm tọa kỵ cho mình.

Lòng động ý niệm, đem khí tức thu liễm xuống Siêu Thần, thông qua Tình Đỉnh kích hoạt U Minh Thần Hồn của Trì Du Điệp bao phủ toàn thân, mở ra Địa Ngục Môn bên trong Thất Đạo Bá Tâm.

Chưa dừng lại ở đó, hắn còn dùng một khoả đầu lâu đeo trên cổ Hồn Cơ, biến thành một chủng tộc ở Âm Gian, gọi là U Nhân Tộc.

U Nhân Tộc giống Nhân tộc nhưng ra đời ở cõi U Minh, cơ thể yếu ớt nhưng linh hồn lại cường đại, làn da trắng bệch như bị thiếu ánh sáng vậy.

Dùng thêm hình xăm Tử Linh Hoa che lấy khuôn mặt.

“Hình tượng này không tệ!” Yên Nhược Tuyết mỉm cười nói.

“Bà cả, các vị kiều thê, vi phu đi chơi một chuyến!” Lạc Nam ôm các nàng hôn một ngụm:

“Ta sẽ mang quà trở về!”

Một bức họa hiện ra dưới chân, 69 vị Tà Hồn Cơ nhảy múa bên trong, tạo ra một vòng xoáy dẫn tiến vào địa ngục.

Chính là Tà Mỹ Hồn Đồ đang mở ra lối vào địa ngục.

Lạc Nam cưỡi lên lưng Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển, tiến vào vòng xoáy, chậm rãi chìm xuống…

Khoảnh khắc này, hắn cảm giác như mình đang xuyên qua bình chướng của thế giới.

Có một loại quy tắc xa lạ nào đó đang ập đến, mang theo vô số con mắt và cánh tay khám xét khắp toàn thân hắn.

Ban đầu loại quy tắc này muốn bài xích và trục xuất hắn, nhưng khi nó cảm giác được U Minh Đạo và những đặc điểm của Âm Gian của hắn và Dị Nữ, liền bắt đầu tán đi.

“Hắc, lừa gạt thành công!” Lạc Nam nở nụ cười xấu xa.

Âm Gian này vậy mà cũng quá cẩn thận, nếu bị nó phát hiện mình là tu sĩ Dương Gian “nhập cư trái phép”, chắc chắn sẽ trục xuất, hoặc ít nhất cũng là áp chế mình.

Cũng may Lạc Nam đã nhanh trí chuẩn bị trước nên thành công lừa gạt.

Vòng xoáy rốt cuộc nuốt trọn Lạc Nam cùng Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển.

Tà Mỹ Hồn Đồ theo đó biến mất, trở về đan điền chủ nhân.

Màu đỏ, u tối và bầu không khí ngột ngạt…

Đây là cảm nhận đầu tiên của Lạc Nam.

Hắn xuống Âm Gian một cách ngẫu nhiên, cũng chưa rõ nơi này là chỗ nào.

Hắn đang đứng trên một nhánh xương cốt trắng xóa.

Chỗ này là rừng bạch cốt…

Bất kể là đại thụ, cây nhỏ, thực vật, thậm chí các đoá hoa màu trắng đều là bạch cốt tạo thành.

Mặt đất dưới chân như vũng máu khổng lồ.

Cả khu rừng bạch cốt này đang cắm rễ trong máu, vậy mà tỏa ra hơi thở của sự sống.

Điều này chứng minh, khu rừng bạch cốt này là do thiên nhiên tạo thành, không phải xương cốt của bất cứ sinh mệnh nào khác, bản thân chúng nó đã là sinh mệnh.

Mà dinh dưỡng để chúng nó sống và phát triển, chính là máu.

“Quỷ dị thật!” Lạc Nam cảm thán một tiếng.

Nhìn lên đỉnh đầu, bắt gặp một mặt trăng đỏ và một mặt trời đen đang song song tồn tại.

Chúng nó một bên tỏa ra huyết quang đỏ thẫm, một thứ tỏa ra bóng tối vĩnh hằng…

Biến mọi cảnh vật trở thành một màu đen và đỏ…

Nguyên khí chỗ này khá hỗn tạp, hay nói đúng hơn là rất ít Nguyên khí, thay vào đó là Âm khí, Tử khí, các loại Oán khí, Hồn khí, Tà khí…

Môi trường như thế này, cực kỳ phù hợp cho tu sĩ Âm hệ, các tu sĩ chủ tu Tà Hồn, Oán Hồn…

Trong Linh Giới Châu, chúng nữ chủ tu những lực lượng có liên quan như Trì Du Điệp, Tô Mị, Phiêu Tử Hàm đều cảm thấy hoàn cảnh này không tệ, thậm chí khiến các nàng có chút thân thiết.

Về phần tu sĩ Dương Gian bình thường nếu xuống đây, e rằng không tu luyện nổi.

Lạc Nam âm thầm thả ra Xích Nha Hắc Ám…

Quả nhiên là thiên đường của bầy quạ, bất cứ nơi nào chúng đều có thể ẩn nấp được.

Hắn không vội rời khỏi rừng bạch cốt, ngược lại cứ để Xích Nha Hắc Ám dò xét giúp mình.

Một ngày một đêm sau, Lạc Nam xem như hiểu đại khái, khóe môi nhếch lên.

“Sao rồi baba?” Tiểu Thiên Ý mong chờ hỏi.

Chúng nữ cũng nóng lòng muốn biết bố cục của Âm Gian.

“Âm Gian này không có hỗn độn vô tận, cũng không có khái niệm hành tinh hay vũ trụ mà phân thành tầng vị diện, có tất cả 18 vị diện…” Lạc Nam giải thích:

“Vị diện từ thấp đến cao, sinh linh, tu sĩ yếu kém chỉ có thể ở vị diện cấp thấp, ngược lại thực lực gia tăng, tu vi đột phá sẽ đủ tư cách tiến vào vị diện cao hơn.”

“Các Đạo Thống, thế lực, nội tình cấp Bất Hủ đều thuộc vị diện tầng 17!”

“Vị diện tầng 18 thuộc về số ít tồn tại hùng mạnh trong Bất Hủ Thần, là những thế lực có nhiều Bất Hủ tạo thành, ví dụ như Sát Giới.”

“Vị diện tầng 18 cũng là vị diện lớn nhất, có hoàn cảnh tốt nhất, cao cao tại thượng, ngự trị 17 tầng vị diện còn lại.”

“Hiểu đơn giản thì vị diện tầng 18 có thể so với Cấm Khu ngày trước, chỉ tuyển tinh hoa.”

“Mỗi một vị diện đều vô cùng to lớn, chủng tộc, thế lực, môn phái, tu sĩ trong đó nhiều không đếm hết.”

“Bọn chúng tạo thành cục diện hỗn loạn, cạnh tranh tàn khốc chỉ để leo lên vị diện cao hơn.”

Đây đều là tin tức Lạc Nam nghe ngóng, quan sát được từ hàng chục vạn con Xích Nha Hắc Ám.

Bởi vì hắn đang ở tầng 15 của Âm Gian, cũng xem như khá cao cấp, tu sĩ cấp cao nhất là Siêu Thần Hậu Kỳ.

“Vậy bọn hắn không có Thế Giới Bản Nguyên, làm sao đột phá Siêu Thần?” Diễm Nguyệt Kỳ nêu lên nghi hoặc.

“Quy tắc ở đây khác biệt, bọn hắn không vào Siêu Thần nhờ Thế Giới Bản Nguyên, ngược lại cạnh tranh danh nghạch Siêu Thần của từng vị diện.” Lạc Nam nêu ví dụ:

“Chẳng hạn như vị diện tầng 15 đủ lực lượng 1000 vị Thần Đạo đột phá Siêu Thần, thì bọn hắn buộc phải đoạt lấy một danh ngạch cho bản thân.”

“Trường hợp nếu đã đủ 1000 Siêu Thần, Thần Đạo muốn đột phá, buộc phải vượt cấp chiến đấu, tiêu diệt được Siêu Thần nhằm cướp đoạt danh ngạch của đối phương.”

“Đương nhiên vì cạnh tranh quá tàn khốc, sẽ tồn tại những thế lực sở hữu biện pháp tiến vào Dương Gian, cùng tu sĩ Dương Gian tranh giành Thế Giới Bản Nguyên.”

“U Minh Hồn Cung trước đây là ví dụ, mấy tên Trưởng Lão của U Minh Hồn Cung cạnh tranh không nổi, liền vào Hỗn Độn Dương Gian đoạt mấy thế giới vô chủ để đột phá Siêu Thần.”

Chúng nữ cảm thấy ly kỳ không thôi, một vị diện tầng 15 đủ lực lượng cho 1000 Thần Đạo đột phá Siêu Thần, vậy vị diện này ít nhất cũng sánh bằng 1000 đại thế giới dung hợp thành một, tất cả sinh linh đều sống cùng một chỗ.

Sự cạnh tranh trong đó, quả thật là lò luyện ngục.

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192