Con đường bá chủ - Quyển 19 - Tác giả Akay Hau

Phần 175
Phần 175

“Khảo nghiệm của Thần Nông Đan Cảnh – bắt đầu!”

Thanh âm trong trẻo vang lên khiến lỗ tai Lạc Nam động đậy.

ẦM ẦM ẦM…

Thiên địa rung chuyển, Quy tắc chi lực diễn hóa, tạo thành một mảnh ruộng đồng với mớ hạt giống và cái lò luyện đan ở giữa trung tâm.

“Tự tay nuôi trồng nguyên liệu, dùng những nguyên liệu này luyện ra đan dược cấp Bất Hủ sẽ nhận được Thần Nông Đan Cảnh và truyền thừa của Dược Đan Cổ Thần!”

Giọng nói đó tiếp tục vang lên.

Hiển nhiên đây là một đợt khảo nghiệm nuôi trồng linh dược và luyện đan.

Bất quá Lạc Nam không quan tâm lắm.

Hắn hướng xung quanh phất tay, Bá Chủ Quy Tắc thô bạo quét ngang, trực tiếp đem toàn bộ thiên tài địa bảo, thực vật, tài nguyên các loại cấp Bất Hủ đều thu vào Linh Giới Châu.

“Ngươi…” Khí linh của Thần Nông Đan Cảnh suýt chút thổ huyết.

Chưa từng thấy kẻ nào vô sỉ như vậy, khảo nghiệm ở trước mặt ngươi không tham gia, ngược lại ưu tiên vơ vét tài nguyên.

Ngươi còn là người sao?

Lạc Nam nhếch mép, hướng tay về không trung chụp một phát.

Bá Thần Lực hình thành đại thủ khóa chặt không gian, túm lấy một tiểu tinh linh bé nhỏ khả ái, mặc một thân trang phục của nữ Đan Sư.

“Mau thả ta ra, oa oa…” Khí linh bị hắn khi dễ, nhất thời vùng vẫy, giận dữ đến hai gò má đỏ bừng.

“Xú nha đầu, ta không chơi trò này của ngươi.” Lạc Nam cười nói:

“Để mấy vị phu nhân của ta thay đi.”

Đường đường là Bất Hủ Bá Chủ, cái vị Dược Đan Cổ Thần kia còn chưa đủ tư cách để hắn nhận truyền thừa.

Đạt đến thành tựu nhất định, tính cách có thể vẫn ôn hòa như cũ, nhưng tôn nghiêm và thân phận của người đứng đầu Bá Việt Tông vẫn cần phải có.

Chỉ có người khác nhận truyền thừa của hắn, nào có chuyện Bất Hủ Bá Chủ chạy đi nhận truyền thừa của người yếu hơn?

Tuy rằng đối phương rất có thể là một vị Dược Sư kiêm Đan Sư cấp Bất Hủ, nhưng muốn trở thành sư phụ trên danh nghĩa của Bất Hủ Bá Chủ là điều không thể.

Ngược lại thì có Đan Diễm Cơ, Bắc Cung Hàm Ngọc, Mộc Ái My chúng nữ có thể thử sức một phen.

Truyền thừa về chăm sóc, nuôi trồng thiên tài địa bảo và luyện đan rất thích hợp với các nàng.

“Ngươi sao lại vô lý như vậy?” Tiểu khí linh hé hàm răng nhỏ hung hăng cắn lên ngón tay hắn, thở phì phì nói:

“Ngươi đã tìm đến nơi này, tại sao lại không muốn tham gia khảo nghiệm? Ngươi có biết bao nhiêu người thèm…”

Lời chưa nói xong, tiểu khí linh im bặt mà dừng.

Bởi vì nha đầu này nhìn thấy Bá Hồng Kiếm, Lạc Thần Cung, Xích Tà Ma Kích, Bất Hủ Thần Tháp các loại đang vờn quanh thân thể Lạc Nam.

“Ực…” Tiểu khí linh nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt trợn tròn, lắp ba lắp bắp:

“Ngươi… ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

Trời ạ, chủ nhân trước đây của mình tuy rằng danh vọng cao tuyệt, là Luyện Đan Sư Bất Hủ hiếm hoi ở thời Thượng Cổ.

Nhưng thành tựu nổi danh nhất chỉ ở lĩnh vực luyện đan, cả đời cũng chỉ có một kiện Thần Nông Bí Cảnh là Bất Hủ Thần Vật.

Tên trước mắt này có hàng chục kiện, muốn hắn làm truyền nhân của Dược Đan Cổ Thần… quả thật là đang xem nhẹ hắn.

“Ta là ai không quan trọng!” Lạc Nam cười tủm tỉm:

“Quan trọng là ta có thể giúp ngươi tìm chủ nhân mới, thiên phú của các nàng sẽ khiến ngươi hài lòng.”

“Hừ, vậy ngươi mau trả tài nguyên lại cho ta?” Tiểu khí linh xoè tay.

Hơn trăm loại thiên tài địa bảo cấp Bất Hủ là tích luỹ cả đời của chủ nhân, phải lưu lại cho truyền nhân, làm sao để nam nhân này đoạt mất?

“Khụ, ta chỉ giữ hộ ngươi thôi!” Lạc Nam nghiêm túc đáp:

“Chờ ngươi tìm được chủ mới, ta tự nhiên sẽ hoàn trả.”

Trước mắt cứ thu giữ trong tay mình mới có thể an tâm…

Từng ấy đồ vật đạt cấp Bất Hủ, nguồn năng lượng của chúng đã đủ để giúp các lão bà Tụ Đỉnh, không cần dùng đến Nguyên Thạch như trước.

Nhặt được bảo tàng rồi, Yến Linh cùng Vân Tiêu các nàng không để hắn đi uổng công.

“Ta mới không tin!” Tiểu khí linh khoanh tay trước ngực.

“Đồ ngốc, thực lực của ta như thế này nữ nhân của ta sẽ không kém.” Lạc Nam tự tin đáp.

“Cũng có phần đúng!” Tiểu khí linh ngây ngô gật gù, lại chuyển sang nghiêm nghị nói:

“Dù là ngươi hay nữ nhân của ngươi, đạt được truyền thừa phải giúp Dược Đan Cổ Thần báo thù đó.”

“Thù gì?” Lạc Nam hứng thú.

“Thời Thượng Cổ nha, Luyện Đan Sư đạt đến cấp Bất Hủ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhìn khắp Chung Cực Giới chỉ có một vài vị ít ỏi đến đáng thương.” Tiểu khí linh hồi đáp:

“Thế nên mỗi vị Bất Hủ Đan Thần đều là đối tượng bị vô số cường giả và thế lực lôi kéo, Dược Đan Cổ Thần cũng vậy.”

Lạc Nam tán thành gật đầu, đừng nói là trong quá khứ dù là hiện tại sau khi Chung Cực Giới đã trải qua vô số năm phát triển, trước đó hắn vẫn chưa nghe đến danh tiếng của vị Bất Hủ Đan Thần nào cả.

Dù trong Vạn Đạo Lưu Ly Bình của Vân Tiêu hay Bách Thế Thư của Diệp Đài Trang có Quy tắc Đan Đạo nhưng các nàng cũng không phải Bất Hủ Đan Thần.

Chỉ khi nào luyện ra được đan dược cấp Bất Hủ mới được xứng với danh xưng đó.

“Nên không chỉ Dương Gian, mà Âm Gian cũng điên cuồng tranh đoạt các Luyện Đan Sư cao cấp.” Tiểu khí linh nói tiếp:

“Một thế lực ở Âm Gian đã truy bắt Dược Đan Cổ Thần, muốn chiêu mộ nhưng bị ngài từ chối.”

“Kết quả bọn chúng ra tay độc ác dẫn đến chủ nhân mất mạng.”

“Trước khi ngã xuống, ngài kích nổ một khoả Bạo Thần Đan mở đường máu giúp Thần Nông Đan Cảnh thoát thân.”

“Vậy còn trận pháp cấp Bất Hủ ban đầu là ai bố trí?” Lạc Nam hỏi.

“Đó là trận pháp phòng ngự có sẵn của Thần Nông Đan Cảnh, có tác dụng hòa nhập vào môi trường xung quanh, ẩn nặc khí tức.” Tiểu khí linh giải đáp, chợt giật mình nhìn hắn:

“Tại sao ngươi tìm ra được?”

“Chút tiểu thủ đoạn, không qua mắt được ta!” Lạc Nam nhún vai.

Tiểu khí linh nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không thể phủ nhận sự cường đại của kẻ này.

Bởi lẽ nó phát hiện mình vậy mà mất quyền điều khiển trận pháp, Trận Tâm đã bị nam nhân này đoạt mất.

“Hắn đáng sợ như vậy, tỷ lệ trả thù cho chủ nhân càng cao hơn.” Tiểu khí linh thầm nghĩ.

“Chờ ngươi nhận phu nhân của ta làm chủ, ta lại nghĩ cách giúp ngươi báo thù.” Lạc Nam ra điều kiện.

“Thành giao!” Tiểu khí linh chấp thuận:

“Tuy nhiên nói trước, nếu phu nhân của ngươi không vượt được khảo nghiệm của ta, vậy đừng mơ ta nhận chủ.”

Lạc Nam nở nụ cười, hắn rất tin tưởng các lão bà của mình, chỉ là chút trò chơi nhỏ.

“Chúng ta đi!” Hắn phất tay ra hiệu.

Tiểu khí linh hiểu ý, điều khiển Thần Nông Đan Cảnh thu nhỏ lại.

Lạc Nam xuất hiện bên ngoài, Thần Nông Đan Cảnh rơi vào tay hắn, lộ ra một vùng hư không trống rỗng rộng lớn.

Thần Nông Đan Cảnh bị lấy đi, vùng hư không trống rỗng kia rất nhanh đã được san bằng, không lưu lại vết tích nào.

“Có thể trở về!” Hắn sảng khoái cười một tiếng.

Thu hoạch chuyến này trong Thần Nông Đan Cảnh nhiều hơn hai tháng hắn cùng Hư Không Thần Khuyển lăn lộn.

Kiện Thần Vật này giá trị không thể đo lường, có thể giúp toàn bộ tài nguyên tại Bá Việt Tông thăng cấp, tiến vào Bất Hủ.

Nếu mang ra kinh doanh dù là Bất Hủ Thần cũng phải tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy.

Vấn đề thiếu thốn Nguyên Thạch tụ Tình Đỉnh không còn là trở ngại.

Lạc Nam có thể không vui sao?

“Cho ta nghỉ ngơi sao đại nhân?” Hư Không Thần Khuyển thấp giọng hỏi.

“Ngươi là cẩu đâu phải heo sao lại lười biếng như vậy?” Lạc Nam khinh bỉ nói.

“Gâu!” Hư Không Thần Khuyển chỉ có thể sủa loạn để phát tiết tâm tình.

“Tâm trạng bổn tọa đang vui, tha cho ngươi lần này!” Lạc Nam hừ một tiếng.

Đã có đại thu hoạch, hắn cũng lười vơ vét trong hư không.

Lấy ra Bá Lệnh kích hoạt…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Vô số Trận Văn bừng sáng, bao trùm lấy thân thể Lạc Nam…

Càn khôn điên đảo…

Chưa đầy vài phút, hắn đã xuất hiện trên tầng cao nhất của Cung Đình Thụ.

“Phu quân về rồi!”

Cảm nhận được hắn thông qua Tình Đạo Bá Quyết, các lão bà oanh oanh yến yến nghênh đón.

Trong thời gian bế quan và thử nghiệm, các nàng đều đã sử dụng Tình Đỉnh đến mức tinh thông, không còn trở ngại.

“Hả? Thiếu mất không ít?” Lạc Nam nhướn mày.

“Các tỷ muội nhận được tin tức ở chỗ Yến Linh, lập đội đi tìm Bất Hủ Thần Vật rồi.” Yên Nhược Tuyết giải thích:

“Một vị Siêu Thần sẽ có ba vị Bất Hủ hộ tống, dù sao cũng không thể làm phiền chàng mãi được.”

Lạc Nam vuốt cằm, hiện tại thực lực của các nàng đã rất mạnh, thêm nữa hắn có thể cảm ứng nguy hiểm của các nàng thông qua liên kết giữa Tình Đạo Bá Quyết, kịp thời ứng cứu nếu xảy ra chuyện bất lợi.

ONG!

Bất Hủ Thần Tháp vang lên, Lâm Tích từ tầng thứ nhất trong đó bước ra.

“Vị này là ai?” Chúng nữ hai mắt nhìn nhau.

“Lâm Tích?” Lạc Long Nhi giật mình.

“Không tệ!” Lâm Tích gật đầu:

“Ta đã đột phá!”

Ánh mắt chúng nữ trở nên quỷ dị đánh giá dáng vẻ hiện tại của Lâm Tích…

Ba vòng hoàn mỹ, ngũ quan sắc sảo, lại có nét kiệt ngạo bất tuần.

Vốn rất bình thường và phổ thông, tại sao trở thành mỹ nữ rồi?

Nói đúc lại cơ thể vẫn có người tin…

“Hừ!” Yểm Tuyên nhếch môi, nữ nhân này cố ý thay đổi theo đúng gu của tên kia, rõ ràng là có ý đồ không tốt.

“Lạc Long Nhi, chúng ta luận bàn một trận!” Lâm Tích đề nghị:

“Giúp ta thử nghiệm Bất Hủ Thần Vật!”

“Được!” Lạc Long Nhi sảng khoái đáp ứng.

Hai nữ mượn không gian trong Bất Hủ Thần Tháp, tiến vào trong đó chiến đấu.

Lạc Nam để các nàng thoải mái chơi đùa, hắn lấy ra Hư Không Chi Tâm và Thần Nông Đan Cảnh, giải thích đơn giản về năng lực của chúng nó.

“Hàng tốt!” Chúng nữ ánh mắt tỏa sáng.

Hai kiện Thần Vật này, một kiện có quyền năng chiến đấu cường đại, biến chiến trường thành hư không.

Một kiện lại có thể bồi dưỡng thiên tài địa bảo cấp Bất Hủ.

Nhìn khắp thế gian, cũng rất khó tìm Thần Vật lợi hại đến mức này.

Phu quân quả thật có đại thu hoạch.

“Thế nào tên to con?” Lạc Nam đập lên Hư Không Chi Tâm:

“Nếu ngươi không phục, đừng trách vào Khai Thần Đỉnh!”

Hư Không Cự Thần thật sự kiêng kỵ, nó đã tận mắt thấy Lâm Tích dùng Khai Thần Đỉnh luyện hóa cái Lục Lạc kia…

Nó biết nếu mình không phục, kết cục sẽ giống như vậy.

Nghĩ đến đây, Hư Không Cự Thần trả lời:

“Chỉ cần trong các phu nhân của ngươi có người chiến thắng ta trong cùng cấp, ta sẽ thần phục!”

“Trong cùng cấp? Vậy ngươi áp chế tu vi xuống Siêu Thần đi!” Lạc Nam đề nghị.

“Không thành vấn đề!” Hư Không Cự Thần một lời đáp ứng.

“Phu quân, để thiếp lên!” Côn Minh Nguyệt hưng phấn bừng bừng.

Nàng đã sớm chờ một kiện Thần Vật phù hợp với mình, thậm chí giúp mình có bước đột phá mới.

Hư Không Chi Tâm này thật sự hấp dẫn.

“Tốt!” Lạc Nam ôm Côn Minh Nguyệt vào cung đình, nói với Hư Không Cự Thần:

“Ngươi chuẩn bị ăn hành đi!”

“Chán ghét!” Côn Minh Nguyệt đỏ mặt đánh vào ngực hắn.

“Chúng ta song tu!” Lạc Nam cười xấu xa:

“Tuy rằng nàng vẫn chưa tụ Tình Đỉnh được, nhưng luyện đến tầng bốn của Tình Đạo Bá Quyết cũng đủ thắng nó rồi.”

“Thiếp cảm thấy không cần luyện vẫn đánh thắng nó.” Côn Minh Nguyệt tự tin đáp.

Nàng có Hồng Mông Tổ Thần Lực, có huyết mạch Vạn Hải Côn Bằng, khai mở hàng vạn hải vực trong thể nội cùng với năng lực Thôn Phệ.

Chỉ cần không đấu trong hư không, Hư Không Cổ Thần trong cùng cấp chưa chắc thắng được nàng.

“Nó rất cao ngạo, phải triệt để nghiền ép, đánh cho nó tâm phục khẩu phục.” Lạc Nam nói.

“Tốt, vậy thiếp nghe chàng!” Côn Minh Nguyệt hưng phấn, hai tay vòng lấy cổ hắn, dâng lên môi thơm.

Lạc Nam vuốt ve một bên chân dài của nàng, đảo khách thành chủ…

Danh sách chương (192 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192