Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 88
Phần 88

Ngày thứ sáu…

Hôm nay thật đặc biệt, căn phòng đã được người hầu dọn sẽ tươm tất trở lại, giường lớn cũng đã được thay toàn bộ nệm và ga trải mới duy có một thứ không đổi là người nằm trên nó, vẫn là một thân ảnh trần truồng gợi dục với ba cái khuyên lúc lắc xỏ qua hai đầu ti hồng và hột le bên dưới…

Thừa Lâm tỉnh giấc, năm ngày liên tục bị dày vò với vô vàn trò chơi làm lý trí của ả đã yếu nhược đến cực điểm, đây cũng một phần do Long tác động… mỗi lần người đẹp lên đỉnh cũng là lúc một sợi ma khí ẩn ẩn chui vào trí não ả để truyền vào như tư tưởng tà ác, hắn biết việc này không thể vội vàng vì một kẻ có tư tưởng có phần cực đoan như Thừa Lâm nếu nhận ra thì sẽ không ngần ngại lựa chọn tự sát để tránh làm những việc bất lợi cho Đào Hoa đảo…

Long lựa chọn rất đúng thời điểm, lúc lên đỉnh cũng là lý trí Thừa Lâm yếu ớt nhất, đó cũng là lúc những tư tưởng tà ác dễ dàng xâm nhập vào trí óc ả… đến lúc này Thừa Lâm cực độ đau đầu, ả không biết mình đang làm gì và phải làm gì lúc này… cơ thể ả còn không cần hắn chạm vào mà chỉ cần ả hửi thấy cái mùi đàn ông của hắn thôi thì nước lồn cũng đã rỉ ra bên dưới rồi, hắn đã huấn luyện cái cỗ thân thể này của ả thành một món đồ chơi của riêng hắn…

Vẫn là chán ghét đàn ông, vẫn là thù hận nam giới nhưng giờ đây trong Thừa Lâm lại tồn tại một tư tưởng bệnh hoạn… thỏa mãn dục vọng cơ thể với tên tà ác kia… Đinh Lệ Nhiệt như cũ là hình bóng tối thượng trong tâm trí ả cơ mà đến lúc này lại tồn tại thêm một hình ảnh khác, đó là một thân thể cường tráng, sự mạnh bạo và dũng mãnh như một con thú hoang lúc đụ ả… năm ngày bị dày vò đến cùng cực đã tạo thành một bóng mờ quá lớn trong một người dù rất cực đoan và chấp nhất như ả… ả thèm khát hắn hành hạ ả… thèm khát hắn chiếm lấy bản thân ả…

Nhưng sao hắn vẫn chưa làm gì? Thừa Lâm bối rối nhìn quanh căn phòng… ả sửng sốt khi không có hình bóng tà ác ấy ở đây, trong căn phòng chỉ có mỗi mình ả… thoang thoảng trong không khí là một mùi hương dịu nhẹ và cũng dừng lại ở đó mà thôi… “Sao người mình lại ngày một nóng lên vậy?” Thừa Lâm tự hỏi.

Đưa mắt nhìn tới góc căn phòng, Thừa Lâm phát hiện ra nguồn gốc của hương thơm lạ kia, là một bình trầm không biết xuất hiện từ lúc nào… ả có linh cảm không tốt nhưng mà cơ thể vẫn còn bị chế trụ nên dù có muốn thì ả cũng không làm được gì… hương thơm vẫn đều đặn được ả hít vào…

Kỳ thật hương thơm dịu nhẹ kia là đồ chơi của Độc Sĩ, Vạn Độc Tâm Kinh không chỉ là độc dược mà còn có thứ thuốc kích dục này… bình trầm hương là sản phẩm do gã tạo ra với ba loại thuốc kích dục cực mạnh… hôm nay là ngày Long quyết định đánh bạc một phen, hắn muốn chinh phục con ngựa bất kham này…

Mười phút… nửa tiếng… hai tiếng… càng lúc Thừa Lâm càng khó chịu, bên dưới trống rỗng làm ả nứng đến độ hai mắt đỏ lên… vô vàn những hình ảnh dâm dục trong năm ngày qua tràn ngập tâm trí ả, cái gì Đinh Lệ Nhiệt cũng bị ả bỏ qua một bên mà luống cuống tìm biện pháp thỏa mãn cơ thể mình như kẻ nghiện thèm thuốc…

“Nóng… nóng… nóng quá… ” Giống ý hệt người nghiện, Thừa Lâm đầu tóc rũ rượi, nước lồn ả rĩ ra đến ướt đẫm nệm cơ mà lại không có con cặc nào đút vào giúp ả thỏa mãn cơm thèm khát… cuống quá làm người đẹp đút luôn ngón tay thon dài của mình vào với hy vọng tự thỏa mãn…

“Không… không đủ… không đủ… ” Một ngón tay, hai ngón tay… đến ba ngón tay đút vào lỗ lồn nhầy nhụa vần không thể thõa mãn một người từng trải qua những trò chơi dâm đãng đến tận cùng như Thừa Lâm… ả thèm con cặc kia cắm vào lồn mình… từng sợi gân, mạch máu vòng vèo quanh nó, đầu rùa căng bóng ấy và sự nóng bóng mỗi lần nó đút vào làm ả thèm đến phát điên…

“Cho… cho ta… cho… cho… cho ta… ”

Ba tiếng liên tục bị dày vò trước hương thơm kích dục làm Thừa Lâm đã triệt để bỏ qua mọi thứ mà rên rỉ cầu xin, nếu là lúc trước chưa bị chơi đùa qua thì chắc hẳn ả sẽ không đến nỗi này cơ mà đến lúc này đã trải qua nhục dục sung sướng vô tận thì lại khác biệt hoàn toàn… khuôn mặt ả vặn vẹo đáng sợ đưa mắt xung quanh tìm kiếm thân ảnh kia… thân ảnh có thể thỏa mãn cơ thể đang bị dục hỏa đốt cháy…

“Tìm ta sao… muốn ta cho cưng cái gì?… ” Giọng nói nam nhân truyền vào tai làm Thừa Lâm hai mắt rực sáng, ả quay sang nơi vừa phát ra tiếng nói rồi như một con chó thấy chủ nhào tới chỗ Long chẳng khác gì muốn nuốt trọn hắn.

“Cho… cho ta đi… ta khó chịu… khó chịu lắm… ” Còn đâu lời nói lạnh lùng, chửi bới lung tung… đơn thuần chỉ là những lời cầu xin, cầu xin đến từ cả thân thể và linh hồn.

“Bốp… ” Một cái bạt tai như trời giáng làm cơ thể mềm mại lăn vài vòng trên giường, Long cười lạnh tràn đầy khinh bỉ…

“Hắc hắc… Thừa Lâm cô nương xin hãy giữ tự trọng, bản tọa không phải loại người dễ dãi… ” Long chính khí lẫm liệt nói.

“Cho… cho ta đi… khó… khó chịu quá… nóng… nóng chết mất… cho… cho… ” Thừa Lâm còn nghĩ được gì nữa… tự trọng để làm gì khi nứng lồn đến điên cuồng… ả lại tiếp tục nhào tới cầu xin.

“Bốp!… Cút!… ” Lại một cái tát mạnh, hai má Thừa Lâm sưng tẩy đỏ ửng… đau đớn làm ả có chút thanh tỉnh lại nhưng vẫn như cú kéo theo sướng khoái khiến ả lại càng nứng hơn nên lại một lần nữa nhào tới…

“Hắc hắc… nhìn biểu cảm đáng thương của cưng làm ta không thê không thể suy nghĩ lại… ý như nếu cưng giúp ta chinh phục được một con hàng tuyệt phẩm như Thánh Mẫu thì cái lồn thèm cặc của cưng không phải lo cô đơn nha… ” Long vuốt ve khuôn mặt tuyệt sắc của Thừa Lâm nói.

“Ngươi… đừng hòng… không… không bao giờ… ” Thừa Lâm trừng mắt, vừa nghe đến hai chữ Thanh Mấu khiến ả thanh tĩnh lại chút ít mà gào lên… nói không ngoa mà Hứa Tình như người mẹ thứ hai của ả… làm sao ả có thể bán đứng mẹ cho một tên ác ma thế này được… Thừa Lâm nghĩ đến phải tự sát rồi…

“Tùy cô em chọn lựa thôi… kỳ thật không chỉ là Hứa Tình mà ngay cả Thánh Nữ cũng là mục tiêu cả ta, cả hai sớm muộn cũng trở thành đồ chơi của Ma Tôn này… còn cô em thì chỉ là một thứ rác thải không hơn không kém… hiểu không?” Long cười lạnh bóp nghẹt cổ Thừa Lâm rít gào rồi quăng tay vứt ả ra xa.

“Rác… rác thải sao?… phải rồi… cho dù cố gắng đến mức nào thì ả như cũ vẫn không thể nào đến với tình yêu của mình… phải chăng ả chính là rác thải từ nhỏ nên mới bị cha mẹ vứt bỏ… ” Những suy nghĩ cực đoan nhất hiện ra trong đầu Thừa Lâm, đây cũng là do sự kỳ thị về giới tính và những tư tưởng tà ác do Long truyền vào đầu ả…

“Hắc hắc… suy nghĩ đi con đĩ… giúp ta chinh phục được mẹ con Hứa Tình và cưng sẽ được tham gia vào cuộc chơi của ta… chà chà, cảnh tượng hai cái lồn hư hỏng của em và Lệ Nhiệt được nối bởi một con cu hai đầu có kich thích không ả… biết đầu cô em lại còn được đeo một cặc giả để đụ cô ta nữa thì sao… ” Long xách đầu Thừa Lâm lên nói rồi cười gằng rồi bỏ đi.

Thừa Lâm nằm sỏng xoài trên giường, ý nghĩ bảo hộ Đào Hoa đảo, tình cảm thầy trò và tình yêu ngày một bị mài mòn bởi ham muốn nhục dục trong ả và bởi những cảnh tượng tà ác nhất vừa hình thành… đặc biệt là những lời nói cuối cùng của Long, cái hình ảnh được cùng với Đinh Lệ Nhiệt quấn lấy nhau trong nhục dục sung sướng mới kích thích làm sao…

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175