Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 136
Phần 136

“Hừ!” Tên bát cấp đỉnh cuối cùng dã nằm xuống, Long nheo mắt nhìn tới chỗ Khương Bất Phàm, mấy trăm nắm đấm cùng bàn chân đập lên mặt hắn vẫn còn đó… thế nhưng Long không phải một thằng ngu, giết Khương Bất Phàm vào lúc này chả mang lại điều gì ngoài một ít sĩ diện hão không cần thiết, đó là chưa kế hắn có thế giết nghĩa tử một tên Vương Giả hay không thì chưa biết.

“Ma Tôn! Hẹn gặp lại!” Khương Bất Phàm biết còn ở đây cũng không có ý nghĩa gì nên bực bội rời đi cùng với Quy lão, hắn không quên để lại một câu đe dọa… bốn chữ Độc Cô Cầu Bại là một cái gì đó quá lớn lao để không ai dám đứng ra cản hắn lại.

Tiếng đánh nhau rốt cuộc cũng kết thúc, trên sàn đấu loang lỗ chỉ còn một người và chính là kẻ chiến thằng… Ma Tôn.

“Haha… chúc mừng… chúc mừng Ngụy trưởng lão đại công cáo thành, không chỉ diệt sát toàn bộ kẻ địch mà còn đột phá Cường Giả cửu cấp…” Một giọng cười sảng khoái vang lên, tiếp theo đó là sự xuất hiện của một đội ngũ gần trăm tên Cường Giả mà kẻ đứng đầu cũng là kẻ vừa lên tiếng chính là Vi Đà tôn giả.

“Ngươi là?” Long chưa từng nhận thức Vi Đà nên mở miệng hỏi, nếu một giờ trước thì hắn sẽ không ngần ngại gọi lão giả này là ‘ngài’, thế nhưng bây giờ đã khác, đã là cùng cửu cấp thì hắn theo đó xưng hô cũng sẽ thay đổi… và đương nhiên Vi Đà là thấy khó chịu rồi.

“To gan, Vi Đà tôn giả hai trăm năm trước đã nổi danh thiên hạ không một ai không biết vậy mà ngươi lại dám xem ngài ấy là cùng cấp bậc với mình sao?” Một tên nguyên lão bát cấp đỉnh chỉ vào Long nộ quát ý nịnh bợ Vi Đà.

“Vậy sao? Thế nhưng ngươi là kẻ nào?” Long ánh mắt băng lãnh nhìn tên nguyên lão vừa mới lên tiếng.

“Lão phu… Oành!”

Lão già nguyên lão còn đang đắc chí muốn giới thiệu bản thân thì đột nhiên hai mắt trợn trừng không thể tin nỗi khi giữa mi tâm hắn vỡ ra một đường vết rách… rất nhanh… vết rách mở rộng ra kéo dài chia lão làm hai nữa, máu tươi phun trào.

“Ta còn chưa nói xong, ngươi là kẻ nào đi nữa thì cũng phải chết!” Là Long… hắn từ lúc nào đã đứng ngay trước mặt lão giả, trên tay Ma Đao vẫn còn đó đọng lại chút máu tươi chứng minh kẻ vừa bổ đôi lão giả không ai khác là hắn.

Vi Đà tôn giả dựng cả tóc gáy trước cử động của Long, tốc độ của hắn quá nhanh khiến lão cũng không kịp phản ứng.

“Giết người ngay trước mặt của ta! Ngươi là muốn chết?” Mất mặt trước bao nhiêu người khiến Vi Đà tôn giả không thể nào không ra tay, cả người lão bốc lên sát khí ngùn ngụt để rồi ấn một chưởng đến chỗ Long.

“Ma Long Loạn Vũ!” Long tán Ma Đao, toàn thân bùng nổ sức mạnh huy động mười đầu ma long tiến ra chưởng đối chưởng nghênh đón Vi Đà.

“Roẹt… roẹt… Ầm… Ầm…” Hai chưởng động nhau khiến không gian rung lắc dữ dội, đám Cường giả thất cấp, bát cấp gần đó kinh hãi khi chấn động va chạm vậy mà đẩy bay bọn chúng lùi về sau, kẻ nào tu vi yếu kém miệng tràn máu tươi nội thương không nhỏ.

“Xoạt… xoạt…” Vi Đà sắc mặt có chút trắng lùi về sau đến ba bước mới kìm lại được, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm đối phương vẫn dậm chân tại chỗ như cũ, một chưởng vừa rồi hắn đã ở thế hạ phong.

“Hai trăm năm trước đã nổi danh mà thực lực chỉ đến mức này? Ngươi làm ta quá thất vọng đấy!” Long khóe miệng cong lên một nụ cười tà, đối phương đã muốn đánh thì hắn phụng bồi… thân ảnh hắn lao thẳng đến chỗ Vi Đà như mãnh thú vồ mồi.

“Khốn kiếp!” Vi Đà kỳ thật chỉ muốn tung một chưởng đánh bay Ma Tôn để vãn hồi mặt mũi nào ngờ bây giờ lại vướng vào tên biến thái này.

“Vù… vù…” Một cước cực mạnh khiến Vi Đà không còn nghĩ được nhiều được nữa, bùng nổ toàn bộ tốc độ, lão lách người né qua cái chân khủng bố kia, chỉ mới sượt qua thôi mà da thịt lão như muốn nứt ra trước kình khí bạo liệt.

“Hấp… Rầm… Rầm…” Chân đá hụt lại không khiến Long thất thế mà ngược lại hắn còn theo đà xoay người lấy đà quét một cùi chỏ đến đầu Vi Đà.

“Ầm!” Ăn một chỏ, dù đã gạt tay lên che chắn nhưng Vi Đà kinh hoàng khi bàn tay lão vậy mà trước cái cùi cho hung hiểm kia lại chẳng khác nào một cái bánh giòn bị đập nát ngay tức khắc, lực đạo trùng kích đẩy bay nó đập vào gò má lão khiến lão đau đên run rẩy.

“Dừng… dừng tay…” Vi Đà sợ rồi, lão không dám tái chiến nữa… đáng thương cho lão khi Long là muốn kiểm nghiệm sức mạnh của mình sau khi đột phá cửu cấp nên chọn lão làm cái bao cát di động.

“Đủ rồi!!!” Một tiếng quát mạnh mẽ đầy bá đạo vang lên, xuất hiện là ba lão giả thân mặc lam y, khí thế tỏa ra chấn động trời đất.

Đưa mắt nhìn Vi Đà ở xa, Long lựa chọn dừng lại vì hắn cảm nhận được ba lão giả này rất cường, đã từng suy đoán Thập Lục Tháp cao tầng chắc chắn sẽ quan sát trận đại chiến này nên Long đoán chắc ba lão giả này chính là một trong số chúng.

“Ngụy Siêu! Bản tọa là Kim Sát tôn giả, người đại diện cho hội đồng Tổ Lão đến đây quan sát ngươi.” Lão giả đứng đầu mở miệng nói, khí thế bàng bạc tỏa ra vô cùng cường đại… Long đoán thực lực của lão có lẻ đã đến cửu cấp đỉnh cao, mạnh mẽ vô cùng.

“Ra mắt đại nhân!” Cuồng phải phải lựa chọn thời điểm, Long gật nhẹ đầu chào hỏi với Kim Sát.

“Haha… vẫn là biết tiến thoái đúng chỗ… Ma Tôn! Ngươi có hận Thập Lục Tháp bàng quang đứng ngoài nhìn ngươi bị vây công bởi cái gọi là liên minh trừ ma kia?” Kim Sát tôn giả cười nói.

“Hắc hắc… nói không có bực tức trong lòng thì là nói dối, thế nhưng so với việc được tổ chức bảo hộ thì ta lại càng thich dẫm đạp thiên hạ bằng chính thực lực của bản thân mình hơn, võ giả không thể cứ khư khư trốn mình trong một nơi nào đó tu luyện mà phải chiến, muôn mạnh mẽ hơn chỉ có thể từ trong chiến đấu mà đột phá.” Long cười đáp.

“Hay cho một câu ‘dẫm đạp thiên hạ’, nếu kẻ khác nói ra câu đó ta còn có thể khinh bỉ nhưng là ngươi thì ta lại tin tưởng.” Kim Sát gật gù nói, rất ít người trên giang hồ này có thể nhận được lời khen tặng của lão thế nhưng trước tên quái vật biến thái này lão không thể không khen, lão thật sự thưởng thức Ma Tôn và còn có chút gì đó hâm mộ… hâm mộ những trang sử oanh liệt được viết bằng máu của hắn và kẻ thù của hắn… chẳng lẽ giang hồ yên bình quá lâu nên một kẻ như hắn xuất hiện sao?

“Vậy thì đa tạ tôn giả rồi, ta nghĩ là hôm nay trận chiến đã xong và cũng có thể về rồi chứ?” Long cười nhẹ hỏi.

“Đúng, trận chiến đã xong và ngươi đã chứng minh được thực lực của bản thân trước Thập Lục Tháp. Ta – Kim Sát tôn giả đại diện cho hội đồng Tổ Lão tuyên bố đặc cách phong Ngụy Siêu làm tôn giả không cần qua kiểm tra, đề thăng chức vụ từ Lục trưởng lão lên Chấp Pháp trưởng lão, chỉ nhận lệnh từ hội đồng Tổ Lã, ba ngày sau sẽ thông cáo toàn bộ giang hồ…”

Kim Sát tôn giả tuyên bố làm Vi Đà và đám nguyên lão cùng Thần Vệ khiếp sợ, đặc cách lên tôn giả còn có thể hiểu được vì thực lực cùng tiềm lực của Ma Tôn đã được chứng minh thế nhưng cái chức Cháp Pháp trưởng lão kia mới là khủng bố.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175