Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 129
Phần 129

“Cửu Âm bái kiến Ma Chủ!” Chưa đầy vài phút, Cửu Âm lão thái bà đã quỳ một chân trên đất hành lễ trước mặt Long, mụ có thể cảm nhận rõ ràng trong não hải mình đang có một cái gì đó cực độ tà ác tồn tại, nó không ảnh hưởng đến mụ nhưng mụ biết kể từ nay sinh tử của mụ đã nằm trong tay Ma Tôn… ngẫm lại thật nực cười mụ đến đây để giết hắn mà giờ lại trở thành một trong những bề tôi trung thành nhất của hắn.

“Hahaha… hay… quá hay, quá đặc sắc, thật không thể tin vào mắt mình với những gì đang diễn ra. Cửu Âm muội tử mà ta biết luôn cao ngạo khó ai bằng lại cam chịu thần phục một đại ác ma mà mình lĩnh đội đến tru diệt!” Huyền Phong chân nhân đến rối, lão nhìn Cửu Âm đang quỳ trên mặt đất mà cười hả hê.

“Vậy sao? Ta lại cho rằng Cửu Âm lão bà đây vẫn còn là một con người trọng tình trọng nghĩa và có chút cốt khí chứ không phải như ai đó bất tình bất nghĩa vì tư lợi mà sẵn sàng hại chết đồng bọn đấy.” Long mỉa mai khiến Huyền Phong gương mặt khó coi vô cùng.

“Ma Tôn đúng là Ma Tôn! Ta nghe nói ngoài thực lực thì ngươi vẫn còn mồm mép khá tốt, sao hả? Thắng đám võ giả ngu ngốc kia rồi thì tự cho mình là vô địch sao?” Huyền Phong chân nhân hướng Long khinh bỉ.

“Ô… Ta thật đang cảm thấy mình vô địch con bà nó thiên hạ rồi đây…” Long trợn mắt nói với khuôn mặt chân thật nhất như thể đó là điều hiên nhiên.

“Ngươi… “ Huyền Phong cứng họng muốn nói gì lại nghẹn không phát ra được, đối mặt với Ma Tôn hắn thấy mình như một kẻ ngốc… Khương Bât Phàm là có đồng bạn rồi.

“Hừ! Cần gì phải nhiều lời với hắn như vậy? Chỉ là nhãi ranh chưa hiểu sự đời mà thôi.” Thêm một lão già mặc sắc phục Võ Đang hiện thân.

“Đúng vậy! Giết người của Võ Đang ta thì hắn phải chết.” Lại thêm một lão giả xuất hiện, khí thế mạnh mẽ khôn cùng.

“Hấp… Hấp…” Hai lão giả khác cũng xuất hiện, năm Võ Đang chân nhân xếp thành một vòng tron vây lấy Long ở giữa.

“Mọi người! Dù sao chúng ta cũng phải nể mặt Thánh Tử một hai.” Huyền Phong lên tiếng chấn an đồng bọn rồi quay sang Long cười gằng.

“Ma Tôn ngươi giờ chỉ có một con đường, hàng phục trở thành một con chó của Võ Đang ta hoặc chết!” Huyền Phong bá đạo nói.

Long ngưng trọng không nôn nóng vì hắn có cảm giác kỳ lạ với năm lão giả này, khí thế bên ngoài của năm lão vẫn chỉ là Cường Giả thất cấp đỉnh nhưng sao hắn lại ẩn ẩn tin rằng đó không phải là cảnh giới chân thật của chúng.

“Hắc hắc… Huyền Phong chân nhân phải không? Ngươi là muốn bản tọa làm một con chó trước năm tên thất cấp sao?” Đẩy bay Cửu Âm lão thái bà ra xa, Long cười lớn đáp Huyền Phong.

“Thất cấp? Ngươi sai rồi… chúng ta Võ Đang không phải đám võ giả phế vật mà ngươi vừa đồ diệt… Oành!”

Huyền Phong chân nhân cười lạnh, khí thế như rồng mạnh mẽ cường hãn của lão thế mà kéo cao vượt qua thất cấp đỉnh vọt thẳng lên bát cấp mà còn là bát cấp hậu kỳ mới chịu dừng lại, so với uy áp từ lão thì uy áp của Thánh Vương chỉ là trò đùa trẻ con.

“Thật mạnh! Nhưng mà chưa đủ đâu!” Long vẫn nở nụ cười trên môi khinh bỉ Huyền Phong.

“Như thế này thì sao? Oành! Oành! Oành!Oành!”

Bốn luồn uy áp bát cấp thâm sâu xuất hiện cùng đè lên người Long, không thể ngờ Võ Đang chân nhân lần này xuất động lại là năm tên bát cấp mà còn là bát cấp lâu năm, thực lực cường hãn không thể đoán định.

“Hắc hắc… vậy mà năm tên bát cấp, uy áp khổng lồ thật khiến người ta khó chịu vô cùng… Võ Đang các ngươi cũng là che dấu đủ sâu, nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Cửu Âm thì có lẽ các ngươi hao tổn không ít tâm tư để bịt mắt thiên hạ về thực lực của bản thân.” Long cười tà nói, cỗ khí thế bát cấp từ người hắn bàng bạc tỏa ra đối chọi gay gắt với năm luồng khí thế xung quanh.

“Haha… nếu không có thực lực thì bọn ta sao dám tọa sơn quan hổ đấu đây?” Huyền Phong cười lớn đầy khoái chí.

“Ô… ý ngươi là các ngươi năm người rất tự tin có thể diệt sát được ta?” Long trừng mắt nhìn Huyền Phong như thằng ngu.

“Ngông cuồng!” Năm lão giả tức giận khi bị sỉ nhục, kẻ nào cũng lực lượng toàn thân bùng nổ tung liền một chưởng đến chỗ Long.

“Võ Đang chung cực vũ kỹ – Bát Quái Chưởng! Roẹt… roẹt… roẹt…”

Hình đồ bát quái ẩn hiện dưới chân năm lão giả chân nhân, chưởng lực biến ảo khôn cùng gồm tám hình thái tương ứng với tám quẻ bát quái là Càn – Thiên, Đoài – Trạch, Ly – Hỏa, Chấn – Lôi, Tốn – Phong, Khảm – Thủy, Cấn – Sơn, Khôn – Địa… tám loại hình thái của lực lượng hội tụ lại một chưởng xé toang không gian thành mảnh vụn nơi nó đi qua.

“Graooooooooooooo… Rầm! Rầm!… Rầm!”

Long cuồng bạo cũng huy động toàn thân lực lượng, hắn tung hai quyền hai cước đỡ bốn chưởng còn lại là Đại Ma Hồn huyễn hóa ma long đập lên một chưởng còn lại.

“Roạt… roạt… không thể nào!”

Dư chấn khiến năm lão già chân nhân lùi về sau hai bước và dùng ánh mắt không thể tin nỗi nhìn tên quái vật trước mặt.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175