Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 111
Phần 111

“Chuẩn bị! Ngươi chỉ có duy nhất một cơ hội, đừng làm ta mất mặt!” Ông lão hướng tới Long rống lên, lần đầu tiên Long được chứng kiến bộ mặt hung dữ đến vậy của lão nhưng hắn không hề tức giận mà vận chuyển toàn bộ ma khí trong cơ thể sẵn sàng cho quá trình dung hợp, nếu thật bại hắn cũng không có mặt mũi mà nhìn lão.

“Xì… xì… xì…” Đạo Hỏa hoàn toàn dung nhập vào khối kim loại cũng là lúc những tiếng xì xì từ trong nó vang lên, chỉ vài hơi thở sau khối kim loại đã mềm đi trông thấy… những ngọn khói đen kịt từ nó bắt đầu bốc lên nghi ngút cho đến khi nó triệt để tan chảy như một bãi nước.

“Chính là lúc này!” Ông lão đã chuẩn bị từ trước… đã từng nung chảy một mảnh nhỏ khối kim loại này nên lão biết ngay sau khi tan chảy thì chỉ một cái chớp mắt thôi nó sẽ cứng rắn trở lại, muốn nung chảy nó một lần nữa cần gấp đôi số Đạo Hỏa ban nãy cơ mà trong tay lão đã không còn chút nào, cái này đồng nghĩa với việc khối kim loại sẽ trở thành đồ bỏ đi… lựa chọn tin tưởng Long, lão ấn một chưởng đem dòng kim loại tan chảy đánh thành hàng vạn giọt nhỏ sau đó quét toàn bộ thẳng đến chỗ hắn.

“Dung nhập chúng vào cơ thể ngươi! Sẽ có đau đớn nhưng phải cố chịu đựng!” Ông lão gằn giọng nói.

“Đau đớn sao? Từ lâu trong từ điển của cháu đã không có hai chữ này rồi!” Long cười sảng khoái nói, toàn thân hắn bùng nổ toàn bộ lớp da bên ngoài để cả người chỉ còn lại một lớp thịt nhỏ bao phủ sau đó đợi những giọt nhỏ kim loại tan chảy dính vào thì toàn bộ ma khí xuất động cuốn lấy chúng cưỡng ép dung nhập… nói thì chậm nhưng toàn bộ quá trình từ lúc ông lão tung chưởng đến khi những giọt kim loại dính vào người Long còn chưa đầy nửa cái chớp mắt.

“Aaaaaaaaaaaa!!!!!” Cứ ngỡ đã quên được cảm giác đau đớn nhưng Long đã nhầm… một giọt… hai giọt rồi trăm giọt ngàn giọt cho đến hàng vạn giọt dính vào lớp thịt khiến hắn đau đến nỗi khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ, cả người run lên bần bật mà ngã khụy xuống mặt đất lăn lộn… quá trình dung nhập phải hoàn thành trước khi kim loại cứng rắn trở lại đồng nghĩa với việc Long phải chịu đựng Đạo Hỏa ngọn lửa kinh thiên kia đốt cháy… hắn đau, nỗi đau từ thân xác là một thì linh hồn lại đau gấp một trăm lần… Đạo Hỏa là ngọn lửa chí cực trong thế giới này, ngọn lửa thai nghén từ chính đạo của tự nhiên vì thế nó đốt là đốt cái bản chất, đốt cái linh hồn bên trong hơn là đốt cái bên ngoài của vạn vật.

“Aaaaaaaaaa… Aaaaaaaaaaaaa” Một cái chớp mắt nhanh đến cỡ nào chứ nhưng Long lúc này đây lại cảm thấy nó dài hơn cả cả cuộc đời mình vào lúc này… hắn không thể thua được, hình ảnh quyến luyến của ông lão và ngọn lửa bỗng dưng hiện ra trước mắt hắn làm hắn lấy lại được chút ít thanh tỉnh trong cơn thống khổ… hắn không thể phụ lòng lão… hắn phải thành công… nghĩ là thế nên Long bất chấp tất cả, hắn không cố gắng áp chế nỗi đau nữa mà mặc kệ con mẹ nó để thôi động ma khí cuốn lấy những giọt kim loại kia dung hợp với da thịt mình.

Nỗ lựa và ý chí đến biến thái của Long cuối cùng cũng được đền đáp, một chớp mắt trôi qua cũng là lúc toàn bộ ba vạn giọt lỏng kim loại hòa nhập vào cơ thể hắn… cơ mà…

“Bịch!” Long còn chưa kịp hưởng thụ thành quả thì đã đổ ập xuống bất tỉnh nhân sự, hắn lâm vào hôn mê sâu khi linh hồn gần như vỡ nát trước nỗi đau vượt quá mức chịu đựng… nếu không có ai cứu thì hắn triệt để xong rồi.

“Trái lại vẻ cợt nhả bên ngoài thì bên trong hắn vẫn tồn tại ý chí kiên cường khó ai có được…” Nhìn thanh niên nằm gục trên mặt đất, ông lão nở nụ cưởi rạng rỡ… niềm tin của ông đã đặt đúng chỗ.

3 Ngày… Long không có dấu hiệu có thể tỉnh lại… mọi chuyện kết thúc sao?

5 Ngày… Long vẫn như cũ hôn mê, hắn nằm đó… trên chiếc giường đơn sơ bên trong túp lều… gương mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ thống khổ lúc dung nhập khối kim loại, mí mắt rung rung như người ngủ gặp ác mộng… khí tức của hắn ngày một hỗn loạn không thể nắm bắt… thay đổi tích cực nhất có lẻ là lớp da thịt mới được hình thành coi bộ rắn chắt hơn trước không chỉ mười lần.

Ông lão 5 ngày qua vẫn là theo dõi Long sát sao, ngày nào ông cũng cách vài tiếng đồng hồ lại truyền tinh thần của bản thân vào não hải hắn một cách đều đặn, tuy điều đó khiến khí tức của hắn hỗn loạn hơn nhưng lão lại gật gù như thể thành công.

“Tỉnh lại đi chàng trai trẻ!” Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Long một hồi, ông lão cười nói sau đó vỗ một chưởng cuối cùng mang theo một luồng tinh thần cực mạnh lên đầu hắn…

“Oanh!” Linh hồn đã tan nát đến chín phần của Long cuối cùng hoàn toàn vỡ nát trước ‘đòn’ cuối của ông lão… hắn sẽ triệt để chết sao? Không… chỉ ít giây sau khi vỡ nát, Phượng Chi Huyết ẩn nấp từ lâu trong não hải hắn bắt đầu hành động… nó cường thế tiến đến hút toàn bộ mảnh vỡ linh hồn của hắn vào bên trong mình để rồi sau đó bùng sáng mạnh mẽ bắt đầu quá trình tổ hợp trùng sinh… đương nhiên là cũng nhờ đến ông lão động tay động chân một chút khiến quá trình diễn ra vô cùng suôn sẻ…

“Aaaaaaaaaaa… ta không thể chết… không thể chết…” Lại thêm ít phút, Long đột ngột nhào dậy gào lên như một thằng khùng… hắn ngơ ngác quét mắt nhìn khung cảnh xung quanh như muốn xác định nơi đây có phải là địa ngục không… đến khi nhìn thấy hình ảnh ông lão đang câu cá thì hắn mở thở dài một hơi… vẫn là sống a.

“Hừ… thanh niên thời nay đúng là không biết lễ tiết là gì, lão già cô đơn này chỉ có mỗi cái giường để ngả lưng mà ngươi nỡ lòng nào nằm lì trên đó đến 5 ngày mới chịu dậy… “ Ông lão không quay lưng lại nhìn Long nhưng mà mở miệng trêu chọc khiến hắn đỏ ứng mặt xấu hổ.

“Hắc hắc… đây chẳng phải là do giường của ông quá êm sao, cháu nằm trên nó mà cứ như nằm trên một tấm lưng ngọc ngà của mỹ nữ… từng đường cong mê người ấy…”

“Câm mồm! Xong chuyện rồi thì mau cút đi… việc trở về giải thích làm sao thì ngươi tự lo đi…” Ông lão cắt ngang lời Long mà lên giọng tiễn khách.

“Ách! Cháu còn muốn ở lại thêm vài ngày để đàm đạo với lão nhân gia ngài cơ mà…” Long trưng ra bộ mặt ủy khuất không muốn rời đi.

“Chân lão phu dạo này đúng là có hơi ngứa, chắc là sút vào mông tên nào đó sướng lắm đây…” Ông lão liếc mắt nhìn Long.

“Ặc! Cút… cháu cút là được chứ gì…” Long hoảng sợ nói, hắn thật tin mình không đi thì hai cái mông sẽ nở noa với bàn chân của lão… dù gì hắn ở đây cũng quá nhiều thời gian rồi.

“Biết thế là tốt! Bão đã tan rồi, chiếc thuyển chiến chở ngươi cũng chưa rời đi đâu, theo ta thấy thì tên tướng lĩnh kia cũng là đặt rất nhiều kỳ vọng vào ngươi nha…” Ông lão cười nói.

“Hắc hắc… cháu cũng đã tính toán lợi dụng hắn, một tên chi thứ như hắn đứng trước cơ hội quật khởi nhất định sẽ không thể ngồi yên…” Long nở nụ cười tinh ranh.

“Được rồi, cút mau đi…”Ông lão nghiêm mặt lại quát.

“Biết… Cháu cút đây… mà ông, nghe bảo Độc Cô Cầu Bại tên kia đã đến đây vài lần, không biết thực lực của hắn đến cỡ nào mà có thể từ tay ông trở ra được?” Hắn không tin ông lão bỏ qua cho bất cứ kẻ nào xâm phạm mà còn là đến mấy lần như Độc Cô Cầu Bại.

“Hắn sao? Một kẻ rất thú vị, ta đúng là có giao thủ qua với hắn vài lần… hình như là ba lần… kẻ này thiên phú đúng thật là kinh người, lần đầu ta chỉ dùng một chiêu đã có thể đả bại hắn, lần thứ hai đã phải ba chiêu và ngươi đoán lần thứ ba là bao nhiêu chiêu?” Ông lão cười hỏi Long.

“Cháu đoán là mười chiêu đi?” Long nói, hắn đây là nghĩ đến con số cực hạn rồi.

“Mười chiêu? Haha… tiếc là sai rồi, ta và hắn hòa nhau…” Ông lão vừa mở miệng đã khiến Long chao đảo đứng không vững… mẹ nó, có cần biến thái đến vậy không?

“Làm sao? Sợ rồi?” Ông lão nhìn Long có phần hả hê khi người khác gặp nạn.

“Hắn như vậy thì ông hỏi cháu chịu sao được chứ?” Long cười khổ nói, mục tiêu của hắn coi bộ đổi thành ngàn năm còn hơi ít một chút đấy.

“Haha… đừng nản chí, cỗ hóa thân này ngày một yếu ớt đi nên mới như vậy… ngươi không phải nghĩ hóa thân của một Bán Thần cũng là một tên Bán Thần chứ?” Ông lão trêu chọc Long.

“Ách! Vậy thực lực của Độc Cô Cầu Bại là đến mức nào?” Long có chút niềm tin trở lại rồi.

“Lần thứ ba chúng ta đụng độ thì hắn đã là Vương Giả trung cấp!” Ông lão khẳng định… không như Cường Giả có thập tam cấp, Vương Giả, Bán Thần và Thí Thần chỉ có ba tầng thứ nhỏ hơn là sơ cấp, trung cấp và viên mãn… tất nhiên chênh lệch giữa mỗi cảnh giới nhỏ này cũng là vô cùng vô cùng to lớn.

Tuy có hơi mừng vì Độc Cô Cầu Bại còn chưa đột phá được Bán Thần nhưng Long cũng là đau đầu vì đối phương vẫn quá mạnh mẽ so với hắn hiện tại.

“Vậy một kẻ tự xưng là Thiên Đế thì sao? Hắn thực lực cỡ nào?” Long tiếp tục thăm dò.

“Hà hà… tên này cũng thật là biết khoa trương hư danh… hết xưng chúa lại đến xưng đế, đến giờ ngươi vẫn chưa hiểu ra hắn là ai sao?”

“Hắn chính là Chúa Tể?” Long trợn mắt như đã hiểu ra chuyện.

“Đúng thế… cỗ phân thân đầu tiên của hắn chính là nơi chứa đựng Thần Chi Huyết và tu luyện thứ gì nhỉ… à… Chư Thiên Đế Long Tâm Pháp, lại một cái tên rất oách nữa…” Ông lão cười mỉa mai.

“Hắn sẽ đi tìm cháu?”

“Cái này thì đương nhiên, theo ta biết thì Lân Chi Huyết và Quy Chi Huyết đã triệt để dung hợp với ký chủ, bây giờ hắn chỉ cần đợi kẻ nắm giữ Long Chi Huyết và Phượng Chi Huyết triệt để dung hợp nữa là sẽ ra tay… không may ngươi lại là người nắm giữ cả hai thứ này nên chắc hẳn ngươi là mục tiêu đầu tiên không nghi ngờ gì… theo ta suy đoán thì hắn sẽ tìm ngươi, nuốt sống ngươi để lấy lại Long Chi Huyết tu đến tầng cuối cùng võ công tâm pháp sau đó sẽ ra tay lấy lại Lân và Quy Chi Huyết… hai tên kia cũng không phải thứ dễ chọc cơ mà…” Ông lão suy đoán khiến Long lạnh run.

“Nói như vậy là nếu cháu chưa dung hợp với hai thứ này hắn sẽ không tìm đến?” Long ánh mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh.

“Theo lý là vậy vì hắn cần sự hoàn mỹ cực điểm nhưng cũng có thể hắn nhịn không nỗi nữa bất chấp tất cả… nhưng mà ta vẫn nghiêng về trường hợp hắn đợi hơn, dù sao đã đợi được trong một thời gian dài đằng đẵng như vậy thì đợi thêm một vài năm với hắn cũng đâu có việc gì…” Ông lão cười nói.

“Vậy là cháu yên tâm rồi…” Long có chút an tâm vì còn có thời gian, hắn tin chắc việc hoàn toàn dung hợp với hai thứ đồ chơi khó bảo trong cơ thể không thể thành công một sớm một chiều, hắn là phải tìm mọi cách nâng cao thực lực đến hết mức có thể trước khi việc đó xảy ra.

“Nếu không còn câu hỏi gì thì đi nhanh đi… con thuyển chiến kia coi bộ sắp không chịu nổi nữa mà đang quay đầu rồi!” Ông lão nhắc nhở Long.

“Vậy cháu đi đây… A… câu cuối cùng… ông có thể cho cháu danh xưng được chứ?” Long vừa lao ra ngoài vừa quay đầu lại hét to.

“Haha… chàng trai trẻ cố gắng lên… lão phu không có danh xưng mà chỉ có một cái tên… lão họ Lạc tên Quân một chữ đệm là Long… aizz… đã lâu không nhắc đến…” Ông lão dõi theo hình bóng Long mà nở nụ cười thỏa mãn.

“Lạc Long Quân… cháu nhớ kỹ rồi ông à… mà sao… cái tên này có vẻ quen quen…” Thân hình Long lao vun vút hướng về phía con thuyển đang nhổ neo nơi biển xa, miệng lẩm bẩm tên gọi ông lão với đầy vẻ nghi hoặc… chắc chắn hắn đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175