Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 167
Phần 167

Thiếu Lâm Tự… Giới Điện…

“A di đà phật!!!” Vô Danh Thánh Tăng vừa nghe tin tức báo về thì nhắm mắt niệm đúng bốn chữ sau đó bặt im không nói thêm lời nào nữa, không khí nặng nề bao trùm toàn bộ các chư tăng phật tử trong điện, kẻ nào cũng cảm nhận được giông bão chưa từng có sắp kéo đến.

Võ Đang… Chính điện…

“Khốn kiếp!!!” Ngồi trên ghế rồng cao sang trên cao còn kẻ nào khác ngoài Cửu Tiêu chân nhân đây, nghe được tin tức Ma Tôn thu lấy Đào Hoa Đảo mà lão không giữ nổi bình tĩnh nổi trận lôi đình, khí thế Cường Giả cửu cấp đỉnh quét qua tứ phương tám hướng làm toàn bộ đám cận vệ đang đứng gác không chịu nổi mà nội tạng vỡ vụn, bạo thể mà chết.

Cùng cảnh ngộ với Thiếu Lâm, Võ Đang là Nga My, Hoa Sơn… cùng những môn phái ngày đó tham gia vào trận đại chiến kia, bọn chúng biết Ma Tôn là bắt đầu trả thù mà Đào Hoa Đảo chỉ là bước dậm chân đầu tiên của hắn.

Các thế gia cũng rúng động trước tin tức nhận được, bao năm qua tồn tại nhờ vào Thập Lục Tháp thế nhưng vị Chấp Pháp Trưởng Lão này ai ai cũng không đoán trước được hắn rốt cuộc muốn làm gì thế nên bọn chúng phải đi trước một bước tự bảo vệ mình, ngay tức khắc hàng dài những đoàn xe chở theo kỳ trân dị bảo trực chỉ Độc Cô gia hướng tới… cũng dễ hiểu thôi vì Độc Cô gia vẫn còn đó Độc Cô Cầu Bại đương nhiên sẽ trở thành một cái ô không thể nào tốt hơn với chúng.

Bắc Kinh… GOD…

“Lâm lão đầu! Hôm nay Huấn gia ta đột nhiên lượng khách đến viếng thăm cộng tặng quà nhiều gấp chục lần ngày thường trong đó có cả Dương gia, nhìn sắc mặt tên quản sự Dương Gia lúc đến thì ắt hẳn chủ nhân gần đây đã có động tĩnh gì đó không tầm thường khiến bọn chúng sợ hãi.” Huấn Thiên lão đầu liếc mắt nhìn đồng bạn ngồi cạnh dò hỏi, từ khi trở thành thuộc hạ của Ma Tôn thì cả hai gia tộc Huấn gia và Lâm gia chẳng khác nào ngồi cùng một thuyền cùng tiến cùng thoái, quan hệ là vô cùng khăng khít.

“Hắc hắc… Huấn gia ngươi tin tức cũng thật là kém, ngươi lão già cũng nên chuẩn bị tinh thần một chút đừng để nghe được tin tức giật gân lại không chịu nỗi mà đi theo chầu ông bà ông vải… chủ nhân hiện nay có thể nói là danh chấn thiên hạ không kẻ nào không biết, ngươi biết bọn họ miêu tả chủ nhân thế nào không? Hắc ám hàng thế, Ma Tôn giáng lâm, thiên địa ai oán… thật bá khí làm sao!!!”

Nhấp một húp trà cho thanh giọng, Lâm Hoàng tiếp tục nói đầy hăng say…

“Chủ nhân một mình trảm Thiếu Lâm thập bát la hán, Phật đạo mười hai tên Bồ Đề Pháp Tăng… chưa hết vẫn còn thêm đó Hoa Sơn năm tên chân nhân đỉnh cấp, Nga My chín vị Sư Thái cường hãn… hết sao? Không, còn nữa… mười lăm tên vị Cường Giả thất cấp, sáu mươi chín tên Cường Giả lục cấp trở xuống… toàn bộ… nghe cho kỹ, chính là toàn bộ không một kẻ nào còn sống trong trận đại chiến đó mà chủ nhân vẫn hiên ngang đứng vững, ngài còn thu phục được Phục Ma và một đầu gấu hung hãn làm thuộc hạ…”

Huấn Thiên dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước thế nhưng lúc nghe Lâm Hoàng nói cũng phải há hốc mồm trợn ngược hai mắt không thể tin nổi… trời đất quỷ thần ơi, tồn tại nào trong lời kể của Lâm Hoàng đều chẳng khác nào những bậc thần thánh trong tưởng tượng của lão hay Huấn gia, vậy mà toàn bộ đều táng thân trong tay Ma Tôn, chuyện này vượt quá tầm mà lão có thể tưởng tượng nỗi…

Nhìn biểu hiện của đồng bạn, Lâm Hoàng là cực độ thích thú vì ngày đó lão nghe tin tức báo về cũng là y hệt vậy, cơ mà nếu lão biết được sau đó Long còn diệt đi ba mươi tên Thần Vệ và ba vị Nguyên Lão Thập Lục Tháp thì không biết lão có chết đứng không nữa. , dù sao chuyện này quan hệ với Thập Lục Tháp nên tin tức bị phong bế một

“Lâm… Lâm lão đầu… ngươi… ngươi nói là sự thật?” Phải qua một lúc lâu, Huấn Thiên mới ổn định lại được tâm tình mà lên tiếng dò hỏi.

“Hahaha… không thể nào sai được… hôm nay ta lại còn nhận được một tin tức rung động và cũng là do chủ nhân làm ra…” Lâm Hoàng vuốt râu cười nói, được trang bức trước một kẻ đồng niên như Huấn Thiên lão đầu khiến lão vui vẻ không ngớt.

“Hừ! Thần thần bí bí cái cứt khô gì, có gì mau nói đi.” Huấn Thiên mặt ửng đỏ xấu hổ vì Huấn gia như một thằng mù trước Lâm gia.

“Hahaha… chủ nhân đã thu phục Đào Hoa Đảo bên kia, từ này ngoài Đoàn Gia thì dưới trướng chủ nhân còn có một đại phái là Đào Hoa Đảo… ngươi nói xem quyền uy của chủ nhân hiện nay lớn đến đâu cơ chứ?” Lâm Hoàng cười lớn, Ma Tôn càng mạnh thì Lâm gia cũng theo đó càng dành được nhiều quyền lợi… ai biểu chúng sáng suốt lựa chọn được một vị minh chủ tốt chứ.

“Ực!!!”

Huấn Thiên lão già nuốt một ngụm nước bọt rõ to, Đào Hoa Đảo tồn tại cao siêu như thế mà vẫn phải cam chịu đầu nhập làm thuộc hạ cho Ma Tôn thì dùng đầu gối cũng biết thực lực của hắn đã đạt một tình trạng khủng bố nhường nào.

“Lâm Hoàng… ngươi nói… chúng ta… chúng ta có thể đạt được vị trí như Dương gia hay không?” Lại qua một hồi lâu, Huấn Thiên nhìn chằm chằm vào Lâm Hoàng nói, ngữ khí run run như kích động không thể kìm chế nỗi, chủ nhân biến mạnh làm lão đột nhiên mơ tới ngày Huấn gia trở thành một thế gia xếp vào hàng ngũ đứng đầu trên giang hồ.

“Hahaha… lão già ngươi rốt cuộc cũng nghĩ thông, ta hôm nay hẹn ngươi tới chính là vì chuyện này, Dương gia sau lần trước trêu chọc chủ nhân thì chỉ còn một vị lão tổ là Cường Giả lục cấp thế nhưng ta vẫn một mực thăm dò chúng và tám chín phần mười có thể khẳng định bọn chúng vẫn còn một con bài chưa lật, con bài này chính là thứ giúp chúng đứng vững ở vị thế một gia tộc lớn cho dù thiệt hại nặng nề đến như vậy… lần này tốt rồi, chỉ cần chúng ta có thể khiến chủ nhân bằng lòng hỗ trợ thì ta tin chuyện diệt đi Dương gia chỉ là sớm muộn…” Lâm Hoàng cười nói đầy tự tin, lão cũng như Huấn Thiên đều có mơ ước biến gia tộc mình trở thành một đại thế gia để con cháu có thể ngẩng cao đầu khi xuất hiện ở bất cứ đâu trên giang hồ.

“Nói thì thế nhưng cả ngươi và ta đều biết để trở thành một thế gia đâu phải điều đơn giản, cơ bản nhất đó là thực lực của chúng ta quá thấp nên cho dù được chủ nhân nâng đỡ lên cũng không thể khiến các thế lực lớn coi trọng.” Huấn Thiên than thở, đạo giả nay đâu bằng xưa càng lúc càng yếu ớt chỉ có thể bám víu vào chính trị để có thể tồn tại.

“Haha… điều này ta đã nghĩ đến, chúng ta tuy thực lực bản thân là không đủ nhưng nếu mời chào những Cường Giả khác thì lại thế nào? Ngươi cũng đừng lo chuyện cao thủ mời đến thực lực quá cường dẫn đến đảo khách vi chủ vì chủ nhân vẫn còn đó, chúng làm việc cho chúng ta chẳng khác nào là làm việc cho chủ nhân.” Lâm Hoàng cười nói, có vẻ như lão đã suy tính việc này khá chu toàn rồi.

“Biện pháp này đúng tuyệt nhưng về lâu về dài thì tự thân chúng ta vẫn phải nâng cao thực lực bản thân lên mới là chính đạo.” Huấn Thiên lão già nhăn mặt nói.

“Ngươi nói rất đúng, rất may là trong tay chủ nhân đang có hai kiện đồ vật có thể giúp chúng ta hai nhà tăng lên thực lực trên diện rộng.” Lâm Hoàng nở nụ cười bí hiểm.

“Nhanh… nhanh nói…”

Không vội vàng, Lâm Hoàng lão đầu lại húp thêm vào ngụm trà đợi Huấn Thiên sắp bão nổi mới chịu mở miệng.

“Bản ghi chứa đựng mười lăm năm tham ngộ của Thái Cực Lão Nhân và Thánh Hiền Kinh Thư của Dương gia… hai thứ này đang ở trong túi của chủ nhân.”

Huấn Thiên gương mặt già nua từ tức giận lại chuyển thành hưng phấn như chú rể ngày cưới, Thái Cực Lão Nhân là ai ?Lão là Thánh Hiền duy nhất của đạo giáo, đạo pháp cao thâm vô biên nên mười lăm năm tham ngộ của lão chắc hẳn quý báu không thứ gì sánh kịp đối với đạo giả… đã thế còn thêm cả Thánh Hiền Kinh Thư món chí bảo của Dương gia nữa, nếu có thể tham ngộ hai thứ này thì đạo giả cho dù đầu óc bằng hạt nho cũng phải nở to ra.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175