Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 47
Phần 47

Dương gia…

“Cái gì? Hứa gia triệt để bị diệt?” Dương Tuyền đang ngồi bàn chuyện với đám quản sự thì được Dương Càn cùng Dương Chấn dến báo tin dữ.

“Đúng… chúng ta không biết Ma Tôn làm cách nào nhưng ma khí nhợt nhạt còn đọng lại ở chỗ Hứa gia đã chỉ rõ kẻ ra tay là ai…” Dương Chấn dù tức giận trước thái độ của Dương Tuyền nhưng vẫn thành thật nói.

“Ma Tôn… ngươi thật không để Dương gia vào mắt?” Dương Tuyền giận sôi máu trước tin Hứa gia bị diệt, tuy không có bằng chứng vì ma khí đã tiêu tán không còn và cử động của Ma Tôn đều được không ít thế lực để mắt tới nhưng kẻ biết chuyện chắc hẳn đều biết người nào diệt Hứa gia khi chỉ nửa ngày trước Hứa gia Hứa Vương Sang công tử trêu chọc người nào… rồi các gia tộc phụ thuộc vào Dương gia sẽ nghĩ thế nào? rồi mặt mũi của Dương gia sẽ ra sao? Dương Tuyền không thể kìm nén hận thù với Ma Tôn.

“Chu Ngụy đâu?” Dương Tuyền không biết nghĩ gì mà quay sang hỏi một tên quản sự.

“Chu đại nhân sau khi đi tản bộ cùng Dương Mịch tiểu thư đã trở về luyện công như thường lệ.” Tên quản sự báo.

“Ngươi đến nói cho hắn biết Hứa gia đã bị Ma Tôn diệt, Dương gia vì sợ bị trả thù nên không thể không cầu kết thân với Ma Tôn bằng cách đưa Dương Mịch đến làm quà, bảo hắn là chúng ta không còn cách nào khác vì đây là lệnh của Dương Nghiệp lão tổ…” Dương Tuyền cười lạnh căn dặn tên quản sự.

“Vâng thưa đại nhân!” Là tâm phúc của Dương Tuyền nên tên quản sự biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, hắn vội vã chạy về phía khu nhà ở của Chu Ngụy.

“Gia chủ đây là lừa dối trưởng lão Thập Lục Tháp… nếu bị phát giác thì Dương gia ta không tốt đâu…” Dương Càn không nhịn được nhắc nhở Dương Tuyền.

“Hắc hắc… yên tâm đi, Kim Mao Sư Vương sẽ chết trong tay Ma Tôn, Dương gia vì đại nghĩa diệt phản đồ của Thập Lục Tháp giúp Thập Lục Tháp lấy lại danh dự, danh ngôn chính thuận như thế còn sợ gì chứ, huống hô ta vừa nhận được tin tức từ bên Thiếu Lâm đưa tới… lấy đi cái mạng của Ma Tôn chúng ta được rất nhiều lợi ích mà các ngươi không thể ngờ tới!” Dương Tuyền nhếch mép cười xem ra rất hài lòng với kế hoạch của mình.

“Ma Tôn tuy hiếu sát nhưng chắc chắn sẽ không giết Chu Ngụy, hắn không phải kẻ ngu…” Dương Chấn cười khinh bỉ cái kế hoạch trẻ con của Dương Tuyền.

“Haha… ngươi là giả ngu hay thật bị ngu đây? Chỉ cần trong lúc giao đấu, Chu Ngụy vì một lý do nào đó bỏ mệnh lại chẳng phải tội lỗi ngay lập tức sẽ quy chụp lên đầu Ma Tôn hay sao?” Dương Tuyền nở nụ cười đầy sát ý khiến hai lão già Dương Càn cùng Dương Chấn kinh hãi.

“Ngươi cho hắn phục dụng Bách Hoa Tàn Độc?” Dương Chấn hai mắt mở toang lên tiếng.

“Ha ha… phải… cơm nước của hắn mỗi ngày đều được trộn với nó cho nên bây giờ chúng ta chỉ cần đợi đúng thời điểm giúp Ma Tôn cõng lên cái tội danh diệt sát Trưởng lão Thập Lục Tháp là đủ… ta nhất định sẽ cáo tri gia gia sẵn sàng…”

Dương Tuyền cười thỏa mãn, thế nhân không biết Dương gia có một loại độc trấn gia chi bảo và cũng nhờ nó mà Dương gia có được ngày hôm nay khi không biết bao nhiêu kẻ đã được nếm nó để rồi trở thành hòn đá trên con đường bước lên vị thế ngày này của Dương gia… nó là Bách Hoa Tàn Độc, độc dược được phối chế của hơn năm mươi lăm loại dược thảo với nhau trong đó hoa của loài cây bách hoa xà làm nguyên liệu chủ chốt khiến độc chất không màu không mùi không vị… loại độc này cũng rât kỳ lạ, bình thường nó chỉ tích tụ trong cơ thể người phục dụng như một chất bổ dưỡng không hơn không kém nhưng đến khi kẻ này hít vào hương thơm của một loại hoa sen cổ và cũng là vị dược thảo thứ năm mươi sáu khiến chất độc hình thành phát tác thì tốt nhất nên cầu trời mồ yên mả đẹp đi là vừa.

Dương Chấn và Dương Càn nghe xong mà cảm thấy lạnh gáy, Dương Tuyền có thể hạ độc được Chu Ngụy cũng có thể hạ độc hai người vì công đoạn thức ăn và nước uống đều nằm trong tay hắn, cả hai rùng mình nhìn chằm chằm vào cái vẻ mặt dữ tợn trong cơn tức giận của gã mà thầm nghĩ sau này chuyện sinh hoạt phải cẩn trọng một chút rồi để tránh lật thuyền trong mương.

Nửa giờ sau… tại biệt viện của Chu Ngụy…

Dõi theo hình bóng của tên quản sự rời đi sau khi đến báo tin, Chu Ngụy sắc mặt khó coi vô cùng vì hắn biết Dương gia muốn gì, chúng đây là ép hắn phải hành động nếu không hắn và Dương Mịch không thể nào thành đôi được, mang tiếng là Ngũ trưởng lão Thập Lục Tháp nhưng Dương gia cũng là một đại gia tộc, lợi thế của Chu Ngụy là không hề lớn vì chung quy hắn cũng chỉ là một tán tu không môn không phái sống dưới cái danh Ngũ trưởng lão không có bao nhiêu thực quyền mà thôi.

“Ma Tôn… ngươi muốn gì đây…” Chu Ngụy đau đầu suy tính xem mục đích của Long rốt cuộc là cái gì? Vở kịch thô thiển của Ma Tôn sáng nay tuy ai cũng biết đúng sai nhưng trên danh nghĩa vẫn là hắn sai, hắn ra tay trước là điều ai cũng thấy… bây giờ hắn lại đi kiếm Ma Tôn thì quá là không coi quy tắc Thập Lục Tháp ra gì rồi… phải nói vở diễn kia của Ma Tôn đã ép hắn vào thế bị động cực kỳ cơ mà cũng phải trách cái thói võ phu không giữ được bình tĩnh khi bị chọc giận của hắn nữa… Chu Ngụy hận bản thân chừng này tuổi đầu rồi còn bị gài bẫy.

“Dương Mịch… thằng này nếu không có được em thì cái danh Kim Mao Sư Vương để cho chó gặm đi, cùng lắm thì chiến…” Suy tính hồi lâu vẫn chưa tìm ra biện pháp tốt nhất để giải quyết, Chu Ngụy cắn răng thầm nhủ rồi tiến vào phòng mình, cẩn thận cài chốt cửa sau đó dùng tay trần cào lấy bức tường căn phòng để lôi ra một chiếc túi được gói ghém cẩn thận… khi những lớp vải bọc từng lớp từng lớp được gỡ ra thì rốt cuộc vật bên trong cũng lộ ra bên ngoài… không ngờ là một ngón tay út… đúng thế, là một ngón tay út của con người.

Nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay, Chu Ngụy nâng niu nó như thể với hắn ngón tay này là chí bảo vô giá… có ai biết được đây là món quà cuối cùng của sư phụ hắn khi tiễn đưa hắn rời khỏi cuộc sống lang bạt.

Bốn mươi lăm năm trước, Chu Ngụy khi ấy còn là một đứa trẻ một tuổi không biết vì sao mà bị cha mẹ vứt bỏ tại vùng cao nguyên Tây Tạng xa sôi, nơi sinh sống của một bầy sư tử hung hãn bậc nhất… tưởng chừng đứa bé kia sẽ không thể nào sống sót nỗi trước cuộc sống khắc nghiệt cùng hiểm nguy rình rấp ở khắp nơi để rồi trở thành thức ăn của sư tử nhưng không… đứa bé lọt vào mắt xanh của một con sư tử cái, nó đã cản lại bầy sư tử đói khát để xem đưa bé là con mà nuôi nấng, Chu Ngụy cứ thế mà lớn lên trong sự đùm bọc nuôi nấng của những con sư tử một cách thần kỳ.

Đến lúc năm tuổi, Chu Ngụy khi ấy trông chả khác nào con người thời tiền sử, hắn đi bằng bốn chân, ăn lông ở lỗ cùng với những con sư tử trong bầy mà không biết rằng mình thuộc một giống loài khác… và rồi… vào một đêm trời đầy sao, một lão tăng sư già nua xuất hiện trước mặt Chu Ngụy, nhìn hắn với nụ cười hiền hòa nhất, nụ cười mà suốt cuộc đời hắn không thể nào quên, nụ cười thay đổi số mệnh của cuộc đời của hắn.

Lão tăng sư xuất hiện đột ngột nhưng lạ kỳ là đám sư tử lại không hề có ý thù địch mà còn rất đỗi bình thường như thể lão cứ vậy trở thành một thành viên của bầy, Chu Ngụy được lão dạy nói, dạy viết và nhận thấy đứa trẻ có tư chất, lão truyền cho hắn võ công.

Cái gì đến cũng phải đến, lúc Chu Ngụy nhận ra cuộc sống hiện tại quá đỗi nhạt nhẽo, càng lúc hắn càng tò mò về cuộc sống ngoài kia, cuộc sống của loài người… Chu Ngụy đã đắn đo rất nhiều trước khi nói với sư phụ mình.

Không một lời trách móc, lão tăng sư già vỗ vai động viên Chu Ngụy và đưa cho hắn một bọc nhỏ bảo khi nào rời thật xa mới có thể mở ra, nó có thể cứu cho hắn một mạng… thì ra lão đã biết trước và chuẩn bị món quà cuối cùng dành tặng cho đồ đệ… lúc Chu Ngụy mở ra bọc nhỏ cũng là lúc đầu hắn hướng về phía núi cao dập chín mươi chín cái dập đầu, ngón tay nhìn qua rất đỗi bình thường nhưng kẻ tu luyện Cuồng Sư Thần Công mới có thể nhận thức được bên trong nó là một nguồn năng lượng khủng bố đến nhường nào, nói không ngoa thì sư phụ hắn đã dồn gần như toàn bộ công lực tu luyện cả đời vào ngón tay này để hắn có thể từ từ hấp thu tu luyện hay đứng trước sinh tử có thể dùng nó làm vũ khí bảo toàn cho hắn mạng nhỏ… phải có tình cảm cỡ nào mới có thể làm được điều này, Chu Ngụy lần đầu tiên trong đời cảm giác được hạnh phúc, hạnh phúc vì ít nhất trên cõi đời này có một người đối xử với mình như vậy.

Nhưng sông có lúc, người có lúc… hiện tại, trong đầu Chu Ngụy thì hình bóng của Dương Mịch còn lớn hơn cả lão sư già khi xưa, cho dù đánh đổi ngón tay này để có người đẹp hắn cũng không tiếc nuối… anh hùng không qua được ải mỹ nhân huống chi hắn còn chưa phải là anh hùng cơ mà.

Nắm chặc ngón tay của sư phụ, Chu Ngụy cả người khí thế hừng hực đẩy cửa bước ra ngoài… hắn phải đi tìm Ma Tôn… không biết khi hắn phát hiện ra mình bị chính kẻ mà hắn bán mạng tính kế thì sẽ suy nghĩ gì? Quả là đáng thương cho một kẻ si tình mù quáng.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175