Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 100
Phần 100

“Tạch… Tạch… Tạch… Tạch… Tạch… Tạch…” Tiếng quạt trực thăng gào thét trên trời khiến đám sát thủ Truy Mệnh có chút bất ngờ… dù sao chúng vẫn chưa là Cường Giả nên chỉ có thể dựa vào khinh công lẩn trốn nên còn chưa thể đi xa.

“Số 0! Chiến hay trốn?” Nghe tiếng trực thăng ngày một gần, một tên sát thủ hỏi ý kiến Tiêu Nghệ.

“Nghe tiếng thì chắc hẳn là máy bay tiêm kích hạng nhẹ! Kiếm một tòa nhà cao tầng, chúng ta dọn sạch đám ruồi nhặng này!” Tiêu Nghệ cười lạnh nói.

Đám sát thủ gật gù đồng tình, chúng hội ý và chọn được một tòa nhà khá cao gần đó rồi bắt đầu phi thân bám vào tường leo lên.

Trên trực thăng…

“Báo cáo! Máy quét tầm nhiệt cho thấy chỉ còn cách mục tiêu 500 mét!” Gã sĩ quan phi công báo cáo.

“Tiêu diệt đối phương bằng bất cứ giá nào!” Tên sĩ quan chỉ huy ra lệnh.

“Thủ trưởng! Đây là khu dân cư a!” Tên phi công nhíu máy nói.

“Là lệnh! Anh muốn ra tòa án binh sao?” Tên sĩ quan chỉ huy cũng hết cách nên gằn giọng.

“Tuân lệnh!” Tên phi công cắn răng nhận lệnh.

Chỉ còn cách 200 mét, đám trực thăng đã có thể thấy rõ mồn một mười bóng đen trên tầng thượng tòa nhà cao tầng, chúng rất chuyên nghiệp chia đội hình hai mươi chiếc làm bốn hướng tiếp cận, một hướng năm chiếc chĩa thẳng nòng súng vào đám sát thủ.

“Sát!” Không biết ai là người bắt đầu, ngay tức thì 20 chiếc 40 nòng súng máy hạng nặng 12, 7 mm bắt đầu nả đạn.

“Cạch cạch cạch cạch… cạch cạch cạch…” 40 nòng súng cùng khai hỏa tạo thành âm thanh khủng bố xé toan màn đêm mang theo cơn mưa đạn đổ ập xuống chỗ Truy Mệnh.

“Tản ra… phốc…” 40 làn đạn trông nguy hiểm thật đấy nhưng võ giả không dễ bị bắn trúng như thế mà đặc biệt là với những khẩu súng cố định như thế này, Tiêu Nghệ hạ mệnh lệnh rồi bay vút qua một bên, chín tến sát thủ khác cũng không kém khi thân ảnh đến đi rất nhanh trong những làn đạn.

“Khốn kiếp! Bọn chúng nhanh quá!” Trên trực thăng, đám sĩ quan thốt lên… điều khiển nòng súng trên trực thăng không phải điều đơn giản mà những tên kia lại có tốc độ quá nhanh khiến chúng không thể bắn trúng.

“Cạch cạch cạch cạch… rắc rắc rắc rắc…” Vỏ đạn càng rơi nhiều thì lớp bê tông trên sân thượng tòa nhà cũng bị đục thủng càng nhiều, chỉ sau chưa đầy một phút nó đã biến thành một cái tổ ong với đầy vết đạn loan lổ… ngay khi đám trực thăng khựng lại cũng là lúc Truy Mệnh hành động, vì muốn hạ gục đối phương nên đám phi công đã điều khiển trực thăng đến quá gần rồi.

“Phốc!” Tiêu Nghệ dẫn đầu đám sát thủ, lão hội tụ nội khí toàn thân dậm mạnh xuống nền nhà một cước lấy đà, cả người lão bay như tên bắn đến một chiếc trực thăng, lưỡi đao nhuốm máu bổ ngang một đường vào buồng lái.

“Roẹt!” Không như khung xe jeep kiên cố của Trần Bá Hải, khung của trực thăng lại như một cọng bún trước lưỡi đao của Tiêu Nghệ, nhát đao của gã cắt phăng của buồng lái quét qua hai tên sĩ quan một nhát rất ngọt…

“Vút… phốc!…” Chưa dừng lại, Tiêu Nghệ dựa theo đà tới xoay người đạp vào chiếc trực thăng trước mặt mình mà lao đến chiếc bên cạnh, tất cả diễn ra quá nhanh làm bọn chúng không thể nào phản ứng kịp.

“Roẹt… roẹt… tít… tít… tít… tít…” Theo cùng Tiêu Nghệ là Truy Mệnh chín tên sát thủ, chúng giải quyết đám trực thăng ở gần mình một cách nhẹ nhàng, hai mươi chiếc trực thăng cứ thế báo tín hiểu khẩn cấp rồi quay cuồng trong không trung khi rơi xuống.

“Ầm! Ầm! Ầm!” Những xác trực thăng vừa đổ ập xuống thì phát nổ thành những cây nấm lửa nho nhỏ sáng rực cả một khu vực… hơn hai mươi vụ nổ làm cho toàn bộ vùng đất rung nhẹ, không biết thương vong là cỡ nào nhưng người dân đã không bình tĩnh nữa mà la hét cố gắng tháo chạy ra ngoài hết cả… tận thế sao?

Đoàn xe quân sự…

“Trung Tướng… chúng ta không thể liên lạc với trực thăng tiêm kích được nữa!” Gã sĩ quan trầm giọng báo cáo với Trấn Bá Hải.

“Một lũ vô dụng! Cho bộ binh xuống xe sẵn sàng chiến đấu, sử dụng toàn bộ máy quét tầm nhiệt, ngay khi phát hiện mục tiêu khả nghi thì bằng mọi hỏa lực phải tiêu diệt bằng được! Tiếp tục di chuyển về phía trước!” Trần Bá Hải không coi thiệt hại từ hai mươi chiếc trực thăng vào đâu, hắn gầm gừ ra lệnh.

“Rõ!” Gã sĩ quan cắn răng nhận lệnh với khuôn mặt thật khó coi.

Ngay sau đó đoàn xe quân đội dừng lại, toàn bộ binh lính bộ binh đều rời khỏi xe chuyên chở mà thành lập đội ngũ chính tề, trên trời cao toàn bộ trực thăng và UAV tập trung lại liên tục quét tầm nhiệt vùng đất xung quanh.

Ở xa xa…

“Số 0! Bọn chúng coi bộ đã cảnh giới hơn rất nhiều!” Một tên sát thủ quay sang hỏi ý kiến Tiêu Nghệ, sau khi xử lí đám trực thăng thì chúng không hề rời đi mà quay trở lại tiếp tục tìm cách hái đầu Trần Bá Hải đem về.

Tiêu Nghệ nheo mắt nhìn đoàn quân từ từ di chuyển bên dưới mà suy tư, hắn biết bây giờ không thể phục kích bọn chúng như lúc trước nữa vì việc xuyên qua hàng ngàn khẩu súng kia là chuyện gần như bất khả thi với năng lực Truy Mệnh lúc này.

“Vù!” Nhưng mà đám sát thủ cũng không phải đau đầu vì Ga In đã đến.

“Ma Hậu!” Thấy người đến là ai, ngay tức thì đám sát thủ cúi đầu hành lễ.

“Ma Chủ có lệnh! Giết sạch!” Ga In mở miệng một cách trực tiếp và ngắn gọn làm đám sát thủ sửng sốt… đại nhân à, chúng tôi không có năng lực này à.

“Ma Hậu! Bọn chúng có máy quét hiện đại nên chúng tôi vừa tiến vào thì sẽ bị phát hiện ngay lập tức!” Tiêu Nghệ ở đây là có tiếng nói nhất nên tiến lên hỏi ý kiến Ga In.

“Ta sẽ dọn dẹp thoáng qua một chút trước, việc còn lại là của các ngươi… nhớ… càng máu tanh càng tốt!” Ga In lạnh lủng ánh mắt quét qua đám sát thủ rồi không đợi chúng phản ứng mà phi thân rời đi.

“Còn đứng đó làm gì? Không nghe Ma Hậu nói gì sao?” Tiêu Nghệ trừng mắt quát đám sát thủ.

“Phốc… phốc… phốc…” Ngay tức khắc mười bóng đen dậm chân đuổi theo.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175