Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 147
Phần 147

“Hắc hắc… thực lực lại tăng lên được một đoạn, không biết bây giờ ta có thể đối mặt với cửu cấp đỉnh cao hay chưa? Quả thật là tò mò mà…” Thôi động hai Đại Ma Hồn vừa sinh ra nhập thể, Long cười tà lẩm bẩm một mình.

“Ma Chủ! Có một vài vị khách không mời, nhìn qua thì có vẻ là võ giả Võ Đang.” Ga In nãy giờ ở xung quanh bảo hộ Long đến giờ thấy hắn hoàn thành tu luyện mới báo.

“Lại là Võ Đang? Ta cùng bọn chúng phải chẳng có hiềm khích từ kiếp trước?” Long ngẩn người ra hỏi.

“Cái này thì em không biết, nhưng mà nhìn khí thế thì cũng chỉ là Cường Giả nhị cấp hai tên, coi bộ tám chín phần mười là phân bộ của Võ Đang ở Giang Tô đến đây.”

“Nếu số mệnh đã an bài chúng và ta là những kẻ đối địch thì cũng không cần phải nhân từ với chúng.”

“Em hiểu rồi!” Hình bóng Ga In tiêu thất, số mệnh của hai tên trưởng lão Võ Đang phái cứ thế bị định đoạt.

Bến cảng Giang Tô…

Là một trong những hải cảng lớn nhất Trung Hoa thế nhưng hải bến cảng Giang Tô hôm nay đột ngột đóng của bởi vì hôm nay nơi này tập hợp một đội ngũ cường đại vô cùng, Thập Lục Tháp hai tên tôn giả và hai mươi tên Thần Vệ đã sớm đến nơi này đợi Long.

Ở bên cạnh đám người Thập Lục Tháp chính là đội ngũ của Đoàn gia do lão giả Đoàn Ngạn Hồng dẫn đầu vừa mới đến, chuyến đi này quá quan trọng nên lão là không tin tưởng Đoàn Dự mà tự mình dẫn đoàn, theo cách nghĩ của lão thì cái này đâu phải cầu hôn gì mà là ép hôn đúng hơn, làm không tốt thì Đoàn gia chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt các thế lực, cho dù được Ma Tôn ở bên ngoài ủng hộ nhưng bọn chúng ở phía sau dở trò quỷ thì vẫn là có thể.

“Sao chủ nhân còn chưa đến?” Đoàn Ngạn Hồng nhận thấy mặt trời đã lên khá cao mà vẫn chưa thấy bóng dáng Long đâu nên quay sang hỏi Đoàn Dự, dù gì tên này vẫn thân cận với Long nhất trong Đoàn gia.

“Ta cũng không biết a, lão gia tử ngài cũng biết Ma Chủ không thích kẻ nhiều lời, nếu ngài ấy muốn người biết thì sẽ nói ra mà chúng ta không cần hỏi nhiều.” Đoàn Dự tỏ ra rất am hiểu tính tình của Long nên lên mặt dạy dỗ lão già ngày.

“Hừ! Ngươi cứ liệu hồn đấy, đừng đứng núi này trông núi nọ như Diệp gia, Đoàn gia chúng ta là không gánh nổi hậu quả đâu.” Đoàn Ngạn Hồng trừng mắt quát.

“Biết… biết mà, ta đây tuy có chút tham tài nhưng là có mạng mới xài được tiền nha, nhìn thảm trạng của Diệp gia ai lại không sợ chứ.” Đoàn Dự rùng mình nhờ lại kết cục của một gia tộc, tuy Đoàn gia là lớn mạnh hơn Diệp gia nhưng trước mặt Ma Tôn lại như thế nào.

“Đại nhân!” Đúng lúc này, một tên thuộc hạ đến trước mặt Đoàn Dự báo.

“Chuyện gì?”

“Có tin Ma Chủ là bị chặn lại cách đây hơn mười cây kilomet trên xa lộ, thám thính ban đầu là một gia tộc có máu mặt ở Giang Tô.”

“Cái chó gì? Ngươi là nói có kẻ đui mù chặn đường Ma Chủ ở trên đường?” Đoàn Dự cùng Đoàn Ngạn Hồng trợn mắt há hốc mồm không thể tin được, đến giờ vẫn còn có kẻ mù thông tin đến vậy sao.

“Vâng… quả thật là có chuyện đó, đối phương còn là huy động không ít nhân thủ…” Tên thuộc hạ bẩm báo.

“Không ít nhân thủ? Bao nhiêu Cường Giả bát cấp, cửu cấp?” Đoàn Dự cùng Đoàn Ngạn Hồng sửng sốt gặng hỏi.

“Cường Giả? Theo thám báo truyền về thì hơn ba nghìn tên đều là xã hội đen bình thường, tuy có trang bị vũ khí nóng và cả bazooka thế nhưng chắc chắn không có Cường Giả.”

“Ách!!!” Đoàn Dự và Đoàn Ngạn Hồng sững sờ trước tin tức nhận được.

“Báo! Ma Chủ cùng Ma Hậu đã tiến vào cảng.” Lại một tên thuộc hạ tiến đến bẩm báo.

“Tới rồi? Sao ban nãy có tin tức là có bọn đui mùi chặn Ma Chủ lại cơ mà?” Đoàn Dự trừng mắt quát.

“Cái này… Ma Chủ là một chiêu đem toàn bộ tru diệt…” Tên thuộc hạ đổ mồi hôi nói, có một vị chủ tử cuồng sát như thế thì làm kẻ dưới thật là lo lắng.

“Chết hết rồi?” Đoàn Ngạn Hồng trầm trọng nói, sát ý của gã này sao càng lúc càng kinh khủng như vậy.

“Đã chết không thể chết hơn, ngay cả một gốc cây ngọn cỏ cũng không còn tồn tại trong mảnh tử địa ấy, toàn bộ vùng đất sụp hẳn xuống đền vài mét phá tan con đường và khu vực đó, vẻ mặt tên thám báo chất chứa sợ hãi vô cùng xem ra là bị dọa sợ không ít.” Gã thuộc hạ báo.

“Được rồi, báo cho mọi người chuẩn bị cho tốt, kẻ nào dám thất lễ trước mặt Ma Chủ thì cũng không cần tồn tại ở Đoàn gia nữa!” Đoàn Ngạn Hồng căn dặn kẻ dưới, Đoàn gia nhờ đứng dưới chân Long nên được thơm lây không ít, thế hệ sau có tài nguyên sung túc bồi luyện chưa nói… để bù đắp lại thiếu hụt cao thủ, Đoàn Ngạn Hồng cùng Đoàn Dự phải chèo kéo không ít kẻ cáo tố chất cùng tiềm năng về, chuyện này cũng không hiếm trong giang hồ và đặc biệt là ở các thế lực lớn.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175