Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 32
Phần 32

“Đại nhân, tiểu nhân bằng chút ít thực lực nhỏ nhoi này sao có thể dành được vật kia đây?” Long nhíu mày hỏi, hắn biết lần này là toàn bộ các thế lực lớn trên hành tinh cho nên không thiếu các cao thủ kinh khủng.

“Hắc hắc! Giới Tăng rất biết cách chơi vui, chúng quy định kẻ tham gia phải có cốt cách dưới trăm tuổi cho nên ngươi là quá hợp lý để đại diện Thập Lục Tháp tham gia rồi…” Bất Tử Lão Nhân cười xòa.

“Hạ Hầu bên kia?”

“Hạ Hầu Viêm thằng nhãi con nghe nói đã tìm đến Tây Môn Kinh Vân nhờ hỗ trợ rồi, ta không biết chính xác cái giá hắn bỏ ra là gì nhưng để một kẻ có biệt danh Băng Diện thay mặt Hạ Hầu gia tham gia thì chắc chắn là một cái giá không hề nhỏ rồi” Bất Tử Lão Nhân suy đoán.

“Tây Môn Kinh Vân? Đại nhân, thực lực của hắn thế nào?” Long hơi bất ngờ vì chưa từng nghe đến cái tên này bao giờ, Hạ Hầu gia chắc chắn sẽ không tìm đến những tên vô danh tiểu tốt nhờ đại diện tham gia rồi.

“Hắn là một tên Cường Giả độc thân không môn không phái nhưng lại có thiên phú võ học cực cường, ba mươi tuổi bước lên cảnh giới Cường Giả, đến năm mươi tuổi đột phá Cường Giả tứ cấp, hiện nay bảy mươi tuổi nghe phong phanh đã là Cường Giả ngũ cấp đỉnh vô hạn tiếp cận Cường Giả lục cấp…” Bất Tử Lão Nhân nói.

“Cường Giả ngũ cấp đỉnh…” Long cảm thấy áp lực nặng nề, đây mới chỉ là Hạ Hầu gia… chắc hẳn các siêu cấp gia tộc cùng đại phái cũng sẽ không thua kém hay thậm chí còn có kẻ xuất sắc hơn, hắn bây giờ mới biết mình trông phong quang vô hạn đấy cơ mà giang hồ ngọa hổ tàng long, hắn có thể bị lật thuyền trong mương bất cứ lúc nào.

“Haha… yên tâm đi, lần này lão phu đến đây cũng là chuẩn bị một kiện lễ vật cho ngươi… chỉ cần ngươi hứa với ta là nếu đạt tới tay Phật Xá Lợi thì sẽ giao nó cho ta…” Bất Tử Lão Nhân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Long nói, lão muốn quan sát biểu hiện từng milimet trên khuôn mặt hắn xem nó thay đổi thế nào… đến khi nhận thấy hắn khẽ giật thốt mình thì gương mặt lão mới giãn ra một chút… con người mà, đứng trước một câu nói bất ngờ như vậy của lão thì phải giật mình mới đúng, nếu không có gì thay đổi thì mới thật là đáng nghi… quả thật là một con sói già lõi đời.

“Đại nhân… nếu tiểu nhân may mắn dành được Phật Xá Lợi thì tất nhiên là ai ai cũng biết, vậy nếu giao cho ngài mà không đưa cho tổ chức thì…” Long ngập ngừng tỏ vẻ khó xử, ban nãy hắn giật mình thật sự vì Bất Tử Lão Nhân nói quá bất ngờ khiến hắn không kịp xử lí, hắn không ngờ rằng điều đó lại giúp hắn.

“Chuyện này để ta lo… chỉ cần ngươi phải giao Phật Xá Lợi đến tận tay ta thì mọi chuyện đã không còn dính dáng đến ngươi nữa…” Bất Tử Lão Nhân cười nói, có điều lão chưa nói hết đó là ‘mọi chuyện đã không còn dính dáng đến ngươi nữa bởi vì ngươi đã là người chết rồi’, lúc đạt được Phật Xá Lợi đến tay thì cũng là lúc lão tiễn Long xuống địa ngục để rồi gắn cho hắn cái mác phản bội, ôm Phật Xá Lợi chạy trốn.

“Vậy thì tiểu nhân yên tâm rồi, chỉ cần đạt được Phật Xá Lợi nhất định sẽ giao nó tận tay ngài…” Long hào hứng nói cơ mà trong đầu hắn đang cười khẩy Bất Tử Lão Nhân, lão nghĩ rằng lão nói hắn sẽ tin sao… một kẻ hai mặt có thể leo đến vị trí này như lão thì sao hắn có thể tin đây.

“Tốt! Lão phu tin ngươi! Nhận lấy đi, từ nay mỗi tháng ta sẽ cấp cho ngươi một thứ như vậy, chỉ cần ngươi thành công thì sẽ nhận được thêm gấp ba lần số đó!” Bất Tử Lão Nhân cười lớn nói sau đó quăng cho Long một tấm giấy nhỏ.

Long nghi hoặc nhặt tấm giấy lên, hắn nhìn vào dòng chữ bên trên tựa như một địa chỉ nào đó.

“Ta biết ngươi có thể hấp thu sinh mạng cùng năng lượng của kẻ khác để đề thằng tu vi bản thân cho nên đã chuẩn bị sẵn cho ngươi một lão giả, chắc chắn lão sẽ khiến ngươi hài lòng…” Bất Tử Lão Nhân cười lạnh nói… cái lạnh làm người ta rét thấu xương.

Long hai mắt trợn to vì kinh hãi, Bất Tử Lão Nhân thế mà dùng một lão giả làm quà cho hắn.

“Đại nhân, món hàng kia là?” Long lo lắng hỏi, hắn giờ chưa thể đối đầu được với các thế lực lớn, nhỡ đâu Bất Tử Lão Nhân đưa tới một lão tổ của họ thì hắn đây chả phải là mua dây buộc mình sao, cái kim trong bọc rốt cuộc cũng có ngài lòi ra mà.

“Một tù phạm bị giam trong địa lao của Thập Lục Tháp cho nên ngươi yên tâm đi… à mà dù sao lão cũng là một tên Cường Giả chân chính cho nên ngươi tốt nhất là nên cho lão ra đi một cách thống khoái đi thôi…” Bất Tử Lão Nhân căn dặn.

Long mừng lớn biết lần này vớ phải món hời rồi, hắn là Trưởng lão nên cũng biết sơ qua về địa lao của Thập Lục Tháp… đó là nơi chuyên môn giam giữ những kẻ dám phá hư quy củ giang hồ, trêu chọc Thập Lục Tháp hay là không biết điều đắc tội với một đại nhân vật nên bị bắt… cơ mà để được giam giữ thì tù phạm cũng phải ít nhất là Cường Giả ngũ cấp bởi vì như thế tù phạm mới có thể… chịu đựng được tra tấn bên trong… quả là khủng khiếp. Hấp thu một Cường Giả ngũ cấp cho dù không còn nguyên vẹn như lúc trạng thái sung mãn nhất nhưng Long tin chắc rằng như vậy đã đủ để hắn phá tan cánh cửa Cường Giả ngũ cấp kia.

“Được rồi! Lão phu phải đi giải quyết ít sự tình nữa! Nửa năm tới ta muốn ngươi ít gây chuyện mà toàn tâm tu luyện đi, đừng làm lão phu thất vọng trước Phục Ma hay Xá Lợi Đại Hội hai năm sau.” Bất Tử Lão Nhân nói đoạn không đợi Long trả lời mà hình bóng của lão mờ dần… mờ dần rồi cứ thế biến mất trước mặt Long khiến hắn lạnh tóc gáy, lão già này quá nguy hiểm… nhưng mã Phật Xá Lợi kia, xin lỗi rồi… hắc hắc.

Đêm tối… Đoàn gia… chỗ sâu nhất…

“Ma chủ! Đã đem người tới.” Đoàn Dự cúi đầu bẩm báo, sau lưng hắn là hai tên hộ vệ cùng một chiếc bao bố nằm dưới đất, bao bố phình to như đang có người nằm bên trong.

“Lui ra đi” Long lạnh giọng ra lệnh… đợi không còn ai hắn bắt đầu quan sát chiếc bao bố kia.

“Vù! Oành!” Long khẽ động, ngay tức thì cái bao bố vỡ tung ra muôn mảnh để lộ một lão giả nằm co quắp bên trong, người lão loan lổ những vết thương lớn nhỏ sưng tấy lên như bị nhiễm trùng, khuôn mặt lão bị tóc tai che phủ không nhìn rõ… hơi thở yếu ớt của lão chứng minh cho tính mạng của lão đã là gần đất xa trời lắm rồi, Long có chút thương cảm cho một tên Cường Giả lại rơi vào tình cảnh này.

“Tiền bối! Còn nghe thấy ta nói gì không?” Long cúi đầu xuống ghé vào tai lão giả hỏi.

“Tiền bối? Khặc khặc, đã lâu rồi không có kẻ nào gọi ta bằng danh xưng đó…” Lão giả mở miệng một cách khó nhọc nói… lúc lão ngẩng đầu lên thì Long khá bất ngờ vì đôi mắt lão vẫn còn có vài phần khí sắc tinh anh khác hẳn cái cơ thể đã mục nát của lão.

“Tiền bối! Tục danh của ngài là?” Long tò mò hỏi, hắn mới vào Thập Lục Tháp chưa lâu nên về những lão giả bị giam trong lao ngục ở sâu dưới mặt đất này rất là hiếu kỳ bởi vì hắn biết gắng với mỗi người bị giam nơi đây chắc hẳn đều là những mẩu chuyện thú vị.

“Rượu… cho ta ít rượu chàng trai trẻ…” Lão giả không trả lời mà nhìn Long nói, đôi môi khô khốc đến tróc vảy của lão làm Long có chút chạnh lòng.

“Ngài muốn uống rượu? Thế có muốn ăn chút thịt cá không?” Long cười hỏi để lệnh đám gia nhân đi chuẩn bị luôn một thể.

“Khặc khặc! Cái thân thể này của ta đã như thế này thì ngươi nghĩ ta còn muốn ăn gì sao? Rượu… cho ta loại rượu thật ngon…” Lão giả cười phá lên.

“Được! Người đâu, đem năm vò rượu hảo hạng đến!” Long cũng cười lớn hét to ra lệnh.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175