Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 164
Phần 164

“NÓI!!!”

Đột nhiên Long trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm vào Hứa San San mà rống lên một tiếng, khí thế Cường Giả cửu cấp bùng nổ.

“Oành! Oành! Oành! Oành!”

Hứa San San thân hình nổ tung, không có máu tươi và cũng không có thịt nát hay xương trắng mà chỉ còn la một nhúm bụi phấn không hơn… thế nhưng giết chóc vẫn chưa dừng lại ở đó… từng tên trưởng lão đang ở cách ả không xa còn đang ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thân thể cứ thể phát nổ như một trái boom thành những đứng phấn vụn.

“Oành! Oành! Oành! Oành! Răng… Rắc… Rắc… Rắc…”

Một tên… hai tên… không một tên trưởng lão nào có thể trốn thoát, mọi chuyện xảy ra quá nhanh đến khi ba tên trưởng lão cuối cùng rốt cuộc mới kịp phản ứng đang định xoay người chạy thì mới biến thành tro bụi… Đào Hoa Đảo cứ thế toàn bộ trưởng lão bị diệt khi mắt chớp chưa đủ ba cái.

“Hittttttt! Hittttttt”

Quá khủng bố, mạnh đến không thể tưởng tượng nối… đó là điều mà những kẻ ‘còn sống’ có thể miêu tả về cảnh tượng mà chúng vừa được chứng kiến, thân hình Hứa San San một tên Cường Giả tam cấp và toàn bộ sáu mươi lăm tên trưởng lão Đào Hoa Đảo gần đó đều là Cường Giả lục cấp trở xuống toàn bộ đều nổ tung thành phấn vụn chỉ sau một tiếng quát kia của Ma Tôn, phải mạnh mẽ và hiếu sát cỡ nào mới có thể làm được điều đó chứ?

“Uuuuuuuuuuuuu… Uuuuuuuuuuuuuuuuuuu…”

Tiếng ma khí reo hò khiến người ta lạnh gáy, từng đám ma khí từ chỗ thi thể những tên trưởng lão bắt đầu trở về bản chủ, Long sẽ không buông bỏ năng lượng cũng như linh hồn của mấy chục tên Cường Giả này, hắn chỉ còn thiếu chút ít nữa thôi để đột phá lên Tứ Tử tam tầng.

“Hừ… ta đã cho các ngươi giải thích!” Long cười cợt trước sự ‘biến mất’ của mấy chục tính mệnh mà hắn vừa xóa bỏ, hắn liếc mắt đến đám võ giả Đòa Hoa Đảo bên dưới làm gần nghìn tên chấp pháp và đệ tử hai chân run rẩy đứng không vững mà khụy xuống chắp tay cầu xin.

“Cầu xin Ngụy đại nhân dơ cao đánh khẽ…”

“Cầu xin Ngụy đại nhân tha cho một mạng…”

“Thánh Mẫu xin người hãy cứu chúng ta…”

“Thánh Mẫu…”

Tiếng cầu xin ngập trời, thấy Hứa Tình ở cạnh Long nên đám đệ tử nhanh chóng hướng đến nàng van nài khản cổ họng, chúng còn chưa quên Ma Tôn đến đây là để cưới nàng nên chắc hẳn nàng có thể cứu chúng một mạng, còn hai lão giả tổ tông thì từ lâu đã ẩn cư nên ngoài Hứa Tình và vài tên trưởng lão xấu xố thì không ai biết mặt, đương nhiên ba tên Thái thượng trưởng lão ẩn nấp trong hư không cũng biết đến sự tồn tại của lão tổ tông nhưng ban nãy hai lão giả để mặc cho Ma Tôn đồ diệt thì chúng có ra mặt có ích gì? Có khi chúng còn đang lo sợ cho chính tính mạng của bản thân mình liệu có bảo đảm hay không ấy chứ.

“Tình nhi!!!” Hai lão giả tổ tông cũng không có tư cách lên tiếng lúc này, ban nãy sáu mươi sáu Cường Giả và cũng là lực lượng chống đỡ Đào Hoa Đảo cứ thế bị người ta giết đi thì cũng thôi đi thế nhưng nếu thật sự gần nghìn tên đệ tử này cũng bị đồ diệt thì ba chữ Đào Hoa Đảo sợ rằng sẽ chìm vào dòng chảy lịch sử mãi mãi mất, lúc này đây chỉ có Hứa Tình là có thể lên tiếng vì thế hai người ngay tức thì vận ra một tia chân khí truyền tới người nàng đánh động.

“Ahhhhh!”

Hứa Tình lúc này còn chưa hết bàng hoàng sau cái chết sạch sẽ của sáu mươi sáu tên trưởng lão, được hai lão tổ đánh thức cùng tiếng kêu than bên dưới khiến nàng biết họ đang cần mình làm gì, nàng quay đầu nhìn chăm chăm vào khuôn mặt Long với vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ và không cam lòng, sáu mươi sáu con người kia chẳng khác nào đồng bạn của nàng, nàng nhớ đến từng khuôn mặt, nhớ đến từng sở thích và gia đình của từng người và trong đó còn có không ít họ hàng gia tộc nàng vậy nhưng giờ còn đâu?

Chỉ vì một sai lầm của Hứa San San mà gã nam nhân này sẵn sàng giết toàn bộ bọn họ thậm chí hắn xuống tay còn không thèm nháy mắt lấy một cái, nàng không hiểu… thật không hiểu vì sao tính mạng con người trong mắt hắn lại nhỏ bé đến thế, cơ mà Hứa Tình lại quên rằng chính mình nhìn nhận tính mạng bao nhiêu con người bình thường ngoài kia cũng khác nào sâu kiến đâu, lúc này nàng khó hiểu là vì nàng đã ở độ cao này quá lâu rồi đến lúc gặp phải một kẻ như Long khiến nàng không thể chấp nhận được sự thật trước mắt.

“Sao? Hận ta?” Cảm giác được lãnh ý quét tới, Long thản nhiên đón nhận ánh mắt căm thù của Hứa Tình mà mở miệng cười.

“Vì sao? Vì sao ngươi làm thế?” Hứa Tình lúc này xúc động mạnh không còn giữ được bình tĩnh được nữa nên bỏ qua cái chó gì gọi là lễ nghĩa mà gào lên với Long.

“Vì ta mạnh! Thế gian này kẻ mạnh chính là kẻ thống trị, giang hồ hay cả thế giới này đã sống qua lâu trong bình yên để các người quên đi mục đích chân chính của võ giả là gì rồi!” Long cười cợt trước câu hỏi của Hứa Tình rồi hắn quay xuống dưới đám đệ tử Đào Hoa Đảo nói :

“Các ngươi nghe đây, từ nay Đào Hoa Đảo võ giả chính thức trở thành thuộc hạ của bản tọa, cái các ngươi ăn, đồ các ngươi mặt hay chính tính mạng của các ngươi đều thuộc về ta, các ngươi đều là những con chó… những con chó ngoan phải làm theo lệnh của bản tọa, kẻ nào không phục có thể ngay bây giờ rời đi, còn nếu đã ở lại thì chỉ cần ngươi có suy nghĩ phản bội thôi thì ngay ca linh hồn các ngươi lão tử cũng đồ!”

Long gầm lên từng chữ một và khống chế lực đạo hoàn mĩ đến nỗi chứ cuối cùng kết thúc thì tai toàn bộ đệ tử Đào Hoa Dảo mới tràn ra tiên huyết, sắc mặt kẻ nào cũng vô cùng khó coi vì chỉ mới lúc trước chúng còn có thể vỗ ngực tự hào là đệ tử đại phái thế nhưng giờ đây lại phải làm ‘chó’ cho người ta.

“Ta… Quách Ngoan… Đào Hoa Đảo nhất đại lão tổ…”

“Ta… Quách Thoái… Đào Hoa Đảo nhị đại lão tổ…”

“Thề trung thành với chủ nhân, nguyện làm bề tôi phục vụ chủ nhân đến sức cùng lực kiệt!”

Đến nước này rồi, hai lão giả phía sau cũng không thể không ra mắt tránh cho vài kẻ đui mù nào lại đứng ra chọc giận tên sát thần nên ngay lập tức xuất ra khí thế Cường Giả cửu cấp đồng thời khí tức của Đào Hoa Đảo chung cực tâm pháp – Lạc Anh Thần Công đến mức tận cùng hòng chứng minh cho thân phận của bản thân.

“Lão… lão tổ…” Lão tổ đã quỳ thì ba tên thái thượng trưởng lão cũng không thể ẩn nấp được rồi, chúng trố mắt nhin hai lão giả quỳ cung kính trước Ma Tôn để rồi khi ánh mắt tràn ngập sát ý của hai lão quét tới thì thành thành thật thật quỳ gối xuống hướng Long chắp tay:

“Đào Hoa Đảo thái thượng trưởng lão thề tận trung với chủ nhân!”

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175