Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 170
Phần 170

Lão già vừa xuất hiện đã khiến không khí ở cung điện trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết mà bên khẩn trương hơn chính là phía Diêm Vạn Sát đám người, kẻ ngu cũng nhìn ra thực lực của lão già này sâu không lường trước.

“Hắc Đế ngươi cũng có ngày hôm nay a? May cho ngươi là lão đầu ta ở gần đây nếu không thì hôm nay lão gia hỏa nhà ngươi phải ngậm ngùi đi trước một bước rồi.” Lão già vừa xuất hiện quay đầu nhìn Hắc Đế cười cợt, lão cười làm khuôn mặt đầy những nếp nhăn và sẹo lồi rung động theo trông xấu xí vồ cùng, thân hình của lão cũng không bình thường một chút nào vì bên phải lão vậy mà có hai cánh tay chứ không phải một, có lẽ đây chính là nguyên nhân cái biệt danh Tam Thủ của lão.

“Hừ! Ta Hắc Đế cả đời anh minh không nghĩ lại nuôi ong tay áo, bao nhiêu năm qua để một con sói núp trong nhà của mình, cũng may là còn có ngươi lão già nhà ngươi làm lá bài tẩy.” Đồng bọn xuất hiện khiến Hắc Đế lấy lại bình tĩnh ngày nào.

“Đánh hay rút?” Ở xa xa, Diêm Vạn Sát thì thầm với Đát Kỷ, nhìn thái độ của nàng thì hắn biết thực lực của đối phương đã vượt quá khả năng của nàng… từ sau cái chết của ân sư hắn đã mất đi phương hướng lang thang nay đây mai đó, may sau hắn gặp được tình yêu của đời mình, nàng đã đến cho hắn niềm tin và hy vọng và giúp hắn luyện được thần công, đột phá đến Cường Giả… trong tâm trí và trái tim của Diêm Vạn Sát chỉ có người đàn bà trước mặt này.

“Lão là Cường Giả lục cấp đỉnh… ta cùng lắm hiện giờ cũng chỉ có thể ngăn lại lão mười chiêu…” Đát Kỳ trẩm giọng nói, nàng tự tin vào sắc đẹp có thể mê hoặc bất cứ gã đàn ông nào tuy nhiên nhìn vào ánh mắt đầy sắc lạnh của lão già thì nàng biết sắc đẹp của mình đối với lão không có tác dụng gì.

Sắc đẹp và trí tuệ mới chính là thứ giúp Đát Kỷ tồn tại đến ngày hôm nay nhưng nàng nào biết mình trước giờ cũng chỉ là một diễn viên phụ cho bộ phim đặc sắc của Thiên Đế và Trụ Vương.

“Vậy rút?” Diêm Vạn Sát gật gù hỏi, hắn không muốn người đàn bà của mình gặp bất cứ nguy hiểm gì.

“Đây chính là cơ hội duy nhất của ngươi, hôm nay thất bại đồng nghĩa với việc ngươi sẽ phải đối mặt với vô vàn vô tận những cuộc truy đuổi… thế nên chúng ta không thể rút, ta đã nói có thể kìm chân lão trong vòng mười chiêu, ngươi cũng phải trong thời gian đó lấy được mạng của Hắc Đế…” Đát Kỷ gằn giọng nói đầy quyết tâm.

“Thế nhưng…”

“Không nhưng nhị gì cả… nếu ngươi không làm thì chúng ta cũng không nên gặp nhau nữa…”

“Ta… ta… được… làm theo lời nàng nói…”

“Lên!!!”

Đát Kỷ không chần chừ thêm nữa, thân hình nàng quỷ mị lướt đi trong không gian như một giải lụa mềm mại nhưng lại nhanh cực kỳ.

“Hahaha… đúng là theo lời Hắc Đế ngươi nói, đám người trẻ tuổi bây giờ không còn biết trời cao đất rộng là gì… hahaha… nếu bé con ngươi đã sốt sắng muốn chết như vậy thì lão hủ cũng không keo kiệt ban cho ngươi cái chết tàn bạo nhất…” Tam Thủ lão quái cười khàn trước cử động của Đát Kỷ, lão ngay tức thì phi thân lên nghênh tiếp, hai cao thủ rất nhanh quấn lấy nhau trên không trung giao thủ.

“Vút… Phừng… Vút…”

Đát Kỷ đã hành động thì Diêm Vạn Sát cũng không thể ngồi yên, hắn lao vụt đến chỗ Hắc Đế như một tia chớp, vì sốt sắng cho người yêu nên tốc độ của hắn còn nhanh hơn so với lúc trước vài phần.

“Liều chết bảo hộ Chủ Thượng”

Ba mươi hai tên Ảnh Vệ còn lại gào lên nhào đến trước mặt Hắc Đế tạo thành một lá chắn thịt đúng nghĩa.

“Phập… Phập… Xuy… Xuy…”

Diêm Vạn Sát như thú điên nổi giận, hắn cứ vậy để mặc vũ khí của đám Ảnh Vệ đâm vào người mình mà tay trần vận nội khí bốc hỏa chụp đến người chúng, rất nhanh thôi bằng cách chiến đấu liều chết này hắn mở ra một con đường máu đến chỗ Hắc Đế nhưng mà trên người hắn cũng đã thêm không biết bao nhiêu lỗ máu rồi.

“Oành… Oành… Oành…”

Cách đó không xa, Tam Thủ lão quái chiêu thức cương mãnh đuổi theo Đát Kỷ như bóng với hình, nàng không ham chiến mà dùng thân pháp uyển chuyển cố gắng né tránh đòn của lão vậy nhưng thực lực hai bên là có chênh lệch không nhỏ khiến trên tâm thân tuyệt mỹ của nàng cũng có không ít vết thương lớn nhỏ, mồ hôi lấm tấm như mưa trên trán Đát Kỷ, cử động của nàng càng lúc càng chậm chạp hơn… nàng đã sắp đạt đến giới hạn.

“Oành… Rầm…”

Cái gì đến cũng phải đến, ăn một chưởng trúng ngực làm Đát Kỷ bị đánh bay thẳng ra sau đâm vào cột nhà lớn ngã xuống, máu tươi giàn dụa trào ra nơi khóe miệng nàng.

“Hahaha… thân pháp của bé con quả là tinh diệu khiến lão đầu ta được mở mang tầm mắt, có điều các ngươi tính toán kìm chân lão già này để hạ thủ với Hắc Đế bên kia sao? Đúng là ngây thơ mà…” Tam Thủ lão quái đánh bay Đắc Kỷ xong nhưng lại không gấp rút lui về bảo hộ Hắc Đế mà đứng tại chỗ nở nụ cười đầy trào phúng.

“Không tốt… Diêm Vạn Sát, mau lùi lại…” Đát Kỷ khuôn mặt co quắp trước tiếng cười của lão già, nàng hướng tới chỗ Diêm Vạn Sát hét lớn mặc kệ việc phải áp chế thương thế trong người.

Tiếng hét của Đát Kỷ rất to, rất rõ thế nhưng Diêm Vạn Sát sao có thể thu tay đây, hắn cả người huyết đỏ nhuộm từ đầu đến chân như một huyết nhân, dưới chân hắn là ba mươi hai cỗ thi thể của đám Ảnh Vệ và ngay trước mặt hắn chính là Hắc Đế.

“Chết đi!”

Diêm Vạn Sát nở nụ cười chiến thắng đầy ghê rợn với cái miệng máu, tay hắn chụp đến cổ Hắc Đế.

“Pặc!!!”

Cổ bị chụp như bị một gọng kìm bóp chặt… cơ mà không phải cổ Hắc Đế mà là cổ bị Diêm Vạn Sát bị chụp đến, hai mắt hắn trợn trừng không thể tin cúi xuống nhìn bàn tay đang bóp chặt lấy cổ mình… không ai khác chính là Hắc Đế là kẻ vừa xuất thủ, còn đâu một lão già khọm khẹm gầy gò gần đất xa trời mà trước mặt Diêm Vạn Sát là một lão giả khí thế cuồn cuộn như rồng như hổ tràn đầy nguy hiểm.

“Ép ta phải giải phong năng lượng, các ngươi từng người đều phải chết một cách rất khó coi.” Hắc Đế giận dữ gào lên, khí thế từ người lão tỏa ra vô cùng vô cùng đáng sợ mà thậm chí còn vượt qua Tam Thủ lão quái ở kia.

“Cường Giả thất cấp? Không thể nào.” Đát Kỷ cảm giác được thực lực của Hắc Đế, hai mắt nàng dại ra mở miệng nói… tính toán bao nhiêu cuối cùng lại lật thuyền trong mương vì đối phương ẩn núp quá sâu, ngay cả một kẻ tiềm ẩn bên cạnh mấy chục năm mà lão vẫn như cũ che dấu đi tu vị thực sự, sao thể giới này lại tồn tại những con người đáng sợ như vậy chứ.

“Coi kìa… các ngươi một đám ngu ngốc không có đầu óc, chẳng lẽ các ngươi chưa bao giờ tự hỏi vì sao Hắc Đế có được như ngày hôm này? Một kẻ không có tu vi có thể trốn tránh bị truy sát hàng chục năm? Một người bình thường có thể dựng nên cơ đồ này sao?” Tam Thủ lão quái nhìn đám người ngu ngốc xung quanh mình cười nói.

“Hừ! Nói nhiều với chúng làm gì? Giết của ta toàn bộ Ảnh Vệ, bắt ta phải giải phong thực lực phá đi của ta thần công khi chỉ còn ít năm nữa là đại thành… hôm nay không phân thây các ngươi thành ngàn vạn mảnh nhỏ thì Hắc Đế này sao có thể nuốt trôi cơn giận này… CHẾT!!!” Hắc Đế hai mắt rực cháy ngọn lửa căm hận, bàn tay lão bóp chặt muốn bóp nát cái cổ của Diêm Vạn Sát.

“Phốc!!!”

Đột nhiên… những tưởng Diêm Vạn Sát sẽ chết đi một cách thê thảm nhưng đột biến lại xảy ra, Hắc Đế còn chưa kịp vận sức thì trên ngực lão… nơi lồng ngực trái và cũng là nơi chứa đựng trái tim lão cứ vậy bị xuyên thủng từ sau ra trước bởi một bàn tay xa lạ, kẻ vừa xuất thủ là một gã hắc y che kín mặt mũi.

“Khục!!!”

Hắc Đế khuôn mặt ngơ ngác nào còn tức giận điên cuồng ban nãy, cả người lão run lên bần bật không biết là vì sợ hãi hay đau đớn thế nhưng sinh khí trong người lão rất nhanh trôi đi, máu tươi ứa ra thành một vũng lớn dưới chân lão, thân hình lão cứ từ từ… từ từ đổ ập xuống, lão chết đi khi hai mắt vẫn trợn mở như thể không cam lòng.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175