Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 55
Phần 55

Amazon… khu rừng ẩm ướt đầy kỳ bí ở nam mỹ… tận sâu bên trong khu rừng, nơi mà con người rất ít khi đặt chân đến đây vì sự nguy hiểm có thể đến từ bất cứ đâu… giữa hai ngọn đồi cao bị cây cối che phủ là một đầm lầy màu xanh lục đầy tà dị… đầm lầy này có tên Lucifer hay đầm lầy quỷ, một nơi cấm kỵ của thổ dân hay kể cả những loài động vật vì chúng hiểu rằng chỉ cần chạm hay hít phải thứ nước ở đầm lầy này thì chẳng khác nào chúng vừa ghi tên vào chuyến xe đến địa ngục tăm tối… sự đáng sợ của thứ nước độc kia khiến cái chết đôi khi lại còn dễ dàng hơn việc da dẻ bên ngoài bị ghẻ mủ thành tửng mảng lớn trong đau đơn tột độ.

“Ọc… ọc… ọc… ”

Cứ tưởng nơi đây phải tồn tại một sự tĩnh lặng đáng sợ thì đã hai năm rồi không gian khuôn viên xung quanh đầm lầy bị những tiếng bong bóng nổ lốp đốp dưới nước phá vỡ cứ như có một thứ gì đó đang hít thở bên dưới, chuyện mà không người nào biết đến đầm lầy này có thể tưởng tượng ra được.

“Àooooooooo!”

Đột nhiên một tiếng động lớn vang lên, chính giữa đầm lầy không biết vì sao lại hình thành một vòng xoáy khổng lồ, toàn bộ thứ nước màu xanh lục chết người kia cứ thế bị ai đó thao túng.

“Khà khà… Vạn Độc Tâm Kinh… mong rằng ngươi không phụ sự mong đợi của ta… ”

Một giọng nọi khàn khàn từ bên dưới đầm lầy tràn đầy ý vị hưng phấn, không biết hắn làm sao có thể sống được ở chỗ như thế này nhưng nhìn thoáng cơ thể trần truồng của hắn là đủ biết ‘không hề bình thường một chút nào rồi’… liệu trên thế gian này có kẻ nào có thể sống với một cỗ thân thể mục nát hay ghê tởm như thế kia đây, lớp da bên ngoài người hắn đã không thuộc về loài người rồi mà có thể so với những loài bò sát khi từng miếng vảy xếp chồng chất lên nhau, thi thoảng là những ủ mủ trắng đục đang liên tục phun dịch ra bên ngoài…

“Chủ nhân! Chúng ta sắp được gặp lại nhau rồi, mong rằng ngươi vẫn mạnh mẽ bá đạo như khi xưa, chủ nhân của Độc Sĩ ta không thể là một tên phế vật được!”

Vẫn là giọng khàn khàn tự thầm thì của gã nam nhân, thì ra là Độc Sĩ, hắn đã ở đây gần hai năm trời để tu luyện một loại võ công mang tên Vạn Độc Tâm Kinh, chưa biết loại võ công này mạnh mẽ đến đâu nhưng chứng kiến cơ thể của hắn biến thành dạng này cũng đủ để nhận biết được đây là một loại võ công chí độc trong thiên hạ.

Từ đâu Độc Sĩ có được tâm pháp Vạn Độc Tâm Kinh thì quá đơn giản rồi, lão sư phụ của Long vốn ưa thích sưu tầm võ học cho nên Độc Sĩ bản thân là một trong hai gã Hộ Pháp của đồ đẹ lão chắc chắn sẽ nhận được ưu ái. Nói đi cũng phải nói lại, loại độc công này vốn dĩ đã thất truyền từ lâu trong thiên hạ vì kẻ tu luyện nó nếu thành công sẽ trở thành nỗi khiếp sợ đối với kẻ thù nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ một chút nào, ngoại hình của người tu Vạn Độc Tâm Kinh sẽ không còn là con người, thử hỏi có mấy kẻ chịu suốt ngày đi ra bên ngoài với tấm áo choàng che kín mít từ đầu đến chân như một tên tâm thần xa lánh xã hội đây, nếu thê trở thành cao thủ để làm gì… Vạn Độc Tâm Kinh cứ thế trôi vào quên lãng trong dòng chảy thời gian đến khi một kẻ thích giấu mình sau tấm áo choàng như Độc Sĩ chọn lấy.

“Roẹt… roẹt… ”

Đúng lúc này, vòng xoáy độc thủy kia trở nên dữ dỗi khôn cùng, Độc Sĩ hai mắt trừng lớn, hai tay hắn áp lên dòng nước bắt đầu… hút… từng mảng độc xanh lục chết người cứ vậy bị hắn hút vào cơ thể như là đang tích lũy độc lực vào nội thể.

“VẠN ĐỘC TÂM KINH! Vạn Độc Quy Nguyên!” Độc Sĩ gầm gừ, độc lực bị hắn hút vào bắt đầu di chuyển đến nơi trái tim hắn như hàng trăm mạch nước nhỏ hội tụ tại lồng ngực một cách quỷ dị… thời gian cứ thế trôi qua, Độc Sĩ vẫn kiên định đứng im tại giữa hồ, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu từ trán hắn rơi xuống lách tách chứng minh điều này gây áp lực lên thân thể hắn không nhỏ.

Một giờ sau, màu xanh của đầm lầy đã trở nên loãng đi rất nhiều, nếu có người ở nơi đây sẽ phát hiện ra giờ nếu ghé mắt nhìn kỹ vào có thể thấy được loáng thoáng đáy đầm lầy rồi, điều mà chưa từng xảy ra tại nơi được ví như địa ngục này… tại trung tâm, Độc Sĩ mắt nhắm nghiền, trán hắn là từng đường gân xanh nổi cộm, cả người run run nhưng hai tay hắn vẫn nắm chặt, miệng không ngừng lẩm bẩm khẩu quyết xem ra hắn rất rất quyết tâm.

Hai giờ, màu xanh trong nước chỉ còn lờ mờ…

Bốn giờ trôi qua, đầm lầy Lucifer giờ đây chẳng khác nào một hồ nước khoáng trong vắt, từng mảng độc xanh nhạt cuối cùng đang xâm nhập vào thân thể Độc Sĩ báo hiệu cho một đầm lầy đầy sự sống sắp được hình thành…

“Haha! Vạn Độc Tâm Kinh thành!” Một mảnh khu rừng bị tiếng cười lớn của Độc Sĩ chấn động, sau khi thu công lại hắn không kìm nổi hưng phấn mà ngửa đầu lên trời cười to sảng khoái, điệu cười to và dài nhất từ khi cha sinh mẹ đẻ ra của hắn, hai năm rồi hắn không được ăn một hạt cơm, có một giấc ngủ quá nửa tiếng… muốn luyện thành Vạn Độc Tâm Kinh hắn phải ăn độc, uống độc, sống với độc và tự biến hình hài của mình trở thành quái vật, trả giá là thế vì cái gì… tất cả chỉ vì hắn muốn có thực lực báo ân cho chủ nhân, người đã kéo hắn ra khỏi cuộc sống tù túng không có ngày mai ở Đấu Trường… không phải giờ hắn đã đủ mạnh để đánh đến Thập Lục Tháp nhưng hắn đã có vốn liếng, theo thông tin mà hắn nhận được từ Thiên thì Long ở Trung Hoa đã có chút tiếng tăm, gã đang cần nhân thủ đáng tin cậy cho kế hoạch của mình mà những thuộc hạ lúc trước không thể nào là những đối tượng tốt hơn được nên Độc Sĩ ngày đêm khổ luyện mong sao càng nhanh càng tốt hội ngộ chủ nhân.

Một tháng sau, trên một chuyến bay từ Braxin đến Trung Hoa… khoang hành lý máy bay… không biết vì sao có một chiếc vali thật to không có giấy tờ kiểm duyệt gì lại đột ngột xuất hiện tại nơi đây… bên trong nó là một nam nhân…

Bạn đang đọc tại web:

Nếu đối với Độc Sĩ thì Long là ân nhân mà hắn dùng cuộc đời của mình để báo đáp thì một trong hai tên Hộ Pháp đời đầu khác là Xuyên thì đó là sự trung thành, bản thân là kẻ tu võ, mê võ thì với hắn sự trung thành mà ở đây là với Long là điều mà hắn coi trọng nhất, thậm chí còn hơn cả tính mạng mình…

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175