Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 43
Phần 43

Đúng mười lăm phút từ sau khi ra lệnh, Long mở cửa bước ra ngoài, cả người hắn khí thế bùng nổ khiến hắc y tung bay phật phờ… ma khí mạnh mẽ tỏa ra làm cả một vùng xung quanh chịu áp lực nặng nề làm những tên Hộ Pháp đều mặt mày trắng bệch… chúng biết, đại nhân giận rồi.

“Đại nhân… đây là kẻ cẩm đầu việc cướp bóc này, hắn là Hứa Vương Sang – thiếu gia của Hứa gia Bắc Kinh… theo lời hắn khai thì Đổng Phát vay tiền của ngân hàng Hứa gia đã lâu không trả cho nên lần này kéo đến tìm về một chút lợi tức…” Một tên Hộ Pháp xách theo Hứa Vương Sang đến trước mặt Long báo.

Hứa Vương Sang giờ mới biết chân chính người nào vừa ‘chơi mình’, vừa đối mặt Long… toàn bộ lông tóc của hắn thế mà dựng đứng lên vì kinh hãi, áp bức đến khủng bồ đè nén lên người làm từng đốt xương trong người của Hứa Vương Sang như muốn rã ra ngay tức khắc… hắn không biết đối phương là ai nhưng chắc chắn một điều, lần này hắn và Hứa gia gặp chuyện lớn rồi… đến cả một vị lão tổ Dương gia mà hắn có dịp may mắn bái kiến thì trông qua còn không phải đối thủ của người này.

“Hứa gia muốn cướp tài sản của ta? haha… Ma Tôn lại bị người ta đánh cướp… con mẹ nó chứ, Hứa gia ở đâu? Lão tử muốn diệt… diệt…” Long nộ khí xung thiên khiến toàn bộ thất kinh, đám Hộ Pháp nhanh chóng ra hiệu cho tên già nhất mong sao hắn một lần nữa ra mặt ngăn cản tiên điên này, diệt Hứa gia xong chắc chắn các thế gia môn phái sẽ không ngồi yên mà đòi Thập Lục Tháp một cái công đạo… trước khi đụng đến Ma Tôn nhất định bọn chúng cũng không thể tránh khỏi liên lụy, có khi Thập Lục Tháp còn lấy bọn chúng làm bia đỡ đạn cho Ma Tôn không chừng, trước một vị Trưởng lão có tiềm lực mạnh như Ma Tôn thì mạng bọn chúng có đáng gì đây.

“Đại nhân! Hứa gia nghe nói có chút quan hệ với Dương gia bên kia, chúng ta có nên cẩn thận chút để tránh người ta có cái cớ lạm sát người vô tội…” Gã Hộ Pháp họ Huy hai mắt lóe tinh quang tiến lại gần nói với Long.

“Cái địt gì Dương gia? Lão tử sợ Dương gia? Long hướng tên Hộ Pháp gào lên kèm theo một tia ma khí đập thẳng vào người gã làm gã bay vụt ra sau đụng mạnh vào bức tường Đổng Phát mới rơi xuống.

“Phốc… phụt… phụt…” Lồm cồm bò dậy, gã Hộ Pháp cả người xiêng vẹo cố gắng lê từng bước tới chỗ Long rồi mới quỳ xuống.

“Tiểu nhân biết sai!” Gã Hộ Pháp giập đầu không ngừng, hắn thật sự là trách cái miệng mình nhiều chuyện, khi không lại đại diện bọn chó kia đi can gián một thằng điên chính hiệu mà lại còn xài một cái cớ khiến bất cứ ai cũng phải điên tiếc…

“Hừ! Tìm cho rõ vị trí của Hứa gia cho ta… hắc hắc… đã lâu không được đồ nhân làm ta có chút nhớ nhung cái cảm giác phấn khích kia…” Ma Tôn thầm thì nói nhỏ nhưng với võ giả như bọn Hộ Pháp thì nghe rõ mồn một, thằng nào thằng nấy cũng ớn lạnh khi ‘đồ nhân’ với tên này sao lại giống như sở thích vậy…

“Chắc chắn thuộc hạ sẽ trình lên đại nhân sớm nhất có thể…”Gã Hộ Pháp thở nhẹ một hơi an tâm khi tính mạng của mình vẫn còn giữ được.

Trên cao, mây đen không biết vì sao ùn ụt kéo đen bao phủ đầy bầu trời Bắc Kinh nhộn nhịp, báo hiệu cho một cơn giống bão sắp kéo đến.

Dương gia, chính điện…

“Lão Hứa… bình tĩnh đi, có thể là một vị đại nhân nào của Thập Lục ghé qua thôi… haha… Ngũ trưởng lão còn đang ở hậu viện phía sau nhà chúng ta thì ngươi còn sợ gì nữa…” Dương gia gia chủ Dương Tuyền vỗ vai an ủi Hứa Vương Chấn, ban đầu nghe gã kể về chuyện Đổng Phát thì hắn cũng có chút không muốn nhúng tay vào vì sợ đắc tội một tên có chức có quyền nào đó trong Thập Lục Tháp nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, đây cũng là cơ hội tốt để các gia tộc phụ thuộc Dương gia càng thêm tin tưởng vào chủ tử đồng thời thể hiện cái uy của Dương gia cho nên hắn quyết phải giúp Hứa gia xử lí vụ này, chỉ một cái tập đoàn nho nhỏ, Ngũ trưởng lão còn là con rể tương lai của hắn cơ mà.

Hứa Vương Chấn nghe Dương Tuyền nói thế cũng yên tâm phần nào, hắn sợ tính mạng con trai bị đe dọa một thì lo cho cái cổ của mình mười, con trai có thể sinh ra nhưng mạng hắn thì không thể mọc lại được… huống hồ Hứa Vương Sang cũng chỉ là con trai đầu, sau gã hắn còn có tới ba đứa con trai khác cho nên việc cần thiết bây giờ là bảo đảm Hứa gia an ổn.

“Gia chủ… đã nhận được tin…” Hứa Vương Chấn cùng Dương Tuyền đang đàm đạo thì một tên quản sự bước vào bẩm báo, hắn vừa nhận được tin tức từ bọn người được phái đến Đổng Phát thảm thính gửi về.

“Mau nói!”

“Vị kia là Lục trưởng lão của Thập Lục Tháp… Ma Tôn…” Tên quản sự có chút run giọng khi báo ra danh hiệu của Long, cái danh hiệu này không biết từ bao giờ đã trở thành điều cấm kị làm ai nấy khi nói đến cũng líu hết cả lưỡi.

“Cái gì? Ngươi chắc chắn?” Dương Tuyền hét lớn.

Hứa Vương Chấn sống thành tinh nên có thể nhận ra giọng của Dương Tuyền vậy mà có chút run lên như khiếp sợ… xong rồi, Hứa gia lần này trêu vào người không thể trêu rồi… kỳ thật Hứa gia cũng là một gia tộc không đến nỗi nào, tuy nhiên do bị Dương gia dùng sức mạnh ém nhẹn mọi thông tin đến Ma Tôn cho nên Hứa Vương Chấn còn chưa biết mình trêu vào ai.

“Chắc chắn… hình ảnh cũng đã gửi về, mong gia chủ xem qua…” Tên quản sự cẩn thận lấy điện thoại ra đưa tới trước mặt Dương Tuyền, trên màn hình là hình ảnh HD chân thực nhất do một ống kính camera đắt tiền chụp từ xa hình bóng của Long khi bước ra ngoài chiếc limusine.

Nhận điện thoại, Dương Tuyền cố gắng lấy lại trấn tĩnh để không thất thố trước mặt Hứa Vương Chấn, đến khi nhìn thấy hình ảnh kia thì hai mắt hắn trợn to như muốn nổ tung, trên trán gân xanh nổi lên cuồn cuộn vì tức giận tột độ, khí thế hừng hực tỏa ra làm đám người xung quanh biến sắc vì áp bức kinh người đè nén.

“Khốn kiếp… Oành! Ngươi muốn hại Dương gia? Đánh… đánh hắn cho ta…” Dương Tuyền gào lên, tay hắn vỗ một chưởng thẳng vào mặt già Hứa Vương Chấn lúc này còn đang kinh hãi không biết cái rắm chó gì xay ra… chưởng lực làm thân hình già nua của Hứa Vương Chấn bay ngược ra sau đến năm mét mới rơi xuống đất như một đống thịt nhão, miệng mũi lão phun huyết nhưng vẫn không dám tuôn ra một lời oán trách… sống đã lâu, va chạm đã nhiều, Hứa Vương Chấn lần này cảm giác được đối phương không hề đơn giản… thậm chí còn tới mức khủng bố rồi mới làm cho Dương Tuyền gia chủ một đại gia tộc phải thất thố đến như vậy.

“Đại nhân… tôi quả thật không biết chủ Đổng Phát thật sự là ai, Đổng gia một hai toàn lực che giấu làm Hứa gia trêu không đúng người, mong đại nhân cứu giúp Hứa gia lần này, bao năm qua Hứa gia tuy không dám nói là có công lao lớn nhưng có thể chắc chắn một điều là hết mực trung tâm với Dương gia, mong đại nhân soi xét…” Người đau đến run lấy bẩy nhưng Hứa Vương Chấn vẫn không dám chậm trễ bò dậy quỳ xuống trước mặt Dương Tuyền cầu xin.

Dương Tuyền nghiến răng nghiến lợi nhìn hằm hằm vào Hứa Vương Chấn như thể muốn ăn tươi nuốt sống lão… mẹ kiếp Hứa gia, các ngươi hết người để trêu chọc hay sao lại tìm đến vị kia để chọc… Đoàn gia vết xe đổ còn đó, chọc giận hắn đồng nghĩa Dương gia tự dưng lại rước lấy một đại địch… nhưng… Nếu Dương gia lần này vứt bỏ Hứa gia thì lòng người sẽ nguội, Dương gia vốn dĩ chú trọng vào chính trị cho nên rất cần sự trung tâm của các gia tộc… Dương Tuyền khó xử, khó xử cực kỳ không biết phải giải quyết việc này thế nào…

“Phía bên Đổng Phát thế nào rồi? Họ có động tĩnh gì không?” Suy tính một hồi, Dương Tuyền quay sang hỏi tên quản sự.

“Bẩm gia chủ! Bên kia sau khi xử lí hết người Hứa gia đã kéo nhau đi vào bên trong, có một hai tên rời đi giống như là thám thính một cái gì đó… vì sợ chọc giận người kia cho nên thám tử của chúng ta không dám tiếp cận quá gần…” Gã quản sự báo.

“Tiếp tục theo dõi từng tên một, cho dù là động tĩnh nhỏ nhất cũng phải báo cáo về… rõ chưa?” Dương Tuyền trợn mắt quát.

“Đã rõ thưa gia chủ!” Gã quản sự đổ mồ hôi hột vội rời đi lo chuyện.

“… Đại… đại nhân… Hứa gia tôi…” Hứa Vương Chấn không nhịn được lắp bắp mở miệng muốn xem ý tứ của Dương Tuyền hay Dương gia thế nào.

“Theo ta… nếu người kia chịu giúp thì Hứa gia ngươi còn có cơ hội, còn không thì trời cũng không cứu nổi các ngươi hôm nay…” Dương Tuyền gằn giọng nói, hắn không muốn Dương gia ngay tức thì ra mặt mà muốn mượn tay một kẻ khác.

Hứa Vương Chấn dù trong lòng thầm hận trăm ngàn lần nhưng cũng không dám mở miệng oán, con mẹ nó chứ Hứa gia bao năm qua chả khác gì một con chó ngoan dưới trướng Dương gia mà đến lúc gặp nạn thì xem cái ý tứ của Dương Tuyền chẳng khác nào muốn vứt bỏ Hứa gia, bây giờ còn phải đi cầu ngoại nhân không quen biết… Hứa gia lần này nếu tai qua nạn khỏi chắc chắn cũng sẽ bị bóc lột đến tận xương tủy.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175