Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 168
Phần 168

“Khà khà… hôm nay có thể làm lão già ngươi đi hết bất ngờ này sang bất ngờ khác thật làm ta thoải mái vô cùng mà…” Lâm Hoàng vuốt râu thỏa mãn.

“Sao ta có thể không bất ngờ trước hai kiện đồ vật vô giá này, ngươi cũng biết Thái Cực lão nhân gia đối với chúng ta thế nào mà? Thánh Hiền Kinh Thư chưa nói đến mà chỉ cần được tham vấn mười lăm năm ngộ đạo của lão nhân gia ngài thì chúng ta đạo giả chắc chẳn sẽ sản sinh ra đến một tên Cường Giả.” Huấn Thiên kích động nói.

“Chuyện có thể cầm đến hai món đồ này cũng không quá khó, ta đã bí mật đi lại với Đoàn Dự đại nhân bên đó không ít nên biết được chủ nhân với hai món đồ này cũng không quá coi trọng mà đã giao cho Đoàn Dự đại nhân giữ, tuy nhiên Đoàn Dự đại nhân không thể trực tiếp đưa cho chúng ta được mà cần sự đồng ý của chủ nhân.”

“Ý ngươi là chúng ta cần lập công trạng, sau đó thinh cầu chủ nhân ban cho là đã có thể sỡ hửu được hai món đồ này?” Huấn Thiên trợn mắt hỏi.

“Chính là như vậy… chủ nhân đã là tồn tại bực nào? Hai món đồ này với chúng ta có thể quan trọng đấy nhưng trong mắt chủ nhân chẳng đáng để vào mắt, cái chính là chúng ta phải khiên chủ nhân hài lòng thì mọi chuyện đều dễ nói.”

“Hừ! Chắc hẳn lão già ngươi đã suy tính trước sau đầy đủ các bước rồi, nói đi… lần này Huấn gia ta quyết dốc hết toàn lực…” Huấn Thiên quả quyết khẳng định, cơ hội chỉ đến một lần.

“Được! Có lời này của ngươi là đủ! Lần này ta đã quyết định chúng ta muốn lập công thì phải lập ra một cái Thiên Địa Hội khác nuốt chửng Bắc Kinh màu mỡ này.” Lâm Hoàng hai mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh.

“Thâu tóm xã hội đen Bắc Kinh?” Huấn Thiên lão đầu nhíu mày trước mục tiêu của Lâm Hoàng, xã hội đen Bắc Kinh sau việc Thiên Địa Hội biến mất thì các bang phái xã đoàn mới liên tục mọc ra mà kẻ nào cũng thầm hiểu đứng sau chúng đều là những thế lực lớn… buôn bán ma túy, mại dâm, bảo kê, cho vay nặng lãi, cờ bạc cá độ… không món nào là không mang về lợi nhuận khổng lồ đặc biệt là ở cái mảnh đất sầm uất bậc nhất này nữa thế nên các thế lực sao có thể buông tha được.

“Ta hiểu lão già ngươi băn khoăn điều gì thế nhưng cầu phú quý trong hung hiểm, chúng ta muốn được chủ nhân coi trọng thì không liều không được, thôn tính được xã hội đen Bắc Kinh sẽ mang lại cho chủ nhân bao nhiêu kim tệ chắc ngươi cũng hiểu.”

“Nói thì dễ thế nhưng tuy chúng ta đều nắm giữ các chức vụ có thể dẹp các bang phái xã đoàn hiện nay nhưng các thế lực khác cũng tương tự như vậy thậm chí còn khủng bố hơn, lực lượng cảnh sát cũng nằm trong tay Dương gia cho nên lão đầu ngươi nói xem phải làm thế nào?”

“Hừ! Đánh chó phải ngó mặt chủ, chúng ta cứ làm xem thử kẻ nào dám ngán đường… chí ít nếu thất bại thì sau này đứng trước mặt chủ nhân vẫn có thể ngẩng cao đầu… bên phía cảnh sát ngươi cũng đừng lo, lần giáo huấn của chủ nhân lúc trước chắc hắn chúng vẫn chưa quên…” Lâm Hoàng cười lạnh.

“Được rồi, cứ cho là giải quyết xong bọn chúng nhưng chúng ta cũng cần một xã đoàn đủ mạnh để thâu tóm một địa bàn rộng lớn như Bắc Kinh.”

“Cái này thì Lâm Phàm sẽ trực tiếp đảm nhiệm, chỉ cần có tiền thì việc lôi kéo bọn đầu gấu này về quá ư là đơn giản, có cả quyền lẫn tiền không phải làm cha thiên hạ sao?” Lâm Hoàng đắc ý nói.

“Lão già ngươi tính toán hay lắm, Lâm Phàm lần này nếu lọt vào mắt xanh của chủ nhân thì Lâm gia cũng theo đó một bước lên mây… aizz… ai biểu Huấn gia ta không có người tài chứ, thôi được rồi, chúng ta tính toán kỹ hơn trước khi chính thức bước vào kế hoạch…” Huấn Thiên lão đầu than thở một câu.

“…”

Bắc Kinh ồn ào là thế và ở một nơi khác cũng không hề an tĩnh là mấy…

Tân Cương… Hắc Đế cung điện…

“Aaaaaaaaaaa… Aaaaaaaaaaaaaaa…”

Những tiếng thét thất thanh chấn động núi rừng xung quanh, tiếng thét của kẻ chém người có, tiếng thét đau đớn của kẻ bị chém người có… cung điện nguy nga của Hắc Đế vậy mà đang có một cuộc chiến ác liệt diễn ra…

“Khục… ngươi… các ngươi đều đáng chết… khục… khục… giết… giết chúng cho ta…” Trên bảo tọa cao nhất, Hắc Đế vẫn một bộ hoàng bào uy nghi hướng đến đám người bí ẩn phục kích mình gầm lên đầy giận dữ, khóe miệng lão liên tục trào ra tiên huyết đen kịt xem bộ đã bị kẻ gian hạ độc không nhẹ.

“Hahaha… Bệ Hạ thân mến… ngươi cũng đã ở cái ngai vàng này quá lâu rồi, nhân gian lạc thú có bao nhiêu ngươi cũng đã được hưởng quá bây nhiêu nên còn tiếc nuối điều gì mà không đi qua thế giới bên kia vấn an liệt tổ liệt tông?”

Ở phía đối diện Hắc Đế là một đám người hung thần ác sát mà đứng đầu là một lão giả rất quen thuộc, lão chính là đại tổng quản Hắc Đế cung, một trong những kẻ hầu cận trung thành nhất của Hắc Đế cơ mà lão lại còn một thân phận khác mà Hắc Đế anh minh một đời cũng chỉ vừa mới biết, Thập Đại Ác Nhân đời trước – lão nhị chính là lão.

“Hừ! Chỉ một ít độc dược cỏn con này mà mơ tưởng có thể hạ được Hắc Đế này thì các ngươi cũng quá coi thường ta rồi… hôm nay các ngươi Thập Đại Ác Nhân hay là gì đi nữa cũng không kẻ nào còn thể còn mạng mà rời khỏi chỗ này…” Hắc Đế hai mắt tràn ngập nổ hỏa quát.

“Vậy sao?” Một giọng nói xa lạ xuất hiện, rất nhanh theo đó là hai thân ảnh hiện ra trước mặt Hắc Đế… là một thanh niên trẻ tuổi và một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành đầy mị hoặc, gã thanh niên chính là người vừa lên tiếng.

“Ngươi là?” Hắc Đế sắc mặt ngưng trọng dò hỏi thanh niên nhưng ánh mắt lại không kìm được liếc qua nữ nhân kia, không phải lão bị sắc đẹp của nàng mê hoặc bởi vì nàng mang đến cho lão cảm giác nguy hiểm trí mạng… tu vi của nàng chắc hẳn ở trên lão.

“Diêm Vạn Sát!” Thanh niên lạnh lùng đáp, ra hắn chính là Diêm La đời này… à không, Thập Đại Ác Nhân đã vĩnh viễn bị xóa tên khỏi thế giới này thế nên bây giờ hắn chỉ là Diêm Vạn Sát mà thôi, không biết Diêm Vạn Sát sau cái chết của ân sư đã làm những gì nhưng cảnh giới hiện tại của hắn đã là Cường Giả nhị cấp, ở cái độ tuổi này mà đã có tu vi đó phải công nhận hắn là thiên tài trong thiên tài rồi.

Đứng ở cạnh Diêm Vạn Sát, nữ nhân liếc nhìn Hắc Đế cùng đám Ảnh Vệ của lão đầy coi thường, cũng phải thôi vì thực lực chân chính của nàng lúc này là Cường Giả ngũ cấp mà danh tính của nàng rất quen thuộc chính là Đát Kỷ biến mất một cách bí hiểm ở lăng mộ của Trụ Vương năm xưa.

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175