Sói săn mồi - Quyển 2 - Tác giả BoyTimGirls

Phần 149
Phần 149

“Đoàn Dự!” Kết thúc chuyện với đám nhân thủ Thập Lục Tháp, Long quay sang phía Đoàn gia hô.

“Có thuộc hạ!” Đoàn Dự lúc này vẫn còn đang mơ màng trong thước phim vừa xem giật thốt mình khi bị gọi đến, hắn là vừa chứng kiến một vị tôn giả cao cao tại thượng mà Đoàn gia trước kia tìm mọi cách cũng không thể lấy lòng lại bị Ma Tôn đánh gục như một con chó, cho dù đó như là đánh lén thế nhưng để có thể đánh lén được như thế thì trong mảnh trời này có bao nhiêu người làm được như thế… kẻ trước mặt hắn là làm được điều đó đấy, Ma Tôn là biến mạnh vượt quá mức tưởng tượng của Đoàn Dự rồi và không chỉ hắn Đoàn Ngạn Hồng hay toàn thể võ giả Đoàn gia cũng có cùng chung suy nghĩ như thế.

“Sính lễ đã chuẩn bị tốt chưa?” Long lạnh lùng hỏi.

“Tuy có chút gấp gáp nhưng rốt cuộc cũng đã chuẩn bị chu toàn thưa chủ nhân, ba xe Long Thạch, một xe chất đầy vàng và một xe chất đầy các loại thảo dược hơn ngàn năm tuổi đều đã an vị trên tàu, đại nhân có cần kiểm kê lại?” Đoàn Dự cẩn thận báo cáo, Đoàn gia lần nầy xuất ra bốn chiếc xe tải chứa đầy Long Thạch, vàng ròng cùng thảo dược có thể nói là lột sạch toàn bộ kho tàng gia tộc.

“Không cần, phái nhân thủ trông coi chúng cho tốt đề phòng có kẻ có ý đồ phá hoại, ta là không muốn đến nhà người ta cầu hôn với một mớ hỗn độn rác rưởi.” Long căn dặn, dù sao sính lễ cũng là chỉnh chu một tí.

“Tuân lệnh chủ nhân!” Đoàn Dự cẩn tuân.

“Cũng không còn sớm nữa, tất cả lên tàu đi.” Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Long ra lệnh.

“Vâng!!!”

Trong lúc Long đang tất bật chuẩn bị cho chuyến đi cầu hôn thì…

Đại Tây Dương…

“… Alo ACC… BJ4101 gọi ACC… khốn kiếp… các người trả lời đi chứ!”

Trong buồng lái của một chiếc Boeing 747 đang bay trên bầu trời vang lên tiếng chửi đổng của viên phi công, hệ thống vô tuyến hiện đại của máy bay vậy mà không thể liên lạc với cơ quan không lưu.

“Bình tĩnh đi Joe… có thể do từ trường ở chỗ này quá mạnh đã vô hiệu quá thiết bị vô tuyến, chỉ cần chúng ta cố gắng tránh khỏi những đám mây tích điện thì mọi thứ sẽ ổn thôi” Gã phụ lái cố gắng trấn an gã phi công mặc dù gương mặt hắn vẫn là trắng bệch sợ hãi.

“Khốn kiếp Phillip, đây là Boeing 747 chứ không phải là F35 của quân đội mà có thể lượn lách tránh được một cách dễ dàng những đám mây tích điện dày đặc kia, nhìn chúng xem… che kín mọi ngõ ngách, nếu không phải bọn khí tượng quả quyết rằng thời tiết chỗ này không có vấn đề gì thì chúng ta đâu phải gặp tình cảnh này…” Gã phi công tức giận gầm lên.

“Vững vàng lên Joe… anh phải nghĩ đến đứa con gái vừa chào đời của mình ở Florida chứ!” Phillip an ủi đồng bạn.

“Hừ… lần này trở về nhất định tôi sẽ khởi kiện bọn chúng ra tòa! Chúng dám đem tính mạng của chúng ta cùng hàng trăm hành khách để đổi lại mấy đồng USD sao?” Joe vẫn chưa hết bực bội, hắn cố gắng đánh lái để máy bay tránh gặp những đám mây tích điện dày đặc nhất một cách có thể.

“Xuy… xuy…”

Phải công nhận là Joe là một viên phi công giỏi, sau nửa tiếng lăn lộn trong bầu trời cuối cùng hắn cũng điều khiển được chiếc máy bay ra khỏi những đám mấy tích điện… hắn và Phillip đều vui sướng chẳng khác nào vừa từ địa ngục trở về khi những tia sáng mặt trời đầu tiên le lói qua khung cửa sổ buồn lái, cả bầu trời xanh quáng đãng nữa… sống rồi… đó chính là cảm xúc của cả hai lúc này.

“Hahaha… Mia thân yêu, bố sắp đem quà sinh nhật về cho con rồi đây!”

Joe nở nụ cười tươi đầy hạnh phúc khi vừa thoát chết, con gái Mia của hắn hôm qua là sinh nhật lên 6, hắn đã hứa với cô bé là sẽ tặng cho cô một món quà xinh đẹp nhất đấy.

“Joe… Joe… đó… đó là thứ gì?” Đột nhiên Phillip la thất thanh làm Joe khó hiểu quay đầu nhìn đồng bạn, nhận thấy gương mặt kinh hãi của gã mà hắn đưa mắt nhìn theo hướng mà Phillip đang nhìn.

“Roẹt… roẹt… roẹt…” Cũng không cần Joe căng mắt ra nhìn thử xem thứ gì, chỉ ít giây sau khi máy bay triệt để thoát khỏi những đám mây thì cảnh tượng hãi nhiên mà cả đời này hắn không thể quên hiện ra… trước mặt hắn… không… là trước máy bay vậy mà có một cái hố đen rộng đến vài cái sân bóng đá hợp lại xuất hiện, bên trong nó là một màu đen thăm thẳm đầy kinh dị cứ như lỗ đen vũ trụ thu nhỏ vậy, đâu đó còn là những đường nứt gãy trong không gian từ hố đen kia lan tràn ra xung quanh và những tiếng nổ rền vang của sấm chớp từ chính bên trong truyền ra làm người ta rợn gai óc.

“Thứ… thứ quỷ quái gì thế này…” Phillip sợ đến đái trong quần thốt lên.

“Không… chúng ta phải thoát khỏi nơi này… liên lạc với không lưu ngay Phillip…” Joe tỉnh táo hơn đồng bạn, hắn còn có gia đình, còn có đứa con gái nhỏ mà hắn ngày đêm nhớ mong… tất cả tạo thành động lực để hắn tỉnh lại trong kinh hãi mà nắm cần lái quay mạnh để điều khiển máy bay qua hướng khác.

Bị đồng bạn cảnh tỉnh khiến Phillip cũng lấy lại được chút lí trí, hắn run rẩy nắm lấy bộ đàm gào lên tìm sự trợ giúp trong khi chiếc máy bay oằn mình cố gắng thoát ra khỏi cái hố tử thân phía trước… nhưng… tiếc rằng… đã quá muộn.

“Không… không thể… chúng ta đang bị hút vào… tôi đang mất dần quyền kiểm soát…” Joe gương mặt tái xanh khi nhận ra vấn đề, máy bay đã ở quá gần hố đen khiến hấp lực của nó là quá lớn, hắn đã cố gắng thôi động toàn bộ dộng cơ đến mức tận cùng nhưng vẫn như cũ bị hút lại ngày một gần hố đen hơn… Joe điên cuồng xoay bánh lái trong tay vì đó là điều duy nhất hắn có thể làm lúc này.

“Rắc… tít… tít…”

Đột nhiên một tiếng gãy vỡ lớn kèm theo tiếng báo động làm Joe cùng Phillip trái tim muốn nhảy tót ra ngoài lồng ngực, cả hai không kìm được cùng quay qua bên trái theo bản năng… ở đó vậy mà một bên cánh máy bay đã vỡ ra mà bay vụt về phía hố đen rồi… nhìn cái cánh ngay khi vừa tiếp xúc với màn đen kia đã bị xoắn nát thành phấn vụn mà kẻ nào cũng chảy mồ hôi lạnh… tận thế xảy ra sao.

“Cơ trưởng… cơ trưởng… mọi người đã hoảng loạn đang đòi chúng ta mở cửa cho họ nhảy ra khỏi máy bay…” Tiếng tiếp viên trưởng trong điện thoại gấp gáp pha chút run rẩy càng khiến Joe mất bình tĩnh.

“Roẹt… roẹt… roẹt…”

Mặc kệ những nổ lực trong tuyệt vọng của Joe cùng Phillip, càng lúc máy bay càng lúc càng bị hút lại gần lỗ đen hơn… đến lúc này thì toàn bộ người trên máy bay đã nghe rõ mồn một những tiếng không gian nứt vỡ từ cái hố tử thần kia… chuyện chỉ xảy ra trong những bộ phim viễn tưởng thế mà ngay lúc này họ lại đối mặt… những tiếng gào thét bi thảm trong tuyệt vọng cùng cực cũng là những âm thanh cuối cùng có thế phát ra.

“Roẹt… roẹt… roẹt…” Cùng với số phận cánh trái, chiếc máy bay vừa tiếp cận miệng hố đen đã bị một lực lượng khủng bố ép tới xoắn nát thành phấn vụn ngay tức khắc… mặc kệ là xác thịt hay kim loại, tất cả đều hóa thành hư vô dưới sức mạnh tối cường kia…

Hàng trăm tính mạng đột ngột bị kết thúc thế nhưng bất cứ ai trong số bọn họ cũng không thể ngờ được cái chết của mình là hệ quả từ cuộc chiên của hai người… không, chính xác hơn thì chúng đã không được gọi là người nữa vì chúng đã sớm siêu thoát cái chữ ấy từ rất lâu rồi…

Danh sách chương (175 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175