Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 9
Phần 9

Cung điện cao nhất của Liên Tâm Kỹ Viện, thân ảnh Lạc Nam và ba nữ nhân đã chậm rãi hiện ra.

Ngồi xuống bàn nghị sự, Dạ Thanh Thu lấy ra một tấm bản đồ trải ở trên mặt bàn.

Lạc Nam đưa mắt nhìn, phát hiện bảng đồ này chính là toàn bộ địa phận của Kiếm Châu, có thể thấy vị trí cụ thể của từng thế lực nằm trên đó, từng hiểm địa hoặc từng địa danh nổi tiếng như Đúc Kiếm Sơn đều thể hiện rõ ràng.

Có thể thấy ở ranh giới phía Tây chính là Kiếm Tây Thành, ở biên giới phía Nam là một tòa Nam Thiên Môn.

Đầu ngón tay tinh tế trắng nõn như ngọc của Dạ Thanh Thu chỉ vào một điểm đỏ rực nằm trong bản đồ hết sức chói mắt, tọa lạc nghiêng về phía bắc của Kiếm Châu.

Kiếm Mộ!

Ánh mắt Lạc Nam hơi co lại, mở miệng nói: “Là Kiếm Mộ sao? Nhàn Văn Đạo Sĩ từng nói với ta đây là nơi an nghỉ cuối cùng của hàng vạn Kiếm Tu xuyên suốt dòng sông lịch sử của Kiếm Châu, nếu hậu nhân tiến vào Kiếm Mộ đạt được truyền thừa của bất kỳ một vị nào bên trong đó, chắc chắn sẽ có tiền đồ khó lường.”

“Haha, đề cao quá mức mà thôi.” Dạ Thanh Thu nở nụ cười nhạt: “Nếu những kẻ nằm ở trong Kiếm Mộ lợi hại như vậy, tại sao bọn hắn phải tử vong?”

“Suy cho cùng, Kiếm Mộ là nơi chôn cất của một đám Kiếm Tu đã từng tử trận, hoặc tối đa nhất là những tên Chí Tôn tuổi già cạn kiệt thọ nguyên hay từng đột phá Cấm Kỵ thất bại dẫn đến thân tử đạo tiêu mà thôi.”

Lạc Nam khóe miệng giật giật, chẳng lẽ nàng muốn Kiếm Mộ có truyền thừa của Cấm Kỵ cường giả mới bằng lòng à?

Nếu đạt đến Cấm Kỵ chính là bất diệt cùng trời đất, làm sao sẽ chôn bên trong Kiếm Mộ?

Bất quá nghĩ lại cũng phải, Dạ Thanh Thu là Thánh Nữ của Tu La Giáo, mà tìm khắp Kiếm Mộ chưa chắc được bao nhiêu truyền thừa vượt qua được nội tình của Tu La Giáo nên nàng có phần chướng mắt là điều dễ hiểu thôi.

“Vĩnh Hằng Thuộc Tính tiếp theo sẽ ở trong Kiếm Mộ à?” Thủy Triều Tịch hiếu kỳ hỏi.

“Đúng vậy.” Dạ Thanh Thu nhìn Lạc Nam nhếch môi:

“Có một điều Nhàn Văn Đạo Sĩ không nói với ngươi, đó là không phải lúc nào người ở bên ngoài cũng có thể đi vào bên trong Kiếm Mộ.”

“Xung quanh Kiếm Mộ luôn có một bình chướng vô hình phong tỏa, bình chướng này được ngưng tụ từ vô vàn ý niệm của những cường giả bên trong trước khi chết tạo thành, ẩn chứa Kiếm Khí khủng bố của tất cả bọn họ khi còn sống, ngay cả Chí Tôn cũng không dám ngạnh kháng đi xuyên qua.”

“Bên ngoài tinh không Kiếm Châu có một ngôi sao băng xuyên phá bay lượn như Phi Kiếm với tốc độ khủng bố, cứ 365 năm sao băng này sẽ lại bay lượn và hiện ra trên bầu trời Kiếm Mộ một lần, đó cũng là thời điểm mà bình chướng của Kiếm Mộ trở nên suy yếu nhất, để hậu nhân tiến vào bên trong tranh đoạt cơ duyên, tìm kiếm truyền thừa.”

“Ồ, còn có chuyện ly kỳ như vậy?” Thủy Triều Tịch hứng thú tràn đầy.

“Cũng chẳng có gì sâu xa trong đó cả, chẳng qua những kẻ đã chết trong Kiếm Mộ không muốn bị hậu nhân đi vào quấy rầy liên tục từ ngày này sang ngày khác, không để ý niệm hay linh hồn còn sót lại của mình nghỉ ngơi nên mới cùng nhau ăn ý lập nên quy tắc như vậy mà thôi.” Tử Toàn Cơ che miệng cười nói:

“365 Năm sẽ có một lần tạo cơ hội cho hậu nhân, bọn hắn cũng không muốn truyền thừa của bản thân không có ai thừa kế, đó là thời điểm Kiếm Mộ náo nhiệt nhất.”

“Đúng là như thế.” Dạ Thanh Thu nhàn nhạt nói:

“Mà dựa theo tình báo chúng ta có được, từng có vị Kiếm Tu sở hữu một loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính vẫn lạc trong Kiếm Mộ, đến nay truyền thừa của hắn vẫn còn vô chủ, vậy nên mục đích kế tiếp của Thất Thập Tông chắc chắn là đi vào Kiếm Mộ, tìm kiếm Vĩnh Hằng Thuộc Tính đó.”

“Bình chướng Kiếm Mộ còn bao lâu nữa sẽ suy yếu?” Lạc Nam vuốt cằm hỏi.

“Ước tính còn chưa đến một năm.” Dạ Thanh Thu cười gằn: “Vậy nên trong thời gian này, chúng ta chặn cướp Vạn Linh Tộc rồi đi vào Kiếm Mộ cũng không muộn.”

Nói đến đây, nàng lại chỉ tay vào một đoạn đường trên bản đồ, chậm rãi phân tích:

“Vạn Linh Tộc từ địa bàn của bọn hắn muốn đến Kiếm Châu, cách nhanh nhất là sử dụng Truyền Tống Trận, lúc bọn hắn truyền tống chúng ta cũng bất lực không có cách nào khác.”

“Nhưng một khi đã đặt chân đến Kiếm Châu, mục tiêu của bọn hắn cũng là tìm đến Kiếm Mộ để tập hợp cùng Thất Thập Tông, chúng ta cứ mai phục trên đoạn đường di chuyển của bọn chúng là thuận tiện nhất.”

“Nhưng đường đến Kiếm Mộ có rất nhiều, làm sao ta biết bọn hắn sẽ đi đường nào?” Lạc Nam nhíu nhíu mày, từ bốn phương tám hướng của Kiếm Châu, nơi nào cũng có đường đến Kiếm Mộ mà.

“Vậy nên mới cần nguồn cung cấp tình báo của Thiên Cơ Lâu.” Dạ Thanh Thu như cười như không nhìn hắn:

“Muốn thành đại sự, lần này phải nhờ ngươi rồi.”

“Liên Tâm Kỹ Viện không cung cấp được tình báo lần này sao?” Lạc Nam tò mò nhìn Tử Toàn Cơ, hắn muốn tiết kiệm Điểm Danh Vọng nha.

“Kỹ viện của tiện thiếp chỉ thu được tình báo từ những khách nhân đến tầm hoan hưởng lạc.” Tử Toàn Cơ mím môi nói:

“Nếu có nam nhân của Vạn Linh Tộc hoặc kẻ nào đó biết được tin tức về Vạn Linh Tộc chủ động đến mua vui thì đương nhiên sẽ bị Kỹ Viện nắm bắt thông tin, nhưng tỷ lệ này e rằng khá thấp.”

Lạc Nam vuốt vuốt cằm, thầm nghĩ chẳng lẽ những tên khách kia không nói, các nàng cũng có thủ đoạn đọc được suy nghĩ của bọn chúng à?

“Khanh khách, nói về điểm này Dạ Linh Tộc của bổn thánh nữ cũng phải ghen tị với nữ nhân trong Kỹ Viện các ngươi, loại Bí Pháp thần kỳ chỉ cần cùng nam nhân song tu là có thể âm thầm đọc được ký ức của bọn chúng, thật lợi hại đấy.” Dạ Thanh Thu che miệng cười khẽ.

“Thánh Nữ quá khen.” Tử Toàn Cơ bình thản gật đầu.

Lạc Nam âm thầm giật mình, thủ đoạn như vậy của Liên Tâm Kỹ Viện thật sự quá tà dị, chẳng trách có nhiều thông tin tính báo đến như thế, e rằng tất cả kỹ nữ ở nơi này đều đã được luyện môn Bí Pháp đó.

Mà những tên nam nhân tìm đến mua vui cũng không ngờ chỉ vì cùng nữ nhân ân ái mà trong lòng nghĩ gì đều bị đọc sạch.

“Cứ quyết định như vậy đi.” Dạ Thanh Thu lười biếng vươn vai, thân thể mê hồn lắc lư đứng lên:

“Lão nương cũng đi nghỉ ngơi một chút đây, chạy vội đến Kiếm Châu đúng là mệt muốn chết, cũng tại con ả họ Huyết kia bận rộn tìm kiếm tài nguyên đúc Chí Tôn Pháp Tướng mà từ chối nhiệm vụ lần này.”

Nghe thấy như vậy, Tử Toàn Cơ vội vàng ân cần mở miệng: “Tiện thiếp sẽ cho người chuẩn bị nơi nghỉ dưỡng tốt nhất cho Thánh Nữ.”

Lạc Nam chép chép miệng nói:

“Cho cả bọn ta nữa, xem thử Liên Tâm Kỹ Viện có gì đặc sắc.”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229