Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Bên ngoài sơn trang rộng lớn ẩn chứa kiếm khí ngút trời của Kiếm Đan Sơn Trang, một cổ xa giá lẳng lặng tọa lạc giữa không trung.

Xa giá có hình dạng hoa lệ như một cung điện di động, bên trên thành vách có điêu khắc đại địa, biển cả, hỏa diễm, cuồng phong, hàn băng, hắc ám, quang minh… đầy đủ các loại thuộc tính.

Đứng trước xa giá, ngươi sẽ có một cổ áp lực vô hình dường như đang đụng phải sức mạnh của thiên nhiên hùng vĩ, các loại thuộc tính tự nhiên sẽ nghiền ép lấy ngươi, để ngươi khuất phục.

Người điều khiển xa giá ngồi bên ngoài là một mỹ phụ trung niên có dung nhan sắc sảo, mặn mà nhưng không mất nét uy nghi của cường giả đến từ đại thế lực.

Nàng chính là Tam Trưởng Lão của Thất Thập Tông, một thân tu vi Thánh Đế Viên Mãn, danh xưng Thất Lung.

Có thể khiến đích thân Thánh Đế Viên Mãn, lại còn là Tam Trưởng Lão của Thất Thập Tông hộ tống, nhân vật bên trong xa giá không thể nghi ngờ chính là Thiếu Chí Tôn của Thất Thập Tông.

Một thanh âm như chim hoàng yến thánh thót pha lẫn ôn nhu, khiến người nghe được như rơi vào ôn hương nhuyễn ngọc từ trong xa giá vang lên:

“Thật sự là Vĩnh Hằng Thủy, ta đã có thể cảm ứng được nó…”

“Thiếu Chí Tôn, xem ra lần này thực lực của ngươi lại tiếp tục tiến bộ.” Thất Lung Thánh Đế nghe vậy cũng là nở nụ cười:

“Kiếm Đan Sơn Trang tuy cũng là Chí Tôn Thế Lực, nhưng tin chắc họ không dám làm phật ý Thất Thập Tông chúng ta.”

Lời nghe đơn giản lại ẩn chứa sự kiêu ngạo từ tận xương tủy của một Chí Tôn Thế Lực cường đại.

Không thể phủ nhận điều đó, Thất Thập Tông dù sao cũng có ba vị Chí Tôn tọa trấn, nội tình hùng mạnh hơn Kiếm Đan Sơn Trang đâu chỉ gấp ba lần.

“Trưởng lão, ta chỉ hy vọng mỗi một loại thuộc tính quyết định đi theo ta đều là cam tâm tình nguyện mà không phải ỷ vào nội tình của thế lực sau lưng ép buộc.” Giọng nói trong xa giá truyền ra có chút không hài lòng:

“Trưởng lão cũng đừng hùng hổ dọa người, lần này chúng ta đến đây để thương lượng hòa hảo.”

“Ta hiểu mà, chúng ta sẽ đưa ra cái giá đủ khiến Kiếm Đan Sơn Trang hài lòng.” Thất Lung Thánh Đế nở nụ cười tự tin.

Nào ngờ diễn biến tiếp theo liền khiến nụ cười trên mặt Thất Lung Thánh Đế cứng ngắc lại.

Chỉ thấy một vị trưởng lão Kiếm Đan Sơn Trang bước ra, nở nụ cười hòa nhã:

“Thật xin lỗi, Vĩnh Hằng Thủy của Kiếm Đan Sơn Trang đã có chủ, các vị thông cảm.”

“Ngươi vừa nói cái gì?” Thất Lung Thánh Đế trợn tròn mắt, cảm giác tự tin nhất thời biến mất không còn sót lại chút nào.

“Vĩnh Hằng Thủy của Kiếm Đan Sơn Trang đã quyết định giao cho người khác, mong Thất Thập Tông hiểu cho.” Trưởng lão Kiếm Đan Sơn Trang chắp tay kiên nhẫn nói.

“Bổn đế không tin.” Thất Lung Thánh Đế giận dữ quát lên:

“Rõ ràng chúng ta cảm ứng được nó vẫn còn tồn tại bên trong sơn trang của các vị.”

Trưởng lão Kiếm Đan Sơn Trang âm thầm cười khổ, không ngờ cách tầng tầng trận pháp vẫn bị cảm ứng được, hắn vẫn khách khí nói:

“Đúng là Vĩnh Hằng Thủy vẫn còn, nhưng chủ nhân đã được định sẵn.”

“Hừ, thế gian này không ai xứng với Vĩnh Hằng Thuộc Tính hơn Thiếu Chí Tôn nhà chúng ta.” Thất Lung Thánh Đế kiêu ngạo nói:

“Ta muốn gặp trang chủ của các ngươi.”

Hiển nhiên Thất Lung Thánh Đế không cam lòng bỏ cuộc đơn giản như vậy, lặn lội xa xôi đến Kiếm Châu chỉ để đoạt ba loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính, nếu ngay cả mục tiêu đầu tiên cũng thất bại, nhuệ khí chắc chắn sẽ mất sạch.

“Trang chủ đang bế quan, thật không tiện đón khách.” Trưởng lão ý muốn đuổi khách hết sức rõ ràng.

Thất Lung Thánh Đế ánh mắt híp lại, nở nụ cười gằn: “Xem ra Kiếm Đan Sơn Trang của các vị không hề nể mặt mũi Thất Thập Tông chúng ta.”

“Tốt lắm, vừa hay bổn đế cũng có luyện chút Kiếm Pháp, hiện tại liền muốn thỉnh giáo Kiếm Pháp của Kiếm Đan Sơn Trang… xem thử có xứng danh Kiếm Tu Thế Lực?”

“Đủ rồi trưởng lão, nếu đã vô duyên… bỏ đi thô…” Trong xa giá truyền ra thanh âm bất đắc dĩ.

“Thiếu Chí Tôn đừng nóng vội.” Thất Lung Thánh Đế điềm nhiên, ánh mắt hờ hững nhìn Trưởng Lão Kiếm Đan Sơn Trang nói:

“Thân là Kiếm Tu, chẳng lẽ lại e ngại người khác tuyên chiến sao?”

Sắc mặt Trưởng Lão Kiếm Đan Sơn Trang cũng trở nên nghiêm túc, người khác đã tuyên chiến đến tận cửa, đừng nói Kiếm Đan Sơn Trang là Chí Tôn Thế Lực, mà ngay cả Tiểu Thánh Cấp Thế Lực cũng phải chấp nhận nếu không muốn vứt bỏ danh dự và lòng tự trọng của một tu sĩ đơn thuần.

KENG!

Trưởng lão Kiếm Đan Sơn Trang rút kiếm ra khỏi vỏ, trịnh trọng chắp tay:

“Mời Thất Lung Thánh Đế chỉ giáo!”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229