Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 182
Phần 182

Lạc Nam không biết lão đầu lôi thôi lếch thếch có ân với mình là Hội Trưởng của Dị Nguyên Hội, càng không biết vì chuyện của hắn mà lão đầu này bị kẻ nào đó dọa cho một phen hú hồn hú vía.

Lúc này hắn đã thay đổi ý định ban đầu.

Vốn dĩ Lạc Nam có kế hoạch sẽ đột phá tu vi Nguyên Tu lên Thánh Vương trước khi đặt chân đến Đông Vực… nhưng hiện tại hắn nhận thức được Tử Hải nguy hiểm vượt xa tưởng tượng của mình, vừa rồi may mắn được lão đầu bí ẩn cứu giúp nên mới giữ được một mạng, có trời mới biết loại nguy cơ kia sẽ kéo đến nữa hay không.

Bên trong thông tin mà Trân Bảo Lâu cung cấp cũng không hề nhắc đến hiện tượng quỷ dị vừa rồi, Tử Hải quá mức bí ẩn, hơn nữa còn là bí ẩn có thể giết người trong vô thanh vô tức, lần sau gặp lại vị Trương tiểu thư kia… hắn phải hỏi cho ra lẽ.

Vì vậy Lạc Nam lựa chọn rời khỏi Tử Hải càng nhanh càng tốt, việc trở thành Thánh Vương tính sao, trước mắt cũng không có cách để lập tức đột phá được.

Bởi vì thời gian trước mấy nữ Mộc Linh Tộc và Tinh Linh Tộc cũng vào Vạn Vũ Môn lịch luyện, sau khi trở về các nàng đã được giao nhiệm vụ quản lý Dược Viên của Thanh Long Thánh Địa nên không có thời gian chăm sóc Tiên Thiên Hồ Lô Đằng, dẫn đến loại Thiên Mệnh Nguyên Chủng này còn chưa đủ điều kiện đơm hoa kết quả kế tiếp.

Thời gian để Tiên Thiên Hồ Lô Đằng tự thân phát triển so với được các chủng tộc đặc thù như Tinh Linh chăm sóc lâu hơn nhiều lắm…

Để đảm bảo an toàn, Lạc Nam quyết định để tất cả nữ nhân vào Linh Giới Châu, hắn và Tiểu Tinh một người một ngựa, sử dụng hết tốc lực băng qua hư không, lao đến Đông Vực.

Nếu xét về tốc độ ở bầu trời, Tiểu Sư có ưu thế hơn Tiểu Tinh rất nhiều vì là Thiên Phạt Điểu Sư, nhưng muốn băng qua hư không, Tiểu Tinh mới là lựa chọn tốt nhất.

“Haha, mặc dù hành tẩu trong hư không cũng rất nguy hiểm, nhưng ta cảm thấy còn an toàn hơn bên ngoài Tử Hải.”

Vuốt vuốt lưng Tiểu Tinh, Lạc Nam cười nói.

“Ngao?!” Tiểu Tinh hơi nghi hoặc ngẩng đầu, nó không hiểu chủ nhân của mình đã trải qua cái gì mà trở nên kiêng kỵ Tử Hải đến như thế.

Lạc Nam cũng không có ý định giải thích, hắn mở ra Nhân Đạo, sử dụng thân pháp nổi danh là Hóa Không Bộ của Thời Không Hoàng Tộc học được từ Tuế Nguyệt, cùng Tiểu Tinh như hòa hợp cùng hư không, liên tục na di trên khoảng cách lớn.

Thậm chí vài lần mở ra Thời Không Môn.

Chỉ bất quá không gian mênh mông quá đỗi, ngay cả Thời Không Môn cũng không thể giúp một người một thú lập tức băng qua Tử Hải, chỉ rút ngắn chặn đường xuống mà thôi.

Trong hư không cũng thuần một màu đen kịch, nơi ánh sáng không thể chiếu vào, nơi xung quanh chỉ toàn hắc ám và những vòng xoáy thời không hỗn loạn.

Đột nhiên có một tia chớp vụt ngang tầm mắt…

“Cái gì kia?” Lạc Nam ánh mắt co rút lại.

Trong không gian đen kịch, bất cứ một điểm sáng nhỏ nào cũng đủ thu hút sự chú ý, huống hồ là một tia chớp đang xẹt qua với tốc độ chóng mặt?

“Tiểu Tinh, ngươi nhìn thấy không?” Hắn trầm giọng hỏi.

“Ngao!” Tiểu Tinh gật gật đầu, nó quả thật đã nhìn thấy tia chớp kia.

Chỉ mới nói chuyện vài câu, tia chớp đã dần dần khuất xa khỏi tầm mắt.

Lạc Nam nhíu mày, hắn không muốn mạo hiểm truy đuổi theo, bởi vì chiến đấu ở trong hư không chẳng phải là sở trường, trong khi tia chớp kia có thể lao đi với tốc độ khủng bố như thế, rõ ràng hư không là sân nhà của nó.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn lập tức mở ra, vận dụng tất cả Hồn Lực bắt đầu quan sát.

Rốt cuộc Lạc Nam cũng nhìn rõ bản thể của tia chớp kia là gì.

“Một con chó?”

Không sai, đó là một con chó toàn thân màu trắng, quanh thân quấn quanh Không Gian Chi Lực, bởi vì tốc độ di động của nó trong hư không quá nhanh khiến người khác nhìn vào tưởng như tia chớp đang xẹt ngang bầu trời đêm.

Hơn nữa kích thước của nó không hề lớn, chỉ như một con cún nhỏ mà người trưởng thành dễ dàng ôm vào trong lòng.

Mà lúc này bóng dáng con chó cũng triệt để biến mất, ngay cả Thấu Thị Vạn Lý cũng không thể bao quát được nữa.

“Chẳng lẽ nó cũng là đồng loại của ngươi?” Lạc Nam nhìn Tiểu Tinh hỏi.

Hắn cho rằng con chó đó cũng là Tinh Không Thú biến dị giống như Tiểu Tinh.

Tiểu Tinh mãnh liệt lắc đầu phủ nhận, nếu là đồng loại thì nó đã cảm giác được nha, thứ kia không phải đồng loại của nó.

Mặc dù trong lòng tò mò, Lạc Nam vẫn lựa chọn tiết kiệm Điểm Danh Vọng, không cố chấp tìm hiểu.

Trên một phi chu hoa lệ lấp lánh tinh quang, lơ lửng và tỏa sáng giữa hư không tăm tối…

“Gâu gâu gâu…”

Tiếng chó sủa vang vọng, một tia chớp lao đến phi chu, thình lình chính là con chó vừa rồi Lạc Nam nhìn thấy.

“Tiểu Bạch, ngươi vừa chạy lung tung đi đâu đấy?”

Một thanh âm bất đắc dĩ vang lên.

Bên trong phi chu đi ra một nhóm năm người trẻ tuổi gồm ba thanh niên và hai thiếu nữ.

Bọn hắn toàn thân mặc y phục đặc biệt, trong suốt như có thể nhìn xuyên thấu vào da thịt nhưng lại lấp lánh ánh sáng như vô số vì sao đang chiếu rọi, che đậy mọi quan sát.

Bất kể là nam hay nữ, mỗi người đều có diện mạo như được tạo hóa lọt mắt xanh, nam tuấn lãng như ngọc, nữ rạng rỡ như hoa, khí chất cao quý, cử chỉ ung dung… khiến người khác vô thức sinh ra tự ti mặc cảm.

“Gâu gâu gâu…”

Con chó được xưng là Tiểu Bạch lè lưỡi, hưng phấn vây quanh năm thiếu niên nam nữ.

Đột ngột đôi mắt của nó chiếu ra hai luồng sáng, bên trên hai luồng sáng chiếu thành một thước phim ảnh, thình lình chính là cảnh tượng Lạc Nam cưỡi trên Tinh Không Long Mã.

Hiển nhiên khi Lạc Nam quan sát thấy con chó, nó cũng đã nhìn thấy Lạc Nam và Tiểu Tinh, thậm chí bằng vào khả năng đặc biệt đem cảnh tượng ghi chép lại.

“Ồ, đó là một con Tinh Không Thú biến dị hình dạng Long Mã, vô cùng thần tuấn.” Ba thanh niên ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú nồng đậm.

“Tiểu Bạch, ngươi nhìn thấy ở đâu đấy?” Hai thiếu nữ khẽ hỏi.

“Gâu gâu…” Con chó đưa chân chỉ về khoảng không bên ngoài.

“Chúng ta đi! Nếu có được tọa kỵ như thế thì còn gì bằng?” Ba tên thanh niên liếm liếm môi, hiển nhiên cực kỳ động tâm.

“Các ngươi định cướp à?” Hai thiếu nữ nhíu mày.

“Cướp cái gì? Chúng ta chỉ hỏi mua mà thôi.” Một tên thanh niên cười nói:

“Với cái giá đưa ra, tin chắc sẽ không khiến tiểu tử kia thiệt thòi.”

“Đúng vậy, Tinh Không Thú biến dị quý hiếm như thế tìm kiếm không dễ đâu.” Hai tên còn lại vô cùng tán thành.

“Nhưng mà hư không vô tận, biết tìm hắn ở đâu?” Một thiếu nữ vẫn cảm thấy không thích hợp.

“Có cái mũi của Tiểu Bạch và Phi Không Chu còn sợ cái gì?” Đám thanh niên cười haha:

“Quyết định như thế đi!”

“Gâu gâu…” Con chó gật gật đầu, nó có khả năng đánh hơi trong hư không, cũng đã đem khí tức của một người một thú kia ghi nhớ.

“Ta đi điều khiển Phi Không Chu!” Một tên thanh niên chạy đến trận pháp giữa Phi Chu, lấy ra vài chục mỏ Nguyên Thạch ném vào.

ẦM ẦM.

Toàn bộ Phi Chu chấn động, sau đó thực hiện bước nhảy không gian biến mất tại chỗ.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229