Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 23
Phần 23

“Hả?”

Vừa đặt chân vào Kiếm Mộ, Lạc Nam bất chợt sững sờ.

Nàng đâu?

“Lớp bình chướng kia vậy mà ẩn giấu không gian chi lực, khi chúng ta vừa mới xuyên vào nó liền truyền tống mọi người đến từng vị trí khác nhau, đến nơi ngẫu nhiên bất kỳ bên trong Kiếm Mộ” Dạ Thanh Thu đánh giá hoàn cảnh xung quanh mở miệng nói.

Lạc Nam nhíu nhíu mày, chẳng trách đám thiên kiêu của các thế lực để cường giả và người hộ đạo của chúng ở bên trong Không Gian Pháp Bảo mang theo bên mình, thì ra là nhằm đề phòng việc bị tách đoàn.

“Sao ta và nàng không bị tách ra nhỉ?” Hắn vuốt vuốt cằm.

“Hừ.” Dạ Thanh Thu lạnh lùng lườm hắn.

Lạc Nam cười hắc hắc nhìn xuống chỗ tay hai người.

Thì ra hắn và nàng vẫn luôn nắm chặt tay nhau cho nên mới không bị phân tách.

“Mất dấu nàng ấy rồi…” Lạc Nam bất đắc dĩ nhún vai, Kiếm Mộ cực kỳ rộng lớn, hắn và tiểu béo ú đã cách nhau rất xa, đến mức các tôn Đại Đỉnh cũng không thể cảm ứng được.

“Không thành vấn đề, chỉ cần chúng ta biết được vị trí của Vĩnh Hằng Thuộc Tính kia và chủ động tìm đến, kiểu gì rồi cũng sẽ đụng độ.” Dạ Thanh Thu thản nhiên nói:

“Mà không đụng độ thì càng tốt, chúng ta có thể đến trước một bước giành lấy Vĩnh Hằng Thuộc Tính trước cả nàng.”

Lạc Nam gật đầu tán thành, lúc này hai người mới ngẩng đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Hít…

Trong lúc nhất thời, cả hai nhịn không được cảm thán hít thở.

Cứ tưởng danh xưng Kiếm Mộ ám chỉ hoàn cảnh nơi này âm u, lạnh lẽo như một khu nghĩa địa, nhưng Lạc Nam và Dạ Thanh Thu đều đã lầm.

Xưng là Kiếm Mộ, nhưng nơi này giống như một chỗ thế ngoại đào nguyên, thảm cỏ xanh ươm tươi tốt, bầu trời trong veo xanh mát, mây trắng lượn lờ, non cao nước biếc, thỉnh thoảng còn chứng kiến một số động vật bình thường như thỏ, hưu, chim chóc đang uống nước, ăn cỏ…

“Xem ra chúng ta đã được truyền tống vào mộ của một vị Kiếm Tu yêu thiên nhiên nào đó.” Dạ Thanh Thu mở miệng nói:

“Các ngôi mộ bên trong Kiếm Mộ đều được thiết kế riêng biệt và đặc thù tùy vào ý niệm của các vị tiền nhân trước lúc chết, nơi này không thể đại diện cho toàn bộ hoàn cảnh bên trong Kiếm Mộ.”

“Thì ra là thế.” Lạc Nam hiểu ra, hai người đang ở trong một ngôi mộ thuộc phạm vi của Kiếm Mộ mà thôi, những ngôi mộ khác chưa chắc sẽ có hoàn cảnh xung quanh yên tĩnh như vậy.

“Nếu đã lỡ rồi, vậy đi thử một vòng xem ngôi mộ này có gì đặc biệt, tìm cách thoát ra.” Dạ Thanh Thu đề nghị.

“Không thành vấn đề.” Lạc Nam gật gù.

Cả hai vừa mới ngự không mà lên, chợt từ xa như có mây mù kéo đến, đen kịch cả một vùng.

“Không phải mây mù…” Tròng mắt Dạ Thanh Thu híp lại.

GÁY GÁY GÁY…

Đó là một bầy chim ưng với số lượng kinh khủng, từng cá thể to lớn kinh hồn, đôi mắt hung ác…

“Lông vũ của chúng rất đặc biệt…” Lạc Nam nhếch miệng.

XOẸT XOẸT XOẸT.

Hắn vừa dứt lời, bầy chim ưng khổng lồ đã điên cuồng hướng về phía hai người vỗ cánh, vô số lông vũ từ trong từng đôi cánh lớn từ bốn phương tám hướng bắn ra, bao trùm Lạc Nam và Dạ Thanh Thu vào trung tâm.

Đặc biệt ở chỗ là những sợi lông vũ này đều bén nhọn, cứng cáp như những thanh phi kiếm có sức sát thương lớn, mỗi một sợi lông đều ẩn chứa Kiếm Ý sắt lẹm có thể đoạt mạng.

“Ngự Kiếm Thuật!”

Lạc Nam động ý niệm, Vạn Kiếm Lôi lấy trạng thái Bá Lực ngưng tụ mà thành liên miên bất tuyệt bay ra.

Chưa dừng lại ở đó, Thiên Địa Kiếm Thủy đã được hắn điều động, biến vạn dặm không gian trở thành biển kiếm, số lượng Kiếm Khí kinh khủng còn vượt xa lông vũ của bầy chim ưng.

“Vạn Kiếm Quy Tông!”

Lạc Nam gầm thét, Vạn Kiếm Lôi kết hợp Thiên Địa Kiếm Thủy bắn ra vô vàn phi kiếm, phô thiên cái địa.

Lôi gặp thủy càng thêm hung mãnh, uy lực tăng cường, Vạn Kiếm Quy Tông trở nên cường đại vượt qua từ trước đến nay.

Keng keng keng keng keng keng…

Vạn Kiếm Quy Tông của Lạc Nam va chạm trực diện cùng lông vũ đầy trời của bầy chim ưng, thanh âm ma sát vọng khắp bầu trời.

Đứng trước sức mạnh của Thiên Địa Dị Vật và Vĩnh Hằng Thuộc Tính, đám lông vũ tuy cũng cực kỳ bất phàm nhưng vẫn không thể trụ nổi, liên tục bị phá hủy.

“GÁY!”

Con chim ưng đầu đàn dường như không cam lòng ngửa đầu thét vang.

Tiếng thét của nó như một lệnh triệu tập nào đó.

Rất nhanh mặt đất bên dưới liền chấn động dữ dội, một bầy khỉ linh hoạt với số lượng lên đến hàng vạn cá thể như quân đội trang nghiêm chỉnh tề không biết từ đâu lao vọt ra.

Trên tay mỗi một con khỉ đều có cầm trường kiếm, bọn chúng thậm chí còn bạo phát Kiếm Vực, ngưng tụ thành Kiếm Thế với sức mạnh khủng khiếp đứng dưới đất chém thẳng lên trời, nhắm vào Lạc Nam và Dạ Thanh Thu.

Trên trời dưới đất đều có địch, bầy chim ưng và bầy khỉ như những Kiếm Tu thật thụ bạo phát thế công, ngăn chặn tất cả đường lui của hai người.

“Thú vị thật…” Dạ Thanh Thu nhếch miệng cười, nàng nhận ra đám chim và khỉ này tu vi không cao, chỉ là Tiểu Yêu Thánh, nhưng bọn chúng lại lĩnh ngộ Kiếm Ý, Kiếm Vực cao hơn cả Kiếm Tu bình thường, số lượng lại cực kỳ đông đảo, khi kết hợp lại với nhau e rằng Thánh Vương cũng phải đau đầu.

“Có lẽ đây là thử thách mà vị tiền bối chủ nhân ngôi mộ đặt ra.” Lạc Nam vuốt cằm nói.

Sử dụng Thiên Cơ Lâu điều tra ngôi mộ, xem thử truyền thừa ở nơi này có thích hợp với mấy vị thê tử của mình hay không, cái giá phải trả chỉ là một vạn Điểm Danh Vọng.

Rất nhanh Lạc Nam liền lắc đầu.

Dựa vào thông tin mà Thiên Cơ Lâu cung cấp, chủ nhân của ngôi mộ này khi còn sống là một vị Thánh Đế Viên Mãn cường giả với danh xưng Ngũ Hành Kiếm Đế.

Ngũ Hành Kiếm Đế tinh thông Ngũ Hành Kiếm Pháp bao gồm Kim Thủy Mộc Hỏa Thổ, muốn tìm truyền nhân vừa là kiếm tu, vừa sở hữu năm loại Linh Căn ứng với Ngũ Hành có khả năng đánh bại bầy chim ưng cùng bầy khỉ, như vậy là xem như thông qua khảo nghiệm, đủ tư cách tiếp nhận truyền thừa của hắn.

Nói về Ngũ Hành, thê tử của Lạc Nam có Tần Mộng Ảnh sở hữu Ngũ Hành Thánh Thể, nhưng bản thân nàng lại không phải một Kiếm Tu.

Hơn nữa hiện tại tầm mắt Lạc Nam rất cao, nếu có tìm truyền thừa cho thê tử, hắn cũng muốn tìm kiếm truyền thừa cấp độ Chí Tôn.

Vì vậy lúc này, khi thế công của bầy chim và bầy khỉ sắp đến, hắn chắp tay dõng dạc nói:

“Ngũ Hành Kiếm Đế thứ lỗi, chúng ta vô tình lạc vào nơi này, không đủ tiêu chuẩn để trở thành truyền nhân của ngươi.”

“Hừ!”

Tiếng nói vừa dứt, một tiếng hừ lạnh vang lên.

Trời đất quay cuồng, Lạc Nam và Dạ Thanh Thu đã biến mất tại chỗ.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229