Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 205
Phần 205

Hai nữ trở về Linh Giới Châu, Lạc Nam một thân một mình dự định tiến vào Hoàng Lăng.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Nào ngờ lúc này Hoàng Lăng rung động kịch liệt, sau đó như một khối vuông khổng lồ dần dần thu nhỏ, cuối cùng tách biệt hoàn toàn khỏi di tích, rơi vào trong lòng bàn tay của Thi Thần Tông Chủ.

Lạc Nam gật đầu, hắn đã sớm cảm nhận được bản thân Hoàng Lăng chính là một kiện Chí Bảo cực mạnh, bằng không nó đã sớm bị những địch nhân thần bí năm xưa phá nát rồi, đâu còn tồn tại đến tận ngày hôm nay.

“Huynh đệ, chúng ta chia tay ở đây nha.” Tiểu Đậu Bỉ và Hắc Trư đứng sau lưng Quỷ Đỏ phất tay từ biệt.

Hơi chút suy nghĩ, Lạc Nam lại ném cho Tiểu Đậu Bỉ chiếc Nhẫn Trữ Vật, bên trong có chứa một bồn Cường Thi Trì, đủ để con hàng này bồi dưỡng hai cương thi vừa lấy được.

“Hào phóng lắm.” Tiểu Đậu Bỉ hai mắt sáng lên, vỗ vỗ ngực nói:

“Từ giờ chỉ cần ngươi đừng làm gì đắc tội Trụ Việt Tông, ngươi chính là huynh đệ sinh tử của Hoàng Kim Xẻng ta.”

“Khà khà, ta thì không có gì quý giá, tặng cho ngươi thứ này.” Hắc Trư hướng Lạc Nam vung tay.

Lạc Nam vô thức chụp lấy, nhất thời sắc mặt tối sầm.

Chính là vài kiện quần lót nữ, cũng chẳng biết là của ai bị Hắc Trư lấy trộm được.

Nhất thời hắc dở khóc dở cười, biết Hắc Trư yêu mấy thứ này như mạng, bèn ném trả lại cho nó, quát lớn:

“Ta là người đã có thê tử, không thể tùy tiện nhận đồ vật như thế.”

“Thì ra là vậy.” Hắc Trư bừng tỉnh đại ngộ.

“Đi thôi!” Quỷ Đỏ nhìn hết chịu nổi mấy con hàng này, trực tiếp lấy ra một tấm Phù Chú bóp nát.

Vô số Phù Văn sinh ra truyền tống bao trùm lấy ba người.

Trước khi hoàn toàn biến mất, Quỷ Đỏ truyền âm vào tai Lạc Nam:

“Nghe nói ngươi đang ở Đông Vực, hy vọng ngươi sẽ giúp đỡ Vân Duyên Công Chúa nếu nàng gặp chuyện.”

Lạc Nam trong lòng ấm áp, có thể gặp lại mấy người bọn họ… chuyến đi này thật sự không uổng a.

Hắn đâu cần Tiểu Đậu Bỉ hay Hắc Trư báo đáp, mấy con hàng này đều là huynh đệ từng vào sinh ra tử, tuy rằng hiện tại rất nhiều thứ đã mất đi… nhưng hắn sẽ không keo kiệt.

“Cảm xúc ngươi đối với họ thật đặc biệt, thật phức tạp.”

Bên tai vang lên thanh âm, chính là Thi Thần Tông Chủ đang dùng ánh mắt khó hiểu xem lấy Lạc Nam.

“Đã từng xảy ra rất nhiều chuyện.” Lạc Nam thở dài một hơi, thay đổi chủ đề:

“Tông chủ tiền bối, ngươi dự định thế nào khi đến Thi Địa?”

“Có thể nói hoàn cảnh ở nơi đó cho ta hay không?” Thi Thần Tông Chủ trầm giọng hỏi.

Lạc Nam không có lý do từ chối, liền đem tất cả tin tức mình có được từ Thi Địa nói cho nàng.

Ánh mắt của Thi Thần Tông Chủ lập tức lóe lên cuồn cuộn uy nghi, tự tin nói:

“Vậy thì trước mắt ta sẽ không nhận lại mẫu nữ Niếp Niếp tránh để các nàng lo lắng, ta muốn tập trung khôi phục… sau đó thống trị Thi Địa rồi mới tiếp cận mẫu nữ Niếp Niếp.”

“Ta muốn dùng Thi Địa làm bàn đạp để gầy dựng lại tất cả, phát triển cho đến khi đủ sức báo thù.”

“Không hổ là nhân vật từng chạm đến ranh giới Cấm Kỵ a.” Lạc Nam cảm thán nói.

Tuy rằng gần như trắng tay mất hết tất cả, thậm chí từng nãn lòng muốn tìm đến cái chết.

Nhưng khi đã lấy lại lý tưởng sống, Thi Thần Tông Chủ liền cho thấy tâm thế và bản lĩnh của một nữ cường nhân hàng thật giá thật.

“Chúng ta đi thôi.”

Thiên Cơ Lâu lóe lên, đem hai người thu vào.

Nhìn di tích của Thi Thần Tông hoang phế sụp đổ lần cuối cùng, Thi Thần Tông Chủ khẽ nhắm mắt lại, tạm thời cắt đứt lưu luyến trong lòng.

Lạc Nam hiểu ý, Thiên Cơ Lâu đã phá không xuất động, rời khỏi vô tận tinh không.

Chỉ mất ba ngày thời gian, Thiên Cơ Lâu ở trạng thái thu nhỏ đã lơ lửng bên ngoài ranh giới Thi Địa.

“Đa tạ ngươi.” Thi Thần Tông Chủ nhìn chăm chú Lạc Nam, giọng điệu khàn khàn trầm đục:

“Ta biết ngươi kiêng kỵ địch nhân của ta nên muốn giữ khoảng cách, nhưng ân tình của ngươi ta sẽ không quên, tương lai nếu cần cứ đến Thi Địa tìm ta!”

Lạc Nam mặc dù cảm động nhưng cũng không dám lấy ra Cường Thi Trì tặng nàng.

Hắn lo ngại Cường Thi Trì sẽ giúp nàng khôi phục quá nhanh sau đó tìm đến đòi lại con hà mã.

Thôi thì cứ để nàng mượn hoàn cảnh Thi Địa mà hồi phục, có thể sẽ tốn thời gian hơn nhưng sẽ nguôi ngoai được hận ý trong lòng.

“Tạm biệt.” Lạc Nam tiễn Thi Thần Tông Chủ bước vào Thi Địa.

Nàng có Chí Bảo là Hoàng Lăng hộ thân, e rằng cũng khó gặp nguy hiểm.

Hắn cũng không tìm kiếm và quấy rầy mẫu nữ Niếp Niếp… các nàng đều đang nỗ lực tu luyện, tương lai rồi sẽ có cơ hội.

Không do dự động lấy ý niệm, Thiên Cơ Lâu đã xuyên qua vô tận không gian.

“Thiếu chủ, chúng ta sẽ đến Đông Vực sao?”

Bên trong Thiên Cơ Lâu, Hận hỏi thăm Lạc Nam.

“Sẽ đến Đông Vực, nhưng tạm thời vẫn đóng cửa vì ta còn bận rộn.” Lạc Nam trả lời:

“Nhân cơ hội đó, ngươi tranh thủ ra ngoài tu luyện để gia tăng tu vi đi thôi!”

Hắn đưa cho Hận một lượng tài nguyên nhất định, cũng không muốn Hận vì tập trung quản lý Thiên Cơ Lâu giúp mình mà tu vi trì trệ không tiến triển.

“Đa tạ thiếu chủ, Hận tuyệt không để ngươi thất vọng.” Hận trung thành chắp tay, kính cẩn nhận tài nguyên mà hắn đưa đến, lúc này mới cáo lui.

Nhìn bóng lưng Hận biến mất, Lạc Nam lại vô thức nhớ đến Càn Quân Thánh Đế.

Con hàng này biết việc Lạc Tư Tình là Quỷ Tộc và Thần Tộc, cũng biết Lạc Tư Tình đang ở bên cạnh hắn… nhưng không biết vì sao vẫn chưa tuyên truyền việc này.

Lạc Nam suy đoán là chấp niệm của Càn Quân Thánh Đế đối với Lạc Tư Tình vẫn còn, vẫn còn ôm hy vọng cướp được nàng trở về nên mới chưa công bố bí mật.

Mặc dù như thế, Càn Quân Thánh Đế đối với Lạc Nam chẳng khác nào quả bom nổ chậm.

Sau khi chuyện ở Đông Hoa Cung hoàn thành, hắn sẽ nghĩ biện pháp giải quyết Càn Quân Thánh Đế, tuyệt không thể lưu lại hậu hoạn.

Còn hiện tại nhân lúc Thiên Cơ Lâu trở về Đông Vực, Lạc Nam liền lấy ra Nhẫn Trữ Vật của đám người Thiên Lang Môn.

Cũng chẳng quan tâm tài sản của ai với ai, Lạc Nam đem tất cả đổ ra thành một đống kiểm kê cho thuận tiện.

Đầu tiên là Nguyên Thạch, đám người này giàu đến chãy mỡ, đi thám hiểm nhưng mang theo bên người hơn một nghìn mỏ Nguyên Thạch, tất cả đều là Nguyên Thạch Cực Phẩm, ngay cả một khối Nguyên Thạch Thượng Phẩm trở xuống cũng không có, tương đối khá.

Sau đó là Yêu Đan, có tổng cộng hơn 500 viên Yêu Đan của Yêu Thú cao cấp, kém nhất cũng là Yêu Đan của Yêu Thánh Vương… cái này cũng không khó hiểu, người của Thiên Lang Môn đều nuôi dưỡng sói, cho bọn chúng ăn Yêu Đan để mạnh hơn là chuyện bình thường.

Không có Công Pháp hay Vũ Kỹ gì, người của Thiên Lang Môn chỉ mang theo thứ cần thiết.

Trong đó tiêu biểu nhất là kiện Chí Bảo có hình dạng như chiếc Nanh sói màu bạc, bên trong phong ấn Linh Hồn của một con Thiên Lang khi còn sống tu vi Chí Tôn, con Thiên Lang này cũng chính là Khí Linh của kiện Chí Bảo này.

Lạc Nam chẳng hứng thú, trực tiếp giao chiếc Nanh cho Xích Tà Kích… muốn nàng hấp thụ sạch sẽ nó và đột phá Chí Bảo.

Đối với phân phó của nam nhân, Xích Tà hiển nhiên mừng rỡ sung sướng, hận không thể lập tức lấy thân báo đáp.

Lạc Hồng Kiếm và Xích Tà Kích đều đã thành Chí Bảo, chỉ còn lại Lạc Thần Cung chưa có cơ hội.

Kế đến là một quả trứng thần bí, không cần phải nói thì Lạc Nam cũng đoán ra đây là trứng của sói, chỉ là chẳng biết giống loài gì, có cao cấp hay không mà thôi.

Hắn thử lấy ra Gương Dị Chủng chiếu vào, đáng tiếc quả trứng không phải Thiên Địa Dị Chủng, chẳng thể xem xét thông tin.

Khiến Lạc Nam mừng rỡ chính là hắn phát hiện ra tận năm khối Ngọc Bội chứa đựng Chí Tôn Nhất Kích, quả nhiên Thiên Lang Thiếu Chủ là con ông cháu cha, thủ đoạn giữ mạng chắc chắn phải có.

Bất quá bên trong Sinh Tử Ngũ Đấu Luân Bàn chỉ cho phép dùng tự thân thực lực, cấm thi triển ngoại lực gian lận, vì vậy đến khi chết hắn cũng không có cơ hội dùng đến năm khối ngọc bội này, xem như tiện nghi cho Lạc Nam rồi.

Ngoài ra chẳng còn gì khác quý giá nữa, Lạc Nam liền tùy tiện ném sang một bên.

ẲNG ẲNG… GÂU GÂU…

Có tiếng chó sủa vang lên trong óng tay áo, thì ra con chó bắt cóc được từ Thời Không Tộc đã sớm tỉnh lại.

Lạc Nam cười gằn, thuận tiện đem nó thả ra bên ngoài.

Ngay lập tức, Gương Dị Chủng đã chiếu rọi vào.

Từng dòng thông tin hiện ra…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229