Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 24
Phần 24

“Khanh khách, chúng ta bị trục xuất.” Dạ Thanh Thu nhìn ngôi mộ phía sau có đề dòng chữ “Ngũ Hành Kiếm Đế Chi Mộ” trên bia đá, nhịn không được nở nụ cười.

Lạc Nam gật gù: “Ngôi mộ này cũng là một kiện pháp bảo không gian, ý niệm của Ngũ Hành Kiếm Đế vừa động, nó liền đem chúng ta đuổi ra.”

“Vì sao ngươi không tiện tay thu lấy truyền thừa của hắn?” Dạ Thanh Thu tò mò hỏi:

“Ngươi rõ ràng đủ tiêu chuẩn mà Ngũ Hành Kiếm Đế đề ra mà.”

Lạc Nam lắc đầu đáp: “Các vị tiền bối này muốn tìm truyền nhân đi theo con đường của bọn hắn, đem kiếm pháp của bọn hắn phát dương quang đại, mà ta thì không mấy hứng thú với Ngũ Hành Kiếm Pháp, nếu nhận lấy truyền thừa, e rằng không thể chú tâm phát triển nó.”

Thủ đoạn chiến đấu của hắn hiện tại thật sự quá nhiều, trong đó chỉ riêng Sáng Thế Kiếm Pháp mà Tiểu Hồng Nhi cung cấp đã mạnh hơn Ngũ Hành Kiếm Pháp, việc nhận truyền thừa của Ngũ Hành Kiếm Đế không có quá nhiều ý nghĩa đối với hắn.

Thay vì ham muốn một chút lợi ích như vậy, sao không lưu lại để người thích hợp hơn, tâm huyết hơn tiếp nhận truyền thừa?

Dạ Thanh Thu dùng ánh mắt tán thưởng nhìn lấy hắn, người khác thì đấu tranh đến vỡ đầu để đoạt lấy truyền thừa, còn hắn thì mong muốn để lại truyền thừa cho người thích hợp hơn.

Nam nhân có lòng dạ mênh mông như vậy, đi theo hắn ngươi không bao giờ lo lắng mình sẽ chịu thiệt thòi.

VÈO.

Hai người đang muốn rời đi, một thân ảnh đã ngự kiếm từ xa bay tới.

Chỉ thấy đó là một thanh niên mi thanh mục tú trông khá nho nhã, thân mặc bạch y, ngự trên trường kiếm màu xanh, tạo cho người khác cảm giác dễ gần.

Hắn vừa xuất hiện, liền hướng hai người Lạc Nam chắp tay mỉm cười lễ độ:

“Gặp qua nhị vị, hình như vẫn chưa có người tiếp nhận truyền thừa của Ngũ Hành Kiếm Đế, không biết tại hạ có thể tiến vào thử sức một phen?”

“Chém hắn!” Lạc Nam hướng Dạ Thanh Thu truyền âm.

KENG!

Không hề do dự, Hắc Nguyệt Đao lập tức ngạo nghễ hiện ra, tu vi Thánh Đế Viên Mãn của Dạ Thanh Thu bạo phát, cuồn cuộn hắc ám chuyển động trên thân đao, bóng đêm bao trùm vạn vật, Đao Thế cùng Sát Thế kinh hồn hội tụ, một đao hướng đỉnh đầu thanh niên trảm diệt.

Sắc mặt thanh niên đại biến, hoàn toàn không nghĩ ra Lạc Nam và Dạ Thanh Thu sẽ phản ứng như vậy.

Trong lúc nhất thời phản ứng không kịp, một đao mang tính chí mạng của Dạ Thanh Thu đã bổ xuống đầu hắn.

Tưởng chừng một đao này đã có thể tiêu diệt thanh niên, đột ngột từ trên người hắn hiện ra một quả cầu máu khổng lồ đem hắn bao phủ vào bên trong.

Quả cầu này như một cái đầm lầy sền sệt máu, ẩn chứa sức hút mãnh liệt, nó vậy mà có thể đem toàn bộ uy lực từ nhất đao đoạt mạng của Dạ Thu Thu hút vào sau đó nhấn chìm, giảm thiểu uy lực xuống mức thấp nhất.

“Súc sinh ra tay thật ác độc.” Từ trong quả cầu máu truyền ra thanh âm hận ý ngút trời.

Quả cầu tách ra, một thân ảnh đã bước ra ngoài.

Hình thù trước đó đã hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là một kẻ gầy gò, làn da trắng bệch không có chút máu, trên tay chấp chưởng Thao Thiết Ma Kiếm xấu xí dữ tợn.

Chính là thiếu chủ của Huyết Kiếm Ngục – Huyết Thiên Nhai.

“Thì ra là ngươi…” Lạc Nam nở nụ cười tà, Phật Nhãn trên trán lấp lóe hờ hững, vô hỉ vô bi như có thể nhìn thấu lòng người, lột trần thiện ác.

Bởi vì để đảm bảo an toàn bên trong Kiếm Mộ, khi vừa mới tiến vào nơi này Lạc Nam đã chủ động kích hoạt Phật Nhãn, luôn cảm ứng được thiện ý và ác ý trong lòng người lân cận.

Vừa rồi tên thanh niên xuất hiện, Lạc Nam đã thông qua Phật Nhãn cảm nhận được ác ý mãnh liệt trong lòng đối phương, vì vậy không hề do dự yêu cầu Dạ Thanh Thu chém hắn.

Cứ tưởng Dạ Thanh Thu ra tay đoạt mạng đối phương vô cùng dễ dàng, nào ngờ kẻ này lại là Huyết Thiên Nhai, thiếu chủ của Chí Tôn Thế Lực quả nhiên thủ đoạn đầy mình, không dễ tiêu diệt.

“Ngươi cũng rất tốt số, lần trước có một nữ Kiếm Đế hộ đạo, lần này lại có thêm một Nữ Đao Đế cường đại bên mình.” Huyết Thiên Nhai nâng lên bàn tay, quả cầu máu vừa bảo vệ hắn đã thu nhỏ lại chậm rãi tiến vào lòng bàn tay xoay tròn.

Đây là một kiện tiệm cận Chí Bảo tên gọi Huyết Sa Châu, có thể hấp thụ chín phần mười lực lượng của Thánh Đế Viên Mãn trở xuống để bảo vệ chủ nhân.

Sau lần trước bại trận thê thảm ở Kiếm Tây Thành trước mặt Lạc Nam, Huyết Thiên Nhai đã cầu xin phụ thân của mình mang theo Huyết Sa Châu bên cạnh.

Nhờ có Thao Thiết Ma Kiếm là Yêu Binh Tộc, hắn cũng dễ dàng khiến pháp bảo cao cấp như Huyết Sa Châu phải phục tùng, nghe theo lời mình.

“Bại tướng dưới tay, lần trước đơn độc đối chiến ta cũng có thể khiến ngươi bỏ chạy.” Lạc Nam cười gằn.

Huyết Thiên Nhai ánh mắt lấp lóe, chợt ra vẻ cười cợt nói:

“Ta và ngươi đều có bản sự riêng của mình, tại sao chúng ta không liên thủ quét ngang Kiếm Mộ?”

“Haha.” Lạc Nam cảm thấy buồn cười, liên thủ với một kẻ nham hiểm như Huyết Thiên Nhai, e rằng chết thế nào cũng không biết.

Vừa rồi nếu như không có Phật Nhãn phát hiện dụng tâm ác độc của đối phương, nói không chừng mình đã bị đánh lén.

Thủ đoạn ngụy trang của Huyết Thiên Nhai cực kỳ cao minh, chẳng trách từ đầu đến cuối không thấy hắn đi vào Kiếm Mộ.

“Hắc Nguyệt Luân!”

Dạ Thanh Thu lười nói nhảm với kẻ như Huyết Thiên Nhai, nàng trực tiếp kích hoạt Hắc Nguyệt Đao, hư ảnh một mặt trăng khuyết đen kịch xoay tròn xuất hiện trên đỉnh đầu, vung đao chém xuống trực diện.

“Vô ích.” Huyết Thiên Nhai nở nụ cười điềm tĩnh, nâng lên Huyết Sa Châu nghênh đón.

Huyết Sa Châu lập tức hóa thành quả cầu máu đem hắn bao phủ vào trong.

Dạ Thanh Thu cong môi cười khinh miệt.

RĂNG RẮC…

Trong ánh mắt co rụt của Huyết Thiên Nhai, bên trên Huyết Sa Châu chợt xuất hiện vết rạn, máu huyết như đầm lầy dường như không thể làm suy yếu, ngược lại còn sắp bị Hắc Nguyệt Đao chẻ đôi.

“Làm sao có thể?” Huyết Thiên Nhai không dám tin gầm lên, như nghĩ đến điều gì, hắn nhìn Hắc Nguyệt Đao mắng chửi:

“Khốn kiếp, đây là Binh Nhân Tộc?!”

Chỉ có Binh Nhân Tộc mới có thể dễ dàng chém cho tiệm cận Chí Bảo như Huyết Sa Châu tổn hại.

Trước đó Dạ Thanh Thu dùng đao khí công kích, Hắc Nguyệt Đao không va chạm trực diện với Huyết Sa Châu nên uy lực mới bị hóa giải.

Còn hiện tại nàng trực tiếp đem lưỡi đao chém xuống, lưỡi đao của Binh Nhân Tộc Cửu Tinh Thánh Cấp thừa sức xé nát một kiện tiệm cận Chí Bảo.

Cảm giác được sát khí ngập trời bao phủ lấy mình, Hắc Nguyệt Đao sắp xuyên thủng vào trong, Huyết Thiên Nhai sợ hãi gầm thét:

“Trưởng lão cứu mạng!”

Hắn vừa dứt lời, từ trên chiếc nhẫn màu máu đeo trên tay, cuồn cuộn uy thế phóng thích ra ngoài.

Cường giả tiệm cận Chí Tôn, thuộc nhân vật sánh ngang Ngục Phật Thánh Đế.

Biển máu từ nhẫn phóng lên tận trời, rất nhanh đã ngưng kết thành một lão già lưng còng, tay cầm Huyết Trượng.

“Đủ rồi!” Lão già âm u thốt lên, Huyết Trượng nện thẳng xuống đầu Dạ Thanh Thu.

“Nàng tiếp tục giết hắn!” Lạc Nam cắn răng ra hiệu.

Hắn lấy ra một khối ngọc bội hướng lão già ném đến.

OÀNH!

Ngọc bội vỡ nát, một cái mai rùa khổng lồ màu hoàng kim hiện lên, đón đỡ Huyết Trượng đang giáng xuống.

Đây chính là mai rùa ngưng tụ từ lực lượng của Vũ Kim Trưởng Lão từ Mê Linh Sâm Lâm, Lạc Nam xin không ít thủ đoạn bảo mệnh từ mấy lão già bọn hắn.

Dạ Thanh Thu thấy vậy sát cơ càng thêm bùng nổ.

RĂNG RẮC…

Huyết Sa Châu chính thức nổ tung…

Hắc Nguyệt Đao vẫn tiếp tục trảm diệt không chút lưu tình.

RỐNG!

Huyết Thiên Nhai rơi vào hiểm cảnh, lập tức triệu hoán Thao Thiết Ma Kiếm ngăn trở trước mặt.

KENG!

Hắc Nguyệt Đao trảm vào Thao Thiết Ma Kiếm, Huyết Thiên Nhai chỉ cảm thấy đôi tay nổ tung trước mắt, miệng phun máu tươi, cơ thể như diều đứt dây bay ngược ra ngoài…

Trong mắt Lạc Nam ngập tràn sát khí, đối với kẻ nham hiểm khó phòng như Huyết Thiên Nhai.

Hắn rất muốn giết…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229