Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 27
Phần 27

KENG!

Trường kiếm rời vỏ, Tần Lộng Ngọc khuôn mặt lạnh lùng, chiến ý bùng phát bên trong đáy mắt.

Nàng cũng không phải loại người ưa thích nói nhiều, nếu Triệu Lăng Tà đã không có ý định dễ dàng bỏ qua, vậy thì cách thức duy nhất để giải quyết chính là một trận chiến.

“Haha, ta vẫn luôn thưởng thức tính cách dứt khoát này của nàng.” Triệu Lăng Tà nở nụ cười mỉm bình tĩnh:

“Như vậy chinh phục mới cảm thấy thú vị.”

Tần Lộng Ngọc mặt không biểu tình, nàng chán ghét nhất là loại cảm giác cao cao tại thượng, ra vẻ luôn nắm giữ mọi thứ trong tay của đối phương.

Chẳng phí lời thêm câu nào.

Trăm tầng Kiếm Vực từ thể nội bạo phát mà ra, kèm theo đó là 50 tầng Sát Vực và Chiến Vực, ba loại Vực cuồn cuộn ngưng tụ thành Thế bao phủ toàn thân.

Tần Lộng Ngọc xuất thân từ một tán tu, bằng vào sức một mình trải qua vô vàn trận chiến để vang danh Kiếm Châu, trở thành nhân vật trong hàng ngũ thiên tài hàng đầu, vậy nên bất kể là kinh nghiệm chiến đấu hay sát khí là những thứ mà nàng cực kỳ thành thạo, tinh thông số lượng Vực ngay cả một số Thánh Đế cũng không bì kịp.

Tay phải cầm trường kiếm nâng lên trước mặt, tay trái nắm lại, chỉ vươn ra ngón trỏ và ngón giữa, dùng hai ngón tay kẹp lại vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm…

OÀNH OÀNH…

Mà theo động tác của nàng, lôi đình nơi hai ngón tay bạo phát mà ra, ma sát dữ dội lên thân kiếm.

ONG!

Trường kiếm hưng phấn ngân vang, giữa thiên không giáng xuống một cột lôi đình đánh thẳng vào thân kiếm.

Không phải là Lôi Đình bình thường, mà là Đế Kiếp Lôi, loại lôi đình sẽ xuất hiện khi khảo nghiệm Thánh Hoàng Viên Mãn đột phá Thánh Đế.

Thật khó tin khi Tần Lộng Ngọc chỉ mới là Thánh Hoàng Trung Kỳ lại có thể triệu hồi và chấp chưởng Đế Kiếp Lôi.

“Kiếp Lôi Kiếm Pháp thức thứ nhất – Thiểm Lôi!”

Ý niệm vừa động, thân ảnh Tần Lộng Ngọc đã biến mất tại chỗ.

Nhân kiếm hợp nhất, toàn bộ thân thể của giai nhân như cùng thanh kiếm trên tay dung hợp, hóa thành một tia thiểm lôi khủng bố xẹt ngang không gian, ẩn chứa sát cơ chí mạng đâm thẳng trực diện Triệu Lăng Tà.

Chứng kiến tốc độ và uy thế kinh khủng của một kiếm này, ánh mắt Triệu Lăng Tà híp lại.

Tương truyền Kiếp Lôi Kiếm Pháp chính là môn Kiếm Pháp do Tần Lộng Ngọc tự thân sáng tạo khi vô tình chứng kiến một vị kiếm tu Thánh Hoàng Viên Mãn đột phá Thánh Đế.

Sau thời gian dài hoàn thiện không ngừng, cũng nhờ lĩnh ngộ được quy luật khi Đế Kiếp Lôi hàng lâm, không ai biết huyền cơ trong đó là gì, nhưng Tần Lộng Ngọc sáng tạo nên Kiếp Lôi Kiếm Pháp có thể triệu hồi và mượn lấy sức mạnh của Đế Kiếp Lôi công kích đối thủ.

Ngoài mặt tỏ ý xem thường, trong lòng Triệu Lăng Tà lại là một kẻ cực kỳ cẩn thận, vì vậy quyết định toàn lực ứng phó Tần Lộng Ngọc.

“Thế mở!”

Theo một tiếng uy nghiêm vang lên, Kiếm Thế của Triệu Lăng Tà bùng nổ.

Số lượng Kiếm Vực bên trong đó lên đến con số 300 tầng.

Tương truyền Triệu Lăng Tà chỉ tập trung tu luyện Kiếm Vực, vì vậy số lượng Kiếm Vực mà hắn sở hữu vượt xa thế hệ đồng cấp, ngay cả rất nhiều Kiếm Thánh Đế cũng vô pháp sánh bằng.

300 tầng Kiếm Vực vừa ra, bá đạo quét ngang thiên địa, tác động đến bốn phương tám hướng xung quanh, uy thế từ các loại Thế của Tần Lộng Ngọc quả nhiên liền bị suy yếu đi rất nhiều.

“Động Thiên Kiếm xuất!”

OÀNH.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng mà lên, trước mặt Triệu Lăng Tà xuất hiện một thanh cự kiếm lên đến hàng vạn cân, toàn bộ thân kiếm thuần một màu đen kịch như hắc thiết đúc thành, là kiếm nhưng lại to như cột trụ, mang đến cảm giác áp bách đến nghẹt thở.

Động Thiên Kiếm, thanh kiếm xếp hạng thứ 10 trên Ngạo Kiếm Bảng, từng được tổ tiên Kiếm Trũng sở hữu, đẳng cấp vượt trên cả Tinh Hà Kiếm của Kiếm Tây Thành hay Thao Thiết Ma Kiếm của Huyết Kiếm Ngục.

Mà khi Động Thiên Kiếm vừa mới hàng lâm, không cần Triệu Lăng Tà ra tay, từ trên thân kiếm liền bùng nổ một cổ kiếm khí như âm ba công chấn động dữ dội hình vòng cầu quét ngang tất cả.

Tần Lộng Ngọc đang lao đến với tốc độ cao bị kiếm khí này tác động bật ngược trở về, sắc mặt nghiêm nghị.

Động Thiên Kiếm, tên như ý nghĩa, mỗi một kiếm xuất ra đều khiến thiên địa chấn động.

Nặng nề, cuồng dã, khí phách…

Nó không phải loại kiếm sắt bén dùng để tạo ra các vết chém, nó là một thanh kiếm có thể phát ra một loại Kiếm Khí đặc biệt được xưng là Động Thiên Kiếm Khí, dùng để nghiền nát mọi địch nhân.

“Hahaha, để xem thử tốc độ và sự sắt bén của nàng có thể sánh bằng sức mạnh và sự hủy diệt của ta.”

Triệu Lăng Tà cất tiếng cười ngạo nghễ, hai tay cầm lấy Động Thiên Kiếm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

KENG!

Không gian oanh động, 300 tầng Kiếm Vực của Triệu Lăng Tà gia trì vào Động Thiên Kiếm càng khiến sức mạnh của nó bạo tăng.

Tuy lúc này Động Thiên Kiếm đã áp chế đẳng cấp của mình xuống Cửu Tinh Thánh Cấp để Triệu Lăng Tà dễ dàng sử dụng, nhưng sức mạnh của nó vẫn là hung mãnh khó thể hình dung.

“Động Thiên Kiếm Pháp thức thứ nhất – Kiếm Kinh Thiên Hạ!”

Đơn giản mà thô bạo, Triệu Lăng Tà nâng Động Thiên Kiếm lên thật cao, dùng toàn bộ lực lượng nện thẳng xuống vị trí của Tần Lộng Ngọc.

RĂNG RẮC…

Kiếm trấn đến đâu, không gian rạn nứt đến đó, một cổ lực lượng như thái sơn áp đỉnh nghiền ép trực diện.

Tần Lộng Ngọc hít sâu một hơi, bầu trời giáng xuống thêm hai đạo Đế Kiếp Lôi dung nhập vào thân thể nàng, Lôi Quang lấp lóe, từng tia sét chằn chịt ma sát lấy nhau.

“Kiếp Lôi Kiếm Pháp đệ nhị thức – Thiểm Lôi Tam Ảnh!”

Bằng vào tốc độ khủng khiếp, cơ thể Tần Lộng Ngọc một phần thành ba, hóa thành ba luồng Thiểm Lôi đến từ ba hướng khác nhau, đâm thẳng về mục tiêu là Triệu Lăng Tà ở vị trí trung tâm.

BÙM BÙM…

Nhưng khi vừa mới tiếp cận phạm vi Kiếm Kinh Thiên Hạ, cổ dư chấn nặng nề dũng mãnh từ Động Thiên Kiếm Pháp phát ra liền chấn nổ hai luồng Thiểm Lôi ảo ảnh của Tần Lộng Ngọc.

Chỉ còn lại duy nhất một bản thể, nàng vẫn cắn răng vung tay chém ra một kiếm, Đế Kiếp Lôi xẹt ngang không gian, rút ngắn khoảng cách, oanh tạc lấy Triệu Lăng Tà.

Triệu Lăng Tà nhếch miệng, hai tay nắm Động Thiên Kiếm hướng về phía trước quét ngang, động tác cực kỳ cuồng mãnh.

“Động Thiên Kiếm Pháp đệ nhị thức – Kiếm Bình Thiên Hạ!”

Một luồng Động Thiên Kiếm Khí hình vòng cung toàn lực bắn ra, quét ngang tất cả, bình loạn thiên hạ giang sơn.

RĂNG RẮC…

Đế Kiếp Lôi vừa chém tới đã bị Động Thiên Kiếm Khí bá đạo nghiền nát, vẫn tiếp tục mang theo lực hủy diệt quét đến Tần Lộng Ngọc.

Động Thiên Kiếm Khí thành công đánh trúng vị trí, nhưng cơ thể Tần Lộng Ngọc đã biến mất tại chỗ, chỉ để lại một luồng lôi ảnh vừa bị đánh tan.

Toàn thân nàng lấp lóe lôi đình, tóc đuôi ngựa chẳng biết từ bao giờ đã xõa ra, không gió tự bay, bao phủ đôi chân là từng tia sấm sét liên tục lấp lóe.

Thân pháp Lôi Đình Hoành Không vừa giúp nàng thoát khỏi một kiếm chí mạng.

“Thân pháp không tệ…” Triệu Lăng Tà nở nụ cười điềm tĩnh, sắc mặt đột ngột chuyển sang dữ tợn.

“Kiếm Bình Thiên Hạ – Kiếm Bình Thiên Hạ – Kiếm Bình Thiên Hạ…”

Hắn như điên cuồng cầm lấy Động Thiên Kiếm liên tục quét ngang, tốc độ xuất kiếm cực kỳ kinh khủng, một thức Kiếm Bình Thiên Hạ trong giây lát đã đánh ra vài chục lần.

Mỗi một lần đều đem không gian chấn đến run rẩy, đem toàn bộ chiến trường bao trùm trong Động Thiên Kiếm Khí oanh tạc, không cho Tần Lộng Ngọc bất kỳ chỗ trống nào để né tránh nữa.

Thật khó có thể tin với thân thể tưởng chừng nho nhã như một thư sinh, không có bao nhiêu sức mạnh ấy lại bạo phát lực lượng mang tính dữ dội như vậy.

Tần Lộng Ngọc hít sâu một hơi, Động Thiên Kiếm Khí đã bao trùm đất trời, phạm vi oanh tạc trên diện rộng, không thể trốn chạy hay né tránh được nữa.

Chỉ còn cách ngạnh kháng chính diện.

“Kiếp Lôi Kiếm Pháp đệ tam thức – Kiếm Lệnh Quần Lôi!”

Hai ngón tay nàng lại kẹp chặt vuốt lên toàn bộ lưỡi kiếm đang dựng thẳng.

KENG!

Từ nơi thanh kiếm, một tiếng kiếm minh tác động đến tận bầu trời.

Mây đen ầm ầm bao phủ, hàng loạt tia Đế Kiếp Lôi ầm ầm ngưng tụ trên bầu trời, dung nhập cùng Kiếm Khí của Tần Lộng Ngọc.

“Diệt!” Tần Lộng Ngọc vung kiếm chém xuống, tất cả Đế Kiếp Lôi mang theo Kiếm Khí như được hiệu lệnh cũng đồng loạt hàng lâm, lôi đình hủy diệt bao phủ cả một vùng thiên địa.

Đế Kiếp Lôi kết hợp kiếm khí oanh tạc mà xuống, đánh thẳng vào vô vàn Động Thiên Kiếm Khí của Triệu Lăng Tà.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Vô vàn tiếng nổ dữ dội vang lên, một bên sử dụng Kiếp Lôi Kiếm Khí, một bên là Động Thiên Kiếm Khí, không ai nhường ai, ma sát mãnh liệt, triệt hạ lẫn nhau thô bạo đến cực điểm.

Tần Lộng Ngọc sắc mặt trắng đi đôi phần, việc thi triển Kiếp Lôi Kiếm Pháp đến thức thứ ba khiến nàng tiêu hao rất nhiều lực lượng.

Nguyên lý hoạt động của Kiếp Lôi Kiếm Pháp cực kỳ phức tạp, khi vận dụng môn Kiếm Pháp này, nàng phải kết hợp với kiếm khí và Lôi Thuộc Tính của mình mô phỏng khí tức của một vị Thánh Hoàng Viên Mãn sắp đột phá Thánh Đế để dẫn dụ Đế Kiếp Lôi xuất hiện.

Khi Đế Kiếp Lôi hiện ra, nàng liền giải trừ khí thế khiến nó không còn mục tiêu công kích, lơ lửng trên bầu trời trong một thời gian ngắn.

Cũng nhân cơ hội đó, nàng liền sử dụng Lôi Linh Căn của mình để mượn lấy sức mạnh của Đế Kiếp Lôi trước khi nó tán đi.

Mà mượn càng nhiều sức mạnh từ Đế Kiếp Lôi, cơ thể của nàng sẽ càng gánh vác nặng nề, tiêu hao lực lượng mô phỏng khí tức cũng không hề ít ỏi.

Lấy ra một viên Đế Đan bỏ vào trong miệng, Tần Lộng Ngọc hít sâu một hơi, điều tức khôi phục.

Trong khi đó ở phía đối diện, Triệu Lăng Tà chấp chưởng Động Thiên Kiếm, từ trên thân kiếm có một cổ lực lượng chấn động tạo thành màn chắn bảo vệ xung quanh, khiến bản thân hắn hoàn hảo vô hại giữa trung tâm các vụ nổ.

Ánh mắt như độc xà nhìn chăm chú, phát hiện thân ảnh của Tần Lộng Ngọc, nụ cười trên môi hắn khẽ nhếch.

“Động Thiên Kiếm Pháp đệ tam thức – Không Gian Bạo Động!”

Động Thiên Kiếm được cầm chặt bằng hai tay, toàn bộ sức mạnh cơ bắp nổi lên, 300 tầng Kiếm Vực phóng thích sức mạnh, một kiếm nện thẳng vào không gian.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Bên trong không gian như xảy ra sóng thần kinh hoàng, lấy vị trí Động Thiên Kiếm trấn vào làm trung tâm rạn nứt, một luồng dư ba từ trong Không Gian chấn thẳng đến vị trí Tần Lộng Ngọc đang đứng.

Sắc mặt Tần Lộng Ngọc hơi đổi, không muốn ngạnh kháng, liền thi triển Lôi Đình Hoành Không né tránh.

Nhưng Triệu Lăng Tà không quan tâm, hắn vẫn đứng im một chỗ, Động Thiên Kiếm không hề ngừng nghĩ nện vào không gian.

Mỗi một lần nện, toàn bộ sức mạnh đó sẽ di chuyển trong không gian, nện thẳng đến vị trí của Tần Lộng Ngọc.

Tần Lộng Ngọc thi triển Thân Pháp với tốc độ cao đến đâu cũng không thể sánh bằng Kiếm Khí di động bên trong không gian được.

Chỉ sau vài lần né tránh thành công, lần cuối cùng nàng vừa mới hiện thân, Động Thiên Kiếm Khí đã từ không gian bên cạnh nện thẳng ra ngoài.

HỰ…

Nàng rên lên một tiếng đau đớn, bờ môi rỉ ra máu tươi, thân thể liên tục bị đẩy lùi.

“Chiến lực của nàng không tệ, nhưng đứng trước Động Thiên Kiếm hạng 10 trên Ngạo Kiếm Bảng, thanh Lôi Linh Kiếm của nàng liền trở nên quá mức tầm thường.” Triệu Lăng Tà ung dung cười nhẹ:

“Chúng ta công bằng đối chiến bên trong Kiếm Mộ, cạnh tranh sòng phẳng, nàng thua cuộc thì Nam Thiên Chí Tôn cũng không thể trách tội ta được.”

Triệu Lăng Tà rất tự tin vào bản thân, cũng hiểu nguyên tắc của các vị Chí Tôn.

Nếu như hắn sử dụng cường giả của Kiếm Trũng ức hiếp Tần Lộng Ngọc, như vậy Nam Thiên Chí Tôn sẽ có cớ ra tay, nổi giận lôi đình, không ngại tấn công cả Kiếm Trũng.

Nhưng nếu đích thân Triệu Lăng Tà dùng thực lực của mình đánh bại Tần Lộng Ngọc, như vậy dù có bắt giữ nàng, chỉ trách nàng tài nghệ không bằng người mà thôi, Nam Thiên Chí Tôn chẳng có cớ để vì nàng ra mặt.

Đối chiến tại một nơi mà tất cả đều là đối thủ của nhau như Kiếm Mộ, ngươi bại chỉ trách thực lực ngươi không đủ mà dám đi mạo hiểm, không thể trách được bất kỳ ai.

“Bại ta?” Tần Lộng Ngọc mặt không biểu tình, trong đôi mắt tĩnh lặng đã là lôi đình cuồng nộ:

“Bằng vào Triệu Lăng Tà ngươi còn chưa đủ tư cách.”

Nhìn thấy biểu hiện của Tần Lộng Ngọc, sắc mặt Triệu Lăng Tà dần trở nên cuồng nhiệt, hắn lẩm bẩm:

“Đến rồi…”

“Vạn Mạch Kiếm Thể.” Tần Lộng Ngọc trong lòng thanh lãnh quát lên.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Theo ý niệm của nàng, Nguyên Khí bên trong trời đất điên cuồng bị nàng hấp thụ, nối liền không dứt, như một vòi rồng tiến vào cơ thể Tần Lộng Ngọc.

Mà khi những Nguyên Khí này vừa đi vào cơ thể, vận chuyển trong hệ thống kinh mạch lập tức xuất hiện chuyển hóa khác thường.

Từ Nguyên Khí vô hại biến thành Kiếm Khí sắt bén, mãnh liệt vô song…

Không sai, đây chính là công năng của Vạn Mạch Kiếm Thể, loại Thể Chất Kiếm Tu độc đáo của Tần Lộng Ngọc, bẩm sinh nàng đã sở hữu.

Tất cả đều biết Nguyên Khí tiến vào cơ thể sẽ đi qua kinh mạch rồi mới hội tụ ở đan điền, trở thành lực lượng cho tu sĩ hấp thụ tu luyện.

Nhưng đối với người sở hữu Vạn Mạch Kiếm Thể, một khi kích hoạt sức mạnh thể chất, tất cả Nguyên Khí luân chuyển trong kinh mạch sẽ được chuyển thành Kiếm Khí.

Kiếm Khí đương nhiên không thể khiến tu vi gia tăng, cũng không thể hồi phục lực lượng… nhưng nó có thể khiến uy lực của Kiếm Pháp, Kiếm Thuật, Kiếm Kỹ đại tăng.

ONG ONG ONG…

Lôi Linh Kiếm hưng phấn ngân vang kịch liệt không ngừng, nó cảm nhận được từ trong người chủ nhân truyền ra vô vàn Kiếm Khí, khiến nó mạnh mẽ như chưa từng có.

Sắc mặt Triệu Lăng Tà hiện lên vẻ mê luyến, cuồng nhiệt nói:

“Lộng Ngọc, nàng hãy lấy ta, ta cần song tu để hấp thụ Kiếm Khí do Thể Chất của nàng tạo ra để rèn luyện, chúng ta một khi kết hợp chính là tồn tại vô địch thủ.”

Không sai, đây chính là nguyên nhân Triệu Lăng Tà luôn thèm muốn Tần Lộng Ngọc.

Bởi vì chỉ cần thời điểm hai người song tu, Tần Lộng Ngọc có thể thông qua Vạn Mạch Kiếm Thể tạo ra Kiếm Khí tiến vào cơ thể hắn với số lượng vô tận.

Thông qua lượng Kiếm Khí liên tục không dứt đó, Kiếm Tu chắc chắn được đại lợi ích, gia tăng cảm ngộ về kiếm để khai mở số lượng lớn Kiếm Vực, Kiếm Thế là chuyện dễ dàng, rút ngắn rất nhiều thời gian so với việc luyện kiếm thông thường…

“Ngươi còn chưa xứng!”

Tần Lộng Ngọc lạnh lùng thốt lên bốn chữ, Kiếm Khí ngập trời như hóa thành thực chất bạo phát, sức mạnh của Kiếm Thế theo đó tăng lên điên cuồng.

Đế Kiếp Lôi lại giáng xuống, nàng quyết liệt trảm ra một kiếm mạnh nhất của mình:

“Nam Thiên Kiếm Pháp – Thương Khung Tẫn!”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229