Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 176
Phần 176

Ở khoảng cách gần, cuộc chiến càng hiện ra rõ hơn.

Tử Vực Chương Ngư thì chẳng có gì để xem, Lạc Nam hứng thú đánh giá năm vị mỹ nhân ngư kia.

Đúng thật là đặc biệt, tóc đen, đuôi cá đen, mắt đen, chân mày đen nhưng da lại trắng nõn không chút tỳ vết.

Mấy vị nhân ngư biến dị này không có vẻ đẹp tây phương như chúng nữ Hải Linh Lung, ngược lại thuần một nét đẹp á đông, thân thể cũng xinh xắn vừa phải, không nở nang quá mức như Thủy Triều Tịch.

Nhân ngư tộc cũng giống như Tinh Linh Tộc hay Hồ Tộc, bất kể ở đâu cũng đều tuyệt sắc, tìm kẻ xấu xí khó hơn tìm mỹ nhân.

Hai vị Thánh Đế Trung Kỳ đều là mỹ phụ tuổi trên ba mươi, ba vị Thánh Đế Sơ Kỳ thì trẻ trung hơn, trong đó có một thiếu nữ nhân ngư nhìn qua còn chưa đến hai mươi tuổi.

“Ngư Ngọc, Ngư Linh, Ngư Khả… giữ chặt lưới, nó sắp xong rồi.” Một vị mỹ phụ Thánh Đế Trung Kỳ nghiêm mặt quát.

“Chúng ta biết rồi Ngư Thanh tỷ.” Ba nữ Thánh Đế Sơ Kỳ cắn chặt răng, các nàng đang phụ trách khống chế mảnh lưới vây nhốt Chương Ngư khổng lồ.

“Gia tăng cường độ công kích.” Mỹ phụ còn lại trầm giọng, Tỳ Bà trong tay liên tục gãy, mười đầu ngón tay hóa thành tàn ảnh bay múa, Tử Vong Hồn Lực theo tiếng đàn hóa thành những nhát Tử Vong Hồn Đao xuyên thẳng vào cơ thể con mồi.

RỐNG… RỐNG… GÀO…

Tử Vực Chương Ngư chỉ giãy giụa trong bất lực, những sợi xúc tua của nó bị lưới trói chặt, tiếng gầm đã ngày càng yếu đi.

“Ngư Bích, chính là lúc này!” Ngư Thanh nhìn sang đồng bọn yêu kiều quát.

“Hiểu!” Vị Thánh Đế Trung Kỳ còn lại gọi Ngư Bích nghiêm mặt gật đầu.

Chỉ thấy Ngư Thanh và Ngư Bích huy động đuôi cá, hai nàng song song bơi như khiêu vũ giữa dòng nước đen, Tử Vong Hồn Lực từ tay hai nàng đánh ra hòa quyện vào nhau, kết hợp thành một thanh Tử Vong Hồn Kiếm khổng lồ giữa lòng biển.

Hung hăng cắm thẳng vào đầu Tử Vực Chương Ngư.

“PHỐC!”

Toàn thân Tử Vực Chương Ngư co giật dữ dội, hai mắt đỏ ngầu nhanh chóng ảm đạm, toàn thân xụi lơ, triệt để mất đi khí tức.

“Phù…” Năm vị Nhân Ngư thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhìn nhau nhoẻn miệng cười:

“Tốt quá rồi, với Yêu Đan của nó… đủ để chúng ta tu luyện một đoạn thời gian.”

Tử Vong Hồn Lưới được giải trừ, năm vị nhân ngư bắt đầu tiếp cận muốn kiểm tra chiến lợi phẩm.

Lạc Nam đang định nhân lúc các nàng lơ là ra tay bắt cóc, tìm hiểu tin tức về Tử Long Điện.

ẦM!

Đột ngột màn nhĩ của hắn bị chấn như muốn nổ tung.

Sóng biển sôi trào mãnh liệt.

Từ nơi sâu thẳm xa xăm, một con quái vật không cách nào hình dung lấy tốc độ khủng bố xông thẳng đến như chiến hạm.

“Cẩn thận!” Lạc Nam vội vàng gầm lên một tiếng.

Tốc Biến triển khai dữ dội, thành công kéo lấy hai thiếu nữ Nhân Ngư.

Đồng thời Dịch Chuyển Tức Thời triển khai, đem ba vị Nhân Ngư còn lại cũng dịch chuyển về phía mình.

“Ngươi là kẻ nào?”

Các nàng quá đỗi kinh hãi nhìn lấy Lạc Nam, đối với sự xuất hiện bất ngờ của hắn vừa sợ vừa giận.

ẦM!

Chỉ là chưa kịp chất vấn, từng cơn sóng thần dưới lòng biển liền đánh văng đám người các nàng và Lạc Nam ra xa.

Một con quái vật có hình thể như cá mập nhưng khắp lớp da xung quanh lại có bao bọc từng lớp vảy giáp uy nghiêm, thân mọc trảo ấn kinh khủng vừa giáng xuống.

Trong ánh mắt không tưởng của đám người, nó há cái mồm như vực sâu vô tận, nuốt chửng toàn bộ thi thể Tử Vực Chương Ngư vào trong bụng.

Sau đó ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn nhóm người Nhân Ngư một chút, bá đạo lách mình bơi đi.

Mỗi một lần cơ thể khổng lồ chuyển động đều khiến đáy biển dậy sóng, tầng tầng lớp lớp sóng thần cuồn cuộn sục sôi, chấn đến không gian cũng phải kêu lên răng rắc.

“Khốn kiếp… khốn kiếp…”

Hai vị Nhân Ngư Thánh Đế Trung Kỳ giận đến run rẩy toàn thân nhưng lại chỉ có thể trơ mắt bất lực nhìn con quái vật kia nghênh ngang rời khỏi.

Ba thiếu nữ Nhân Ngư Thánh Đế Sơ Kỳ càng là ngơ ngác xém chút khóc lên, sợ hãi đến run lên bần bật.

“Phu quân, thứ quái quỷ kia là gì thế?” Phượng Tịch Y nặng nề hỏi.

“Không biết…” Lạc Nam cười khổ: “Nhưng ta chắc chắn thực lực của nó sánh ngang Chí Tôn.”

Hắn chưa từng chứng kiến giống loài yêu thú, hung thú nào như vậy.

Thân giống cá mập cổ đại nhưng da lại bọc vảy giáp, thân lại có trảo nhọn… kỳ dị đến cực điểm.

Mà lúc này nhóm năm Nhân Ngư cũng đã lấy lại tinh thần, vừa đề phòng vừa nguy hiểm trừng mắt nhìn Lạc Nam:

“Ngươi là kẻ nào?”

“Thái độ gì đấy? Ta vừa cứu các nàng!” Lạc Nam hừ một tiếng.

“Cứu chúng ta?” Ngư Thanh cười lạnh: “Rõ ràng ngươi cũng đã bí mật ẩn nấp, đợi chiếm tiện nghi!”

“Chuẩn bị động thủ!” Ngư Bích hạ lệnh.

Ba thiếu nữ Nhân Ngư cũng lập tức vận chuyển Tử Vong Hồn Lực.

Lạc Nam lắc đầu nói: “Ta chỉ muốn hỏi thăm một chuyện mà thôi, hỏi xong liền sẽ rời đi, không làm phiền các vị.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ lơ lửng trước mặt mình.

“Chí Bảo!” Cảm nhận được uy thế của Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ, các vị Nhân Ngư biến sắc.

Nhận ra Lạc Nam thật sự không có địch ý, Ngư Bích mím môi:

“Nể mặt ngươi vừa rồi thật sự giúp chúng ta giữ được mạng, nói đi!”

“Tử Long Điện ở đâu?” Lạc Nam trực tiếp hỏi.

Nào ngờ hắn vừa mới dứt lời, năm vị Nhân Ngư cùng nhau biến sắc, không hề do dự muốn động thủ.

Tử Vong Hồn Lực được năm người kết thành mảnh lưới, phủ xuống đầu Lạc Nam muốn vây nhốt hắn.

“Rượu mời không uống, thích uống rượu phạt.” Lạc Nam lạnh lùng nói.

Hắn cũng lười động thủ, trực tiếp gọi Thủy Triều Tịch hiện thân.

Nàng vừa xuất hiện, Chí Bảo – Chuông Gọi Hồn đã xuất hiện trong tay, hướng về năm vị Nhân Ngư kịch lắc.

ONG ONG ONG ONG…

Tiếng chuông chấn động Linh Hồn, uy lực của Chí Bảo do Hồn Thánh Đế Hậu Kỳ như Thủy Triều Tịch thi triển trực tiếp chấn cho năm vị Nhân Ngư choáng váng.

“Các ngươi muốn thành cá nướng sao?” Phượng Tịch Y cũng nổi giận, Tịch Diệt Thánh Viêm bùng cháy, vây nhốt cả năm Nhân Ngư vào bên trong.

“Ngươi cũng là Nhân Ngư?”

Bị vây trong ngọn lửa chết chóc, năm vị Nhân Ngư khó tin nhìn Thủy Triều Tịch.

“Nể mặt là đồng tộc, mau nói ra tin tức phu quân chúng ta cần.” Thủy Triều Tịch ôn tồn khuyên nhũ:

“Sẽ thả các ngươi đi!”

“Tìm Tử Long Điện làm cái gì?” Ngư Thanh quát hỏi.

“Đó là chuyện của ta!” Lạc Nam lạnh lùng nói:

“Đếm đến ba, không trả lời thì sưu hồn!”

Hắn không phải người lương thiện, vừa rồi hảo tâm cứu giúp, đám Nhân Ngư này còn muốn tấn công hắn, đối mặt với cách làm như vậy, hắn chẳng rảnh thương hoa tiếc ngọc.

Năm vị Nhân Ngư đắng chát nhìn nhau, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.

“Nói thì nói!” Ngư Thanh ra hiệu cho đồng bọn bình tĩnh, đưa tay chỉ về phía xa:

“Ngươi đi tìm con quái vật đó, nó đang chiếm cứ Tử Long Điện.”

“Nói rõ hơn!” Lạc Nam trầm giọng đề nghị.

Rơi vào đường cùng, Ngư Thanh ảo não thở dài, ngữ xuất kinh nhân:

“Nhân Ngư Tộc chúng ta vốn là chủng tộc thờ phụng và canh giữ Tử Long Điện.”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229