Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 120
Phần 120

“Hừ, trong lúc ta đang trăm công nghìn việc lăn lộn bốn phương, lại có kẻ sung sướng tận hưởng mỹ nhân âu yếm, thật là biết cách hưởng thụ lối sống thần tiên…”

Một tiếng cười lạnh trêu tức pha lẫn u oán bỗng nhiên vang lên giữa phòng tắm.

“Người nào?” Hoa Như Thủy giật nảy mình, hàm răng vô thức cắn chặt.

“Ây da…” Lạc Nam toàn thân co quắp hét lên thất thanh, chỉ cảm thấy tiểu huynh đệ trọng thương rồi.

“Thiếp thân sơ suất, ngươi không sao chứ?” Hoa Như Thủy vội vàng há miệng, vừa rồi nàng vô tình cắn vào hung khí rồi.

“Móa, cũng may thể phách của ta hơn người, bằng không…” Lạc Nam thở phì phò nhìn xuống, chỉ cảm thấy trên thân tiểu huynh đệ xuất hiện dấu răng đều đặn tinh tế của Hoa Như Thủy, vội vàng lấy ra Bất Tử Dịch Thủy uống vào, cẩn thận là trên hết.

Hoa Như Thủy đỏ bừng cả mặt, vừa rồi cắn vào nàng mới cảm nhận rõ ràng độ cứng rắn của nó, quả thật giống như sắt nung vậy.

“Khanh khách, khanh khách, cười chết ta rồi…”

Không gian vang lên tiếng cười rộ như chuông bạc, từ trong bóng tối, một vị mỹ nhân lãnh diễm tuyệt mỹ trong tà váy đen bước ra, ôm cái bụng nhỏ như eo con kiến cười đến run rẩy cả người, bầu sữa to tròn lắc lư phập phồng liên tục.

Hoa Như Thủy thấy người này là một nữ nhân cũng nhẹ nhàng thở ra, lập tức lấy y phục ra mặc vào.

“Dạ Thanh Thu, nàng xém chút hối hận.” Lạc Nam nghiến răng nghiến lợi nhìn lấy nữ nhân này xuất hiện.

“Sao ta phải hối hận đây?” Dạ Thanh Thu yểu điệu bước đến cười tủm tỉm.

“Hừ, nó mà đứt là nàng hối hận.” Lạc Nam chỉ vào tiểu huynh đệ nói rằng.

“Đứt thì mọc lại, sợ cái gì?” Dạ Thanh Thu chớp chớp mắt: “Thứ này của ngươi tai họa nữ nhân nhiều quá rồi, mọc lại cái khác nhỏ hơn cũng tốt.”

“Phốc.” Lạc Nam nhịn không được bật cười, kéo nàng đến hôn một ngụm:

“Nể mặt nàng giữ lời hứa sẽ trở về khi ta tham gia Đúc Kiếm Đại Hội, lần này tha cho nàng.”

“Hừ, sớm biết trở về thấy cảnh tượng dâm đãng của các ngươi, bổn Thánh Nữ đã không thèm về.” Dạ Thanh Thu ghét bỏ đem hắn đẩy ra.

Lạc Nam rung đùi đắc ý, điều động Bá Y khoác lên thân thể, kéo Hoa Như Thủy đến giới thiệu cho các nàng làm quen:

“Đây là Hoa Như Thủy, đây là Dạ Thanh Thu, đều là hồng nhan của ta.”

Hoa Như Thủy nghiêm túc đánh giá Dạ Thanh Thu, chỉ cảm thấy nữ nhân trước mắt quá mức thần bí và yêu diễm, sở hữu vẻ đẹp ma mị và khí chất mê hồn, rõ ràng là độc dược chí mạng của mọi nam nhân.

Hơn nữa vừa rồi Dạ Thanh Thu bí mật đột nhập mà nàng và Lạc Nam đều không cảm ứng được, cho thấy thực lực của Dạ Thanh Thu vượt xa hai người.

“Nữ nhân bên cạnh hắn đều xuất chúng như thế sao?” Hoa Như Thủy âm thầm suy nghĩ.

“Lại thêm một mỹ phụ nhân Thánh Đế chín mọng như mật đào, ta là nữ nhân nhìn còn mê…” Dạ Thanh Thu cũng liếm liếm mép miệng nhìn Hoa Như Thủy, nhan sắc này không hề thua kém Tử Toàn Cơ chút nào.

Chưa từng thấy tên nam nhân Thánh Tướng nào có thể hấp dẫn nữ Thánh Đế đến mức như vậy, nói ra sợ rằng chẳng có ai tin.

Phần phật…

Lại có thanh âm xé gió, thân ảnh diễm thiên thiên hạ, yêu dị vô song của Huyết Hàn Lệ đã hàng lâm mà đến.

“Dạ tiểu nha đầu?!” Huyết Hàn Lệ nhíu mày nói:

“Chẳng trách có thể thần không biết quỷ không hay xâm nhập Thanh Long Thánh Địa, không hổ là đồ đệ của nữ nhân đó.”

Vừa rồi nàng đang tu luyện ở Thanh Long Học Cung, mơ hồ có cảm giác một vị cường giả bí ẩn xâm nhập Thanh Long Thánh Địa nên mới âm thầm đuổi theo, không ngờ người đó lại là Dạ Thanh Thu, uổng cho nàng cứ tưởng là địch nhân có ý đồ xấu.

“Hàn Lệ tiền bối quá khen, người chỉ còn trạng thái Linh Hồn nhưng lại cảm ứng được hành tung của tiểu nữ, thật sự khiến ta bội phục.” Dạ Thanh Thu cảm thán nói, không hổ là nhân vật đã từng cạnh tranh ngôi vị Giáo Chủ.

Phải biết rằng nàng chính là Tử Dạ Đế Tộc với khả năng ẩn thân trong bóng tối lô hỏa thuần thanh, lại tu luyện cả Chí Tôn Công Pháp – Phệ Quang Luyện Ám Công, ngay cả Thánh Đế Viên Mãn cũng đừng mong đánh hơi được khí tức của nàng.

Vậy mà Huyết Hàn Lệ hiện nay tồn tại ở dạng Linh Hồn, tu vi đã sớm suy yếu vô số lần so với thời kỳ toàn thịnh lại có thể đuổi theo nàng nhanh chóng như vậy.

“Được rồi, nơi nào không thích hợp ở lâu, trở về Thanh Long Phủ đi.” Lạc Nam chen miệng vào.

Hắn không lên tiếng thì thôi, vừa mới mở miệng liền nghênh đón ánh mắt quỷ dị của Huyết Hàn Lệ, nàng cau mày khó hiểu:

“Nơi này là phòng tắm của Tần Lộng Ngọc, Đại Hộ Pháp ngươi ở đây làm cái gì?”

Hoa Như Thủy gò má đỏ thẳm lên, trong lòng xấu hổ muốn chết, cảm giác như vụng trộm bị hai nữ nhân khác phát hiện, vội vàng nói:

“Ta còn có việc ở Hoa Kiếm Tông, cáo từ.”

Vừa dứt lời đã hóa thành làn gió thơm tan biến mất dạng, ngay cả nhìn cũng chưa quay lại nhìn thêm một chút.

Mà nhìn thấy biểu hiện của Hoa Như Thủy, không cần nói thì Huyết Hàn Lệ đã có được đáp án, âm thầm nhếch mép khinh thường, thật sự chẳng lý giải nổi vì sao con hàng này suốt ngày lăn lộn với nữ nhân này lại có thể yêu nghiệt đến như vậy.

Lạc Nam nhún nhún vai, giả vờ không thấy ánh mắt của Huyết Hàn Lệ, nghiêm túc nói rằng:

“Ta còn có chút việc cần giải quyết, hai nàng về Thanh Long Phủ trước đi!”

“Ngươi lại định chạy đi vụng trộm?” Dạ Thanh Thu như cười như không xem lấy hắn.

“Vụng trộm?” Lạc Nam hiên ngang lẫm liệt nói: “Nơi này là địa bàn của ta, ta cần phải vụng trộm sao? Có tin hay không bổn Hộ Pháp hiện tại đè nàng ra làm thịt?”

Dạ Thanh Thu giật mình, đã từng nếm qua thủ đoạn lợi hại của tên này nên cũng không dám khiêu khích hắn, thân ảnh hóa thành khói đen tan biến:

“Ta về Thanh Long Phủ đợi ngươi.”

Chỉ còn lại hai người, Huyết Hàn Lệ mới chờ mong lên tiếng:

“Đại Hộ Pháp, không biết kế hoạch đúc lại thân thể của ta tiến hành đến đâu rồi?”

“Yên tâm đi, ta đã thu thập phần lớn các nguyên liệu.” Lạc Nam gật đầu nói: “Nhưng muốn đúc thân thể Chí Tôn như nàng cũng cần có một khung xương Chí Tôn hoàn chỉnh của nữ, và một vị Luyện Đan Sư cấp độ Chí Tôn ra tay, ta hiện tại chưa biết nên tìm ở đâu…”

Lời của hắn là thật, nhờ vào Thiên Cơ Lâu hoạt động không ngừng, Lạc Nam đã thu thập đủ chín loại nguyên liệu để đúc lại thân thể Chí Tôn.

Nhưng hai thứ quan trọng khác là khung xương hoàn chỉnh của nữ Chí Tôn cường giả và cần một vị Đan Đạo Chí Tôn ra tay thì mới có thể làm nên đại sự.

Xương cốt hoàn chỉnh của nữ Chí Tôn có lẽ Thiên Cơ Lâu sẽ cung cấp được manh mối, nhưng còn trình độ luyện đan của Lạc Nam chỉ ở mức độ đủ dùng, làm sao đủ tư cách đúc lại thân thể Chí Tôn được chứ?

Nghe lời nói của hắn, Huyết Hàn Lệ không hề thất vọng, ngược lại còn hưng phấn cười:

“Không tệ chút nào, trong thời gian ngắn tiến triển như vậy đã là quá tốt rồi.”

Việc giúp một Chí Tôn chỉ còn tàn hồn, gần như chết đi sống lại đâu phải chuyện đơn giản, nếu như việc phục sinh nàng là điều dễ dàng, e rằng vị muội muội Tu La Giáo Chủ đó của nàng đã tàn nhẫn bất chấp tất cả xóa luôn linh hồn, loại bỏ hậu họa rồi.

“Theo như ta được biết, dù có đúc lại thân thể của một Chí Tôn, nhưng thực lực của nàng cũng không thể khôi phục sánh ngang thời kỳ toàn thịnh?” Lạc Nam vuốt cằm hỏi.

“Không sai.” Huyết Hàn Lệ trịnh trọng đáp:

“Bởi vì nguồn gốc sức mạnh và căn cơ quan trọng nhất của Chí Tôn chính là Chí Tôn Pháp Tướng, mà Chí Tôn Pháp Tướng của ta cũng đã vỡ nát rồi, vì vậy còn phải đúc cả Chí Tôn Pháp Tướng sau khi đúc lại thân thể mới có thể triệt để khôi phục toàn bộ sức mạnh.”

“Bằng không dù có lại được thân thể Chí Tôn, chiến lực của ta vẫn chỉ mạnh hơn Thánh Đế Viên Mãn bình thường mà thôi, không thể sánh bằng Chí Tôn chân chính được, xem như ở mức Bán Chí Tôn.”

Lạc Nam thở dài một tiếng, cứu trị Chí Tôn cường giả quả nhiên không phải việc đơn giản nha, muốn giúp nàng đúc lại Chí Tôn Pháp Tướng, lại phải tìm thêm các loại nguyên liệu và tài nguyên cao cấp khác nữa rồi.

Thấy vẻ mặt của hắn, Huyết Hàn Lệ hiếm thấy dùng giọng điệu nhu hòa nói: “Chỉ cần ngươi có thể cứu ta, ta hứa sẽ không để ngươi thất vọng.”

“Haha, khó khăn mới có thành quả.” Lạc Nam cũng nở nụ cười: “Yên tâm đi, chỉ vì nàng là vị Chí Tôn đầu tiên gọi ta là chủ nhân, bằng mọi giá ta sẽ giúp nàng hồi phục.”

“Hừ.” Huyết Hàn Lệ ngạo kiều hừ một tiếng, phiêu nhiên mà đi, hiển nhiên không muốn ở lại nghe hắn trêu chọc.

Nhìn thân ảnh của nàng khuất dạng, Lạc Nam biểu lộ dần nghiêm túc.

Theo hắn được biết, ngay cả Nam Thiên Môn cũng không có được Luyện Đan Sư cấp Chí Tôn, muốn tìm ra nhân vật đủ khả năng đúc thân thể cho Huyết Hàn Lệ e rằng lại phải trả một cái giá thật lớn.

Nhưng vì để Thanh Long Thánh Địa có được một vị Chí Tôn trấn thủ, dù đắt đến đâu hắn cũng phải trả.

Không tiếp tục nghĩ nhiều, Hắc Ám Vĩnh Kiếp lại bao trùm toàn thân, Lạc Nam như u linh biến mất tại chỗ.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229