Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 13
Phần 13

Phốc… phốc… phốc…

Chỉ là vừa bay chưa được bao lâu, dáng vẻ hung hăng đã toàn bộ mất sạch.

Tám con U Linh Biên Bức toàn thân bắt đầu biến đổi màu sắc liên tục, thân mình giãy giụa kịch liệt, vẻ mặt hung ác vặn vẹo đau đớn không thể hình dung, máu tươi từ miệng và các lỗ chân lông điên cuồng bắn ra, thê thảm không đủ để hình dung thảm trạng.

ĐÙNG…

Và đương nhiên chiến xa mà bọn nó lôi kéo liền mất thăng bằng rơi thẳng xuống đất, khói bụi mịt mù bay tứ phía, kèm theo đó là tiếng gầm thét phẫn nộ tột đỉnh từ Vạn Ứng Khang đám người vang vọng không gian:

“Con chuột nhắt nào âm thầm hạ độc U Linh Biên Bức?”

“Không phải âm thầm hạ độc, là các ngươi tự làm tự chịu.”

Một giọng nói đầy trêu tức, mỹ phụ nhân tuyệt mỹ yêu dị với mái tóc tử lục và bờ môi đen tuyền nguy hiểm ung dung bước ra.

Còn ai khác ngoài Liễu Ngọc Thanh?

Nàng không ngờ hồn độc của mình lại nhanh có cơ hội thể hiện như vậy.

Trước đó còn chẳng hiều vì sao Lạc Nam đề nghị nàng dùng Hồn Độc dung nhập vào cơ thể của một nhóm người có tu vi thấp ở trong khách sạn.

Hiện tại rốt cuộc đã hiểu.

Dựa vào thông tin tìm hiểu được, Vạn Ứng Khang sở hữu một kiện chiến xa với tám con U Linh Biên Bức tu vi Yêu Thánh Hoàng làm vật kéo, mà đám U Linh Biên Bức này có sở thích thôn phệ linh hồn của những con mồi yếu hơn trong phạm vi hoạt động của chúng xem như thức ăn.

Vì thế Lạc Nam nghĩ ra kế sách dùng Hồn Độc bí mật ẩn vào thân thể đám tu sĩ cấp thấp trong khách sạn, quả nhiên U Linh Biên Bức liền cắn câu.

Sau khi thôn phệ Linh Hồn của các tu sĩ vô tội, Hồn Độc theo đó tiến vào cơ thể bọn chúng vô cùng dễ dàng.

Mà Hồn Độc của Liễu Ngọc Thanh đã được Mang Cổ Cáp Vương nâng cấp, ngay cả Thánh Đế trúng phải cũng dữ nhiều lành ít, huống hồ gì đám U Linh Biên Bức chỉ là Yêu Thánh Hoàng?

Lúc này chúng nó đã triệt để mất đi khí tức sinh mệnh, Linh Hồn bị Độc Hồn ăn mòn tan rã không sót lại chút nào.

“Ngươi là ai?”

Vạn Ứng Khang từ trong chiến xa bước ra, ánh mắt lóe lên một tia kinh diễm xem lấy Liễu Ngọc Thanh, hô hấp nhất thời hơi dồn dập lên.

Nữ nhân trước mặt thành thục như một quả nho chín mộng nước, đầy quyến rũ và bí hiểm khiến người khác vô cùng muốn chinh phục.

So với thiếu nữ non tơ như Liễu Giai Nghi, loại phụ nhân thành thục như vậy càng có sức hấp dẫn.

Trong lúc nhất thời, Vạn Ứng Khang cũng không để tâm tám con vật kéo chết thảm, ngược lại chỉ cần bắt nữ nhân này lên giường, tất cả tổn thất đều có thể bù đắp, nở nụ cười tà ác.

Bất quá nụ cười của hắn ngay lập tức trở nên cứng ngắc khi có một vòng tay nam nhân vòng qua bờ eo nhỏ nhắn của mỹ phụ kia, còn hôn lên bờ môi đen tuyền ướt át một ngụm như đang chọc tức hắn.

Mà khuôn mặt nam nhân kia vì sao lại quen thuộc đến như vậy? Rõ ràng chưa từng gặp qua…

“Lạc Nam!”

Ở bên cạnh Vạn Dương trưởng lão đã nghiến răng nghiến lợi, hắn ta từng điều tra qua Lạc Nam nên vừa gặp mặt đã nhận ra được hắn.

“Cái gì?” Vạn Ứng Khang càng là xém chút nhảy dựng, sắc mặt thoáng cái trở nên tái xanh, cảm giác đố kỵ dâng trào trong lòng ngực, vì sao tên khốn này luôn có mỹ sắc vờn quanh?

“Thế nào? Bất ngờ chưa con trai?”

Lạc Nam buông ra cánh môi của Liễu Ngọc Thanh, nở một nụ cười trêu tức:

“Con trai tìm cha lâu như vậy, hiện tại cha đã xuất hiện trước mặt con, còn không mau quỳ xuống?”

“Tốt tốt tốt tốt…” Vạn Ứng Khang giận quá hóa cười, liên tục ngửa đầu nói liền mấy chữ tốt, gằn từng âm một:

“Vốn định cho ngươi nhảy nhót sống thêm vài ngày, không ngờ ngươi đã tự dâng mạng đến tận cửa, cũng đỡ mất công ta tìm kiếm.”

“Con trai vừa gặp đã muốn giết cha, đúng là thằng bất hiếu.” Lạc Nam miệng lưỡi cực kỳ độc ác:

“Biết thế năm đó ta đã không bắn vào trong mẫu thân của ngươi!”

“Súc sinh vô liêm sĩ.” Vạn Ứng Khang lên cơn giận ngút trời, hai mắt long lên sòng sọc.

Ngay từ đầu hắn luôn là kẻ đi săn, Lạc Nam chỉ là con mồi phải trốn chui trốn lũi.

Kết quả hiện tại con mồi này đột ngột nhảy ra khiêu khích hắn, còn dám buông lời cay độc như vậy mà chẳng xem hắn ra cái thá gì.

Vạn Ứng Khang triệt để nhịn không nổi.

RỐNG!

Hàng trăm luồng Linh Hồn đã phô thiên cái địa từ trên đỉnh đầu hắn lao ra, chỉ với một ý niệm, tất cả đồng loạt thi triển Hồn Kỹ:

“Trấn Hồn Ấn!”

Trong nháy mắt hàng trăm cái Trần Hồn Ấn ngưng tụ mà thành, mỗi một ấn đều ẩn chứa đại lượng sức mạnh của Hồn Thánh Tôn, đủ sức trọng thương cả Thánh Hoàng nếu tập trung vào một mục tiêu duy nhất.

Đây chính là sự bá đạo của thiên địa sủng nhi Vạn Linh Tộc, đối mặt với mỗi một tộc nhân của Vạn Linh Tộc chẳng khác nào đang phải đối mặt với hàng trăm, hàng nghìn Hồn Tu đồng cấp cùng lúc.

“Chết cho bổn thiếu!”

Vạn Ứng Khang cất tiếng thét gào, toàn bộ Trấn Hồn Ấn đã bao phủ trời đất nện thẳng vào đầu Lạc Nam.

Mà đối mặt với thế công của Vạn Ứng Khang, trong mắt Lạc Nam vẫn chỉ là một ý kinh thường rõ rệch.

Khi hàng trăm cái Trấn Hồn Ấn còn chưa kịp giáng xuống, Lạc Nam đã ném ra hàng trăm cái lò luyện đan, nở nụ cười gằn:

“Các ngươi sẽ được nhìn thấy sự mỹ lệ của những vụ nổ.”

“Hắn ném lò luyện đan ra làm gì?” Ba tên trưởng lão chưa hiểu lắm.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Đợi khi bọn hắn hiểu, mọi thứ đã là quá muộn.

Trong mỗi một cái lò luyện đan là một đóa Hoa Tàn Thế Vẫn đang được kích nổ.

Bỉ Ngạn Hoa mỹ lệ nhưng nồng đậm sát cơ nở rộ khắp một vùng trời, Bá Lực quét ngang, phạm vi bạo tạc lên đến hàng nghìn dặm.

Trong ánh mắt không tưởng của Vạn Ứng Khang, toàn bộ Trấn Hồn Ấn tưởng chừng cường hoành lại ầm ầm sụp đổ…

PHỐC!

Lực phản phệ cực mạnh khiến tất cả Linh Hồn dội ngược về cơ thể, Vạn Ứng Khang phun một ngụm máu tươi, toàn thân như diều đứt dây bay ngược trở về…

Thiên địa trở nên tĩnh lặng…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229