Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 37
Phần 37

Tin vui đến liên tục…

Không những Lạc Nam đột phá Thánh Tướng, Độc Cô Ngạo Tuyết thăng cấp Thánh Tôn, mà ngay cả nhị tỷ Lạc Sương của hắn rốt cuộc cũng đã xuất quan.

Sau từng thấy ngày tháng gian nan vất vả rèn đúc Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể, tuy rằng tu vi của Lạc Sương vẫn giậm chân tại chỗ ở mức Thánh Tôn Trung Kỳ từ sau thời điểm hấp thụ Quốc Vận, nhưng chiến lực của nàng có thể nói là thay đổi như trời và đất, tuyệt đối vượt qua cả những thiên kiêu của các Chí Tôn Thế Lực như đám người Đường Lãnh, Triệu Lăng Nhiên, Huyết Thiên Nhai…

Bởi vì không chỉ mang thể chất hùng mạnh, mà Lạc Sương còn sở hữu Bí Tự Đấu, một trong các Bí Tự được Kim Nhi đánh giá là mạnh nhất, có thể gia tăng chiến lực tổng thể gấp mười lần.

“Hahaha, sảng khoái!”

Lạc Sương cất tiếng cười dài, tóc dài buộc thành đuôi ngựa tùy ý xõa qua vai, tay cầm trường thương, sóng lưng thẳng tắp, đôi mắt ẩn chứa sát khí dữ dội và chiến ý uy nghiêm, chiến ý như thân ở chiến trường, sát khí như thân rơi địa ngục.

Nàng đứng trên đỉnh Cung Đình Thụ, Sát Thế và Chiến Thế tỏa ra ép đến chúng nữ bên dưới toàn thân nặng nề, hô hấp trầm trọng.

Đảo mắt nhìn quanh một vòng xung quanh, Lạc Sương hỏi:

“Tiểu Nam đâu?”

“Nhị tỷ, hắn đang ở Kiếm Mộ tại Kiếm Châu…” Hi Vũ buồn cười hỏi:

“Chẳng lẽ ngươi muốn tuyên chiến với hắn?”

“Không sai, ta muốn thử sức với hắn một trận, xem thử chiến lực hiện tại của mình đang ở mức nào.” Lạc Sương sảng khoái nói.

“Phu quân hiện tại rất bận, hay để muội thử sức với nhị tỷ một phen?” Độc Cô Ngạo Tuyết vừa từ bên ngoài tiến vào, nở nụ cười điềm tĩnh.

“Ngạo Tuyết?” Chúng nữ nghe vậy nghi hoặc nhìn sang, phát hiện tu vi của Độc Cô Ngạo Tuyết lúc này mà trợn mắt há hốc mồm:

“Ngạo Tuyết đột phá Thánh Tôn rồi?”

Trước đó không lâu Băng Lam Tịch, Mộc Tử Âm đều đột phá Thánh Vương Hậu Kỳ đã khiến các nàng phải lau mắt mà nhìn, không nghĩ đến hiện tại đến lượt Độc Cô Ngạo Tuyết thăng đến Thánh Tôn.

Không tính những nữ nhân của Lạc Nam ở Nguyên Giới, tốc độ tăng tiến tu vi của Độc Cô Ngạo Tuyết đã vượt trên tất cả các nàng, ngay cả Côn Minh Nguyệt có ưu thế tiếp nhận truyền thừa trước đó cũng không đuổi kịp.

“Đáng giận, phu quân khốn kiếp, ngươi để tam muội đột phá nhanh như vậy, người làm đại tỷ như ta đã bị muội muội qua mặt.” Âu Dương Thương Lan bất mãn nói.

“Đúng đó, Tiểu Nam không công bằng, ta cũng muốn được song tu.” Đình Manh Manh thở phì phò chống nạnh.

Ban đầu trong ba tỷ muội Bồng Lai Tiên Đảo, Độc Cô Ngạo Tuyết chiến lực thấp nhất.

Hiện tại đùng một cái bị tam muội vượt qua, Âu Dương Thương Lan và Đình Manh Manh rất không vui.

Phải biết rằng Âu Dương Thương Lan là một trong những nữ nhân có tốc độ tu luyện nhanh nhất, sánh ngang Hi Vũ, Tuế Nguyệt, Liễu Ngọc Thanh, Võ Tam Nương mấy nàng.

Nhưng hiện tại các nàng còn đang ở Thánh Vương, khoảng cách với Thánh Tôn còn rất lớn a.

“Haha, đừng nóng vội, Ngạo Tuyết lần này gặp may tìm thấy huyết mạch và Vĩnh Hằng Thuộc Tính thích hợp nên tu vi nhảy vọt dẫn đến tâm cảnh bất ổn, các nàng nên lấy đó làm gương, dục tốc bất đạt.” Lạc Nam cười nói:

“Vừa lúc nhị tỷ xuất quan, Ngạo Tuyết và nhị tỷ có thể giao đấu, vừa giúp nhau củng cố căn cơ, vừa xem thử chiến lực của hai người.”

“Tâm cảnh muội bất ổn à?” Âu Dương Thương Lan vừa mới không vui liền chuyển sang lo lắng, kéo tay Độc Cô Ngạo Tuyết quan tâm hỏi.

Đình Manh Manh cũng là vội vàng vểnh tai, hy vọng tam muội không xảy ra việc gì.

“Nhờ phu quân hỗ trợ, sau một phen vất vả cũng tạm thời giải quyết được vấn đề.” Độc Cô Ngạo Tuyết mỉm cười nói:

“Bất quá các ngươi đừng ham đột phá nhanh giống như ta, chậm mà chắc sẽ tốt hơn.”

“Tốt lắm, Ngạo Tuyết và nhị tỷ đối chiến đi, chúng ta rất nóng lòng muốn xem thử chiến lực của các ngươi!” Kiều Tố Tố hưng phấn đề nghị.

“Không thành vấn đề.” Lạc Sương cất tiếng cười sảng khoái, thả người rơi vào Hư Tử Chiến Trường.

Độc Cô Ngạo Tuyết cũng xách theo Tử Trúc Kiếm, phiêu nhiên nghênh chiến.

Chúng nữ ngoài một số người vẫn đang bế quan, còn lại đều hưng phấn kéo đấy vây xem, cũng tò mò muốn biết giữa Lạc Sương và Độc Cô Ngạo Tuyết ai mạnh hơn.

Lạc Nam nhẹ nhàng lắc đầu, hắn không cần xem cũng biết Độc Cô Ngạo Tuyết sẽ thua thiệt, phần thắng thuộc về Lạc Sương.

Phân tích đơn giản là hiểu, Loạn Kiếm Ma Tộc của Độc Cô Ngạo Tuyết là chủng tộc chuyên khắc chế Kiếm Tu, trong khi đó Lạc Sương không phải là Kiếm Tu, nên Độc Cô Ngạo Tuyết đã mất rất nhiều ưu thế.

Ngược lại, Lạc Sương sở hữu Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể, đây là loại thể chất có thể áp đảo Sát Thế và Chiến Thế của đối thủ.

Độc Cô Ngạo Tuyết vừa được luyện hóa Thị Sát Bạo Phong, loại Vĩnh Hằng Phong này có tác dụng gia tăng Sát Vực, khiến Sát Thế trở nên hùng mạnh, nhưng không may gặp phải Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể thì chẳng khác nào gặp phải khắc tinh.

Đó là chưa kể Bí Tự Đấu của Lạc Sương được đánh giá cao hơn Bí Tự Binh của Độc Cô Ngạo Tuyết.

Quả nhiên kết quả không ngoài ý muốn của Lạc Nam.

Ban đầu hai nữ nhân còn đánh ngang tay, nhưng khi Độc Cô Ngạo Tuyết vận dụng đến huyết mạch, còn Lạc Sương vận dụng đến Thể Chất thì Độc Cô Ngạo Tuyết lập tức bị áp chế, rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể cố gắng chống đỡ.

Mãi đến khi Lạc Sương triển khai Bí Tự Đấu, liền thành công hạ sát Độc Cô Ngạo Tuyết trong Hư Tử Chiến Trường, giành lấy thắng lợi.

“Ta vẫn còn yếu sao…” Độc Cô Ngạo Tuyết cười khổ một tiếng chấp nhận thất bại.

“Không phải muội yếu, mà là Thể Chất của nhị tỷ vừa vặn khắc chế muội.” Âu Dương Thương Lan khuyên nhủ.

Chúng nữ tán thành gật đầu, các nàng đều là nữ nhân có kiến thức và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, chỉ cần quan sát một lần liền biết lý do kẻ thắng người bại.

“Chết tiệt thật, thể chất của nhị tỷ quá khủng bố, lão nương gặp phải nàng cũng chỉ có thể bị đánh mà thôi.” Võ Tam Nương nhịn không được bạo một tiếng thô tục.

Bách Võ Chiến Tộc như nàng chủ tu và tinh thông các loại Vực, tiêu biểu nhất chính là Chiến Vực và Sát Vực, dùng Vực nghiền ép đối thủ.

Nhưng hiện tại đụng phải Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể của Lạc Sương, hai loại Vực xem như bị phế bỏ rồi.

“Haha, chúng ta là người một nhà, các muội sợ cái gì?” Lạc Sương rung đùi đắc ý nói:

“Ta cũng không ức hiếp các muội.”

Vừa mới tiến bộ đã hiển uy một phen trước mặt các em dâu, tâm trạng của Lạc Sương có thể nói là vô cùng thoải mái.

“Khanh khách.” Diễm Hồng Liên quyến rũ cười nói:

“Không sai, nếu tỷ dám ức hiếp chúng ta, phu quân sẽ ức hiếp ngược lại tỷ.”

“Hắn dám?” Lạc Sương hùng hùng hổ hổ hất cằm.

Chúng nữ nhịn không được mỉm cười, oanh oanh yến yến nghị luận đủ loại vấn đề.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229