Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 163
Phần 163

Hơn mười ngày sau, đập vào mắt Lạc Nam và chúng nữ là một chiến hạm xa hoa tráng lệ tọa lạc giữa Tử Hải mênh mông…

Xung quanh chiến hạm này còn có hàng trăm chiếc tàu con vờn quanh, trên mỗi con tàu đều có rất nhiều kiến trúc hoa lệ, khách sạn, tửu lâu, kỹ viện… không thiếu thứ gì.

“Ồ, giữa Tử Hải lại có một nơi như thế này sao?” Chúng nữ hứng thú tràn đầy hỏi.

“Không sai, nơi này là một chi nhánh của Dị Nguyên Hội.” Lạc Nam gật đầu đáp.

Thấy các nàng vẫn chưa rõ, hắn giải thích thêm:

“Dị Nguyên Hội là một thương hội rất đặc thù, bọn hắn cũng kinh doanh đa lĩnh vực giống như Trân Bảo Lâu, nhưng có một điểm đặc thù… đó là Dị Nguyên Hội chỉ hoạt động ở những nơi có hoàn cảnh dị biệt không giống ai, điển hình như Tử Hải này hoặc các hiểm địa nổi tiếng và bí ẩn tại khắp Nguyên Giới.”

“Hả? Hoạt động ở những chỗ hoang vắng như vậy làm sao kiếm lời đây?” Đình Manh Manh khó hiểu hỏi.

“Haha, nha đầu suy nghĩ ngây thơ quá.” Lạc Nam cười trêu.

“Hừ, sao lại ngây thơ?” Đình Manh Manh không phục chống nạnh: “Phải như Trân Bảo Lâu, hoạt động ở các thành trì đông đúc mới dễ làm ăn chứ?”

Chúng nữ nghe vậy mỉm cười, Phượng Tịch Y ôn tồn giải thích:

“Thử nghĩ mà xem, những kẻ có khả năng hành tẩu ở Tử Hải hoặc các loại hiểm địa nguy hiểm đều là nhân vật cường đại hoặc có bối cảnh kinh người, đó mới là đối tượng khách hàng mà Dị Nguyên Hội nhắm đến thay vì đại trà như Trân Bảo Lâu.”

“Tịch Y nói đúng đó, khách hàng của Dị Nguyên Hội thà ít nhưng mà chất… từ đó có cơ hội giao dịch được những vật phẩm quý hiếm chỉ tìm thấy ở những nơi đặc thù, có thể ngộ mà không thể cầu.” Thủy Triều Tịch cảm thán nói:

“Như thế bọn hắn sẽ không tiêu tốn quá nhiều nhân lực như Trân Bảo Lâu nhưng lợi nhuận thu lại chưa chắc sẽ kém hơn đâu.”

Đình Manh Manh đã phần nào hiểu ra, gò má hơi phím hồng chu môi nói: “Vậy thì Dị Nguyên Hội này phải rất mạnh mới tồn tại được ở những chỗ nguy hiểm, ngư long hỗn tạp như thế này.”

“Thông minh hơn rồi đó.” Lạc Nam tủm tỉm cười.

“Ngươi mới ngốc!” Đình Manh Manh vừa thẹn vừa giận cho hắn một quyền vào bụng.

“Đi! Chúng ta xem thử Dị Nguyên Hội này có thứ gì tốt.” Chúng nữ hưng phấn nói.

Thiên Phạt Điểu Sư cùng Tinh Không Long Mã hạ xuống.

Dị Nguyên Hội mặc dù hoa lệ nhưng lại tương đối vắng vẻ, nhìn thoáng qua chỉ có lác đác vài vị khách nhân.

Hiển nhiên ở một nơi như Tử Hải, muốn tìm cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt so với lên trời còn khó hơn.

Phần phật…

Có tiếng tay áo tung bay, một nam tử trung niên trong tà áo rộng thùng thình đã bay lên nghênh đón.

Đối mặt với hai tọa kỵ quý hiếm như Thiên Phạt Điểu Sư và Tinh Không Long Mã hay dung mạo khuynh quốc khuynh thành của chúng nữ cũng không biểu hiện chút cảm xúc nào, điềm tĩnh nói:

“Hoan nghênh quý khách ghé ngang Dị Nguyên Hội ở Tử Hải, tại hạ là Dị Ưng, chấp sự tại nơi này.”

Lạc Nam và chúng nữ đánh giá nam tử trung niên này, trong lòng âm thầm cảm thán, đây là một vị Thánh Đế tối đỉnh, đã tiệm cận Chí Tôn cấp cường giả.

Chấp sự của Trân Bảo Lâu cũng không có tu vi cao như thế này.

Bất quá đã sớm biết Dị Nguyên Hội cường đại nên hắn và chúng nữ không quá bất ngờ, Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề:

“Gặp qua Dị Ưng chấp sự, ta muốn tìm một vị Khí Chí Tôn nhờ sửa chữa Chí Bảo!”

“Mời!” Dị Ưng lời ít ý nhiều, chủ động dẫn đường.

Tiểu Sư cùng Tiểu Tinh thu nhỏ lại nhảy lên vai Lạc Nam, đám người lúc này mới đi theo phía sau Dị Ưng.

Rất nhanh, đoàn người đã đến một con thuyền nhỏ màu đỏ.

Nhìn từ bên ngoài thì kích thước của thuyền chỉ dài hơn chục mét, nhưng khi tiến vào trong lại là một thế giới hoàn toàn khác.

Nơi này có cả một đội ngũ Luyện Khí Sư đang hăng say luyện khí, nhiệt độ nóng rực như lửa.

Đảo mắt nhìn một vòng, Luyện Khí Sư đẳng cấp thấp nhất cũng là Khí Đế, bọn hắn đều đang luyện chế Cửu Tinh Thánh Bảo.

Dị Ưng mang Lạc Nam và mấy nữ vào trong một mật thất riêng biệt nằm ở nơi sâu nhất trên thuyền.

Mật thất đóng chặt cửa, bên trong thỉnh thoảng lại có thanh âm nổ tung truyền ra.

“Ải Liên tiền bối, có khách nhân muốn gặp ngươi.” Dị Ưng trầm thấp mở miệng.

KẼO KẸT…

Cửa mật thất mở ra, một bà lão hình thể thấp lùn tiến ra, mái tóc rối tung, trên mặt còn không ít vết cháy xém đen xì xì.

“Ồ, đây là Ải Nhân Tộc.” Lạc Nam âm thầm kinh ngạc, quả nhiên Nguyên Giới to lớn đa dạng chủng tộc, không ngờ ở đây lại gặp được Ải Nhân.

Nhưng vì vậy mà hắn cũng cảm thấy vui mừng, bởi lẽ Ải Nhân đều là những Luyện Khí Sư xuất chúng, giao Chí Bảo của mình cho đối phương sửa chữa cũng xem như an tâm.

Nào ngờ bà lão Ải Nhân vừa quét mắt nhìn Lạc Nam, lại thấy chúng nữ đi cùng với hắn, nhất thời biểu lộ lạnh nhạt hừ một tiếng:

“Muốn làm gì?”

Lạc Nam hơi nhíu mày trước thái độ không mấy thiện chí này, bất quá vẫn từ tốn đáp: “Nhờ tiền bối giúp ta sửa chữa một kiện Chí Bảo.”

“Cũng được, cái giá là một vạn Mỏ Nguyên Thạch.” Bà lão cười gằn.

“Cái gì?” Chúng nữ lập tức nhảy dựng, một vạn mỏ Nguyên Thạch thậm chí có giá trị sánh ngang một kiện Chí Bảo bình thường rồi, bà già này muốn thi triển công phu sư tử ngoạm sao?

Lạc Nam cũng hơi đổi sắc, nhìn Dị Ưng hỏi: “Cái giá này phải chăng hơi quá?”

“Giá cả là do Khí Chí Tôn đưa ra, các vị không đồng ý thì thôi vậy.” Dị Ưng hồi đáp.

Lạc Nam hít sâu một hơi, nghĩ đến tầm quan trọng của Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ không phải Chí Bảo bình thường có thể sánh bằng, nó còn có tác dụng giữ mạng, nhất là đối mặt những kẻ thù Hồn Tu, hắn cắn răng:

“Được rồi!”

Trong mắt bà lão Ải Nhân lóe lên một chút kinh ngạc, không nghĩ tiểu tử này thật sự đồng ý cái giá trên trời như vậy.

Bất quá nếu hắn đã đáp ứng, bà ta cũng gật đầu: “Lấy Chí Bảo ra đi!”

Lạc Nam phất tay, Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ có vết rách liền trôi nổi trước mặt.

Nào ngờ khi vừa thấy rõ hình thù của Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ, sắc mặt bà lão Ải Nhân càng thêm trầm xuống, trong mắt nồng đậm chán ghét không hề che giấu, lạnh lẽo hừ một tiếng:

“Chí Bảo dâm loằn thô bỉ, không sửa!”

“Bà già này bị sao thế? Đến tháng à?”

Nhìn lấy bà lão Ải Nhân xoay lưng đi vào mật thất, Đình Manh Manh căm tức phồng má, độc mồm nói.

“Dị Ưng chấp sự, các vị đưa ra giá trên trời ta cũng đồng ý rồi, hiện tại còn trở mặt không sửa Chí Bảo cho ta là sao?” Lạc Nam cũng bất mãn hỏi.

Không những không sửa thì cũng thôi, còn nói Chí Bảo của hắn dâm loằn thô bỉ, điều này chọc giận Lạc Nam.

Phải biết rằng Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ có ý nghĩa rất lớn đối với hắn a.

Dị Ưng sắc mặt bất đắc dĩ, vừa dẫn đường cho mấy người Lạc Nam rời khỏi thuyền luyện khí, vừa nhìn chúng nữ thở dài nói:

“Các vị thứ lỗi, nam nhân của Ải Liên Khí Tôn bỏ bà ấy theo một đám nữ nhân trẻ đẹp, thế cho nên bà ta không có thiện chí với những kẻ phong lưu như công tử…”

“Ra là vậy.” Lạc Nam và chúng nữ đưa mắt nhìn nhau.

Chẳng trách lúc đầu bà lão kia đã vốn không mấy thân thiện khi nhìn thấy bên cạnh Lạc Nam có bách mỹ vờn quanh nên mới đưa ra cái giá trên trời để làm khó dễ, sau đó lại chứng kiến Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ với 69 vị tuyệt sắc hồn cơ đang hôn mê bất tỉnh càng nổi trận lôi đình, triệt để trở mặt.

“Hừ, nhưng bà ấy cũng không thể giận cá chém thớt lên chúng ta được, đúng là bực cả mình.” Chúng nữ một mặt không vui.

“Được rồi, vì đã làm mất thời gian của các vị, tại hạ thay mặt Dị Nguyên Hội bồi thường.” Dị Ưng từ trong lồng ngực lấy ra một khối Ngọc Bội đưa đến.

“Đồ chơi này có tác dụng gì?” Lạc Nam nhíu nhíu mày, lật qua lật lại Ngọc Bội oánh nhuận trên tay, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.

Dị Ưng đưa tay chỉ vào con thuyền lớn nhất ở giữa Dị Nguyên Hội trên biển, chậm rãi nói:

“Một năm sau ở nơi đó có tổ chức một buổi giao lưu, nhân vật được mời tham dự đa phần đều là khách quý bậc cao của Dị Nguyên Hội chúng ta, mà ngọc bội trong tay công tử chính là tín vật để tham gia.”

“Giao lưu này chủ yếu gồm có giao dịch vật phẩm, trao đổi tin tức.”

Lạc Nam hai mắt lấp lóe ánh sáng.

Những nhân vật có thể trở thành khách quý bậc cao của Dị Nguyên Hội chắc chắn đều thuộc dạng giàu chảy mỡ và thực lực cường đại, cuộc giao lưu mà bọn họ tham gia sẽ tầm thường sao?

Có thể trộn lẫn vào đám người này, tin chắc không ít thì nhiều sẽ thu được đồ tốt a, bởi lẽ đẳng cấp của bọn họ hoàn toàn khác biệt so với đám thiên kiêu tại thiên kiêu yến hội do vị Trương tiểu thư kia tổ chức.

Chỉ là không biết lần này có gặp lại con bọ kia hay không…

“Thành ý của chấp sự ta nhận vậy.” Lạc Nam nở nụ cười.

Dị Ưng lại nói: “Trong cuộc giao lưu có rất nhiều cường giả đến từ khắp nơi trong thiên hạ, nói không chừng sẽ có cả Khí Chí Tôn, lúc đó công tử có thể nhờ đến bọn hắn.”

“Đa tạ.” Lạc Nam gật gù.

“Các vị cứ tự nhiên, nơi này có đủ dịch vụ cần thiết… cần gì cứ gọi tại hạ.” Dị Ưng chắp tay rời đi.

“Phải ở nơi này đợi đến một năm nữa sao?” Chúng nữ nhìn hắn hỏi.

“Đương nhiên, một năm này xem như trăng mật của chúng ta.” Lạc Nam cười hề hề.

“Trăng mật cái đầu ngươi.” Chúng nữ liếc xéo, gò má phím hồng.

“Đi! Chúng ta đi thuê khách sạn.” Lạc Nam khoái chí nói.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229