Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 208
Phần 208

Trong cùng thời điểm, trong tiểu thung lũng đâu đó ở Đông Vực…

Trước một tòa tế đàn huyền ảo với vô số văn tự đen kịch quỷ dị nhảy nhót, nhóm bốn người vây quanh.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, không khó để hắn nhận ra ba trong bốn người này chính là người quen.

Chẳng phải kẻ nào xa lạ, chính là ba huynh muội của Thiên Lệnh Giáo, những kẻ vẫn luôn truy sát Lạc Nam gồm La Hiên, La Ngọc và La Tuấn.

Đúng như Lạc Nam dự đoán, Thiên Lệnh Giáo là những sát thủ hàng đầu với tác phong chuyên nghiệp, bọn hắn chỉ ra tay với mục tiêu khi đã chắc chắn chín phần mười khả năng thành công giết chết.

Lần trước sự xuất hiện của Tịnh Dạ Tiên Tử là sự cố nằm ngoài kế hoạch mới dẫn đến sự thất bại của Thiên Lệnh Giáo.

Sau khi bị Tịnh Dạ Tiên Tử đánh bay, ba huynh muội La Hiên hiển nhiên không dễ dàng từ bỏ ý đồ, trái lại tiếp tục dò tìm tung tích của Lạc Nam.

Gần nhất Lạc Nam xung đột với Viêm Ngục Tộc tại Đông Hoa Khách Sạn, hành tung của hắn liền truyền đến tai Thiên Lệnh Giáo, nhưng đám La Hiên cũng vì vậy mà biết được mục tiêu mình săn giết vậy mà sở hữu một con cương thi có sức mạnh tương đương với Thể Chí Tôn.

Bởi vì kiêng kỵ cương thi, bọn hắn liền chuyển sang phương thức khác.

Đó là thỉnh một vị sát thủ đặc thù tại Thiên Lệnh Giáo đến Đông Vực hỗ trợ hành động.

Chính là lão già mặc y phục đạo sĩ đang đứng trước tế đàn lúc này.

“Vận Hộ Pháp, lần này nhờ đến ngươi đấy, thứ này là giọt máu của Lạc Nam mà ta đã lén lút thu được trong trận chiến lần trước cùng hắn.” La Hiên trịnh trọng nói, từ trong ngực lấy ra một bình chứa máu đưa đến.

Lão già nghe vậy ánh mắt sáng lên, mở miệng cảm thán nói: “Thánh Tử quả nhiên chu đáo, vậy mà đã tính đến mức này… có giọt máu của đối phương, ngay cả Chí Tôn ta cũng có thể nguyền rủa trọng thương, huống hồ gì là một Hồn Thánh Vương như mục tiêu lần này?”

“Cẩn thận là trên hết, Lạc Nam không phải nhân vật có thể tính toán theo lẽ thường được đâu.” La Hiên trầm giọng nhắc nhở.

“Thánh Tử xin yên tâm, lão phu sẽ không chủ quan.” Vận Hộ Pháp khẳng định chắc nịch.

La Hiên ba huynh muội gật đầu, thanh danh của Vận Hộ Pháp ở Thiên Lệnh Giáo cũng không nhỏ, hắn là một sát thủ có thể khiến vô số kẻ đau đầu.

Bởi vì ở dưới Chí Tôn, chưa có mục tiêu nào bị Vận Hộ Pháp nhắm đến mà sống sót.

Đơn giản vì hắn ta tinh thông thuật Nguyền Rủa thượng cổ, tuy rằng tu vi chỉ là Hồn Thánh Đế Viên Mãn… nhưng ngay cả Chí Tôn khi trúng phải lời nguyền cũng gặp trọng thương.

Đương nhiên cái giá phải trả cũng rất đắt, Vận Hộ Pháp nhìn giống như một lão già, thực chất tuổi tác chẳng lớn hơn La Hiên bao nhiêu cả, chính phản phệ mỗi khi thi triển lời nguyền đều khiến tuổi thọ của hắn hao tổn rất lớn.

Bất quá sau mỗi lần nguyền rủa chết mục tiêu, Vận Hộ Pháp sẽ thu được cái giá rất lớn, điều này khiến hắn cắn răng mặc kệ phản phệ mà tiếp tục thi thuật.

Lần này cũng giống như vậy, Lạc Nam là miếng mồi ngon béo bở, chỉ cần thu được một phần ba giá trị cái đầu của hắn cũng đủ cho Vận Hộ Pháp gom góp đủ tài nguyên đột phá Chí Tôn, có thể thấy đám Chí Tôn Thế Lực điên cuồng như thế nào khi treo thưởng.

Có được giọt máu của Lạc Nam, Vân Hộ Pháp càng tự tin hơn.

“Bắt đầu đi!” La Ngọc đã sớm mất kiên nhẫn, nàng ra lệnh nói.

La Ngọc từ nhỏ đã sùng bái đại ca La Hiên của mình, tuyệt không mong muốn có kẻ yêu nghiệt vượt qua La Hiên tồn tại trên thế gian.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng lý trí của La Ngọc thừa hiểu rằng nếu ở trong cùng cấp, La Hiên hoàn toàn không đủ tư cách chống lại Lạc Nam.

Vì vậy Lạc Nam phải chết càng sớm càng tốt.

Vận Hộ Pháp nghiêm nghị gật đầu, cất bước đi đến phía trước tế đàn.

Lúc này nhìn lên tế đàn sẽ chứng kiến một ít đồ vật đã được bày biện.

Ở giữa tế đàn là một tên hình nhân bằng rơm đang ngồi xếp bằng, trên đỉnh đầu của hình nhân là một nén nhan cắm vào, xung quanh là vô số văn tự huyền ảo lượn lờ đầy bí hiểm.

Nhìn thì khá đơn giản, nhưng một khi thi thuật chính là vô cùng hung hiểm.

Lúc này sắc mặt của Vận Hộ Pháp trịnh trọng đến cực điểm, cẩn thận đem giọt máu của Lạc Nam từ trong bình đổ lên đầu hình nhân bằng rơm.

Ngay lập tức, từ bên trên hình nhân bằng rơm huyền phù lên một hư ảnh nhân loại, chính là dáng vẻ của Lạc Nam.

“Bắt đầu, Nhất Hương Tử Thuật…” Vận Hộ Pháp miệng niệm khẩu lệnh, sắc mặt trắng bệch, cắn lưỡi phun ra tinh huyết lên trên nén nhan.

Hừng hực…

Ngọn lửa mãnh liệt thiêu đốt nén nhan, sau đó chậm rãi lan tràn xuống dưới… một khi nén nhan cháy hết, ngọc lửa sẽ tiếp tục thiêu đốt vào hình nhân bằng rơm.

Nhất Hương Tử Thuật chính là một loại thuật nguyền rủa thời thượng cổ, ám chỉ sau khi một nén nhang lụi tàn sẽ là lúc kẻ bị nguyền rủa tử vong, hỏa diễm từ nén nhan sẽ thiêu đốt Linh Hồn, sau đó lan tràn khắp cơ thể, đem nạn nhân thiêu đốt thành tro tàn.

Có thêm giọt máu của Lạc Nam, hiệu quả của Nhất Hương Tử Thuật càng tăng lên hàng trăm lần.

Để đảm bảo tuyệt đối, Vận Hộ Pháp tiếp tục làm ra hành động.

Hắn dùng Hồn Lực có pha trộn máu huyết của mình ngưng tụ thành năm sợi xiềng xích, phong tỏa hai chân, hai tay và phần đầu của hình nhân bằng rơm.

Ở phía hư ảnh cũng xuất hiện bóng dáng của mấy sợi xích khóa chặt hư ảnh Lạc Nam, vô pháp cử động.

Tình cảnh này càng khiến La Hiên mấy người hài lòng…

Lạc Nam cảm thấy toàn thân chấn động, một cảm giác kỳ quái trào dâng dường như đang bị ai đó từ nơi xa xôi nhìn chằm chằm.

Hắn móc ra từ trong lồng ngực của mình một con mộc nhân, lại kinh ngạc phát hiện lúc này có mấy sợi xiềng xích hư ảnh đang trói lấy tay chân và đầu của mộc nhân, trên đỉnh đầu nó còn có hư ảnh một nén nhan đang thiêu đốt.

“Dị tượng gì đây?” Lạc Nam kinh ngạc không thôi.

Con mộc nhân này chính là Phản Kiếp Mộc Nhân, đồ vật mà hắn thu được từ Rương Đặc Biệt, có công dụng gánh vác nguyền rủa và phản sát lại hàng trăm lần lên cơ thể người thi thuật.

Lạc Nam nhếch miệng cười tà, cứ tưởng con mộc nhân này sẽ rảnh rỗi, thậm chí mình xém chút quên mất sự tồn tại của nó.

Bất quá xem dị tượng của nó lúc này, xem ra là có gia hỏa nào đó đang nhắm vào chính mình rồi.

“Cũng thật xui xẻo cho ngươi a, hy vọng tu vi sẽ không quá thấp, bằng không tổn thất Phản Kiếp Mộc Nhân của ta.” Lạc Nam chép chép miệng.

Phản Kiếp Mộc Nhân chỉ có tác dụng một lần, vậy nên Lạc Nam hy vọng kẻ đang nguyền rủa mình tu vi không tệ.

“Sắp rồi…”

Trong ánh mắt chăm chú của La Hiên đám người, nén nhan rốt cuộc tàn lụi, ngọn lửa bên trên đó không dập tắt, trái lại còn bùng cháy mãnh liệt hơn, bắt đầu hừng hực thiêu đốt vào người rơm bị trói chặt bên dưới.

“Khà khà…” Vận Hộ Pháp cất tiếng cười quái dị, còn đem toàn bộ Hồn Lực của mình đánh vào ngọn lửa gia tăng uy lực.

Đúng lúc này, dị biến phát sinh.

Một cổ lực lượng quỷ dị bỗng nhiên giáng lâm.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Năm trăm sợi xiềng xích từ trong hư không bắn ra, quấn chặt lấy Vận Hộ Pháp từ trên xuống dưới, làm hắn ngay cả một đầu ngón tay cũng chẳng động đậy nỗi.

Chưa kịp phản ứng, vô tận hỏa diễm đã giáng lâm mà xuống, đem toàn bộ tiểu thung lũng hóa thành một biển lửa.

“AAAAA”

Tiếng hét thảm thiết kinh thiên động địa như lệ quỷ từ địa ngục vọng ra.

Những gì mà Vận Hộ Pháp muốn làm lên cơ thể người khác lúc này đã nhân lên trăm lần uy lực và tác động trực tiếp lên bản thân hắn.

“Chuyện gì xảy ra?” La Tuấn và La Ngọc sắc mặt kịch biến.

“Không có thời gian thắc mắc, mau né ra!” La Hiên gầm lên, e ngại ngọn lửa nguyền rủa sẽ lan tràn đến cơ thể mình, liền nắm đệ đệ và muội muội lao khỏi thung lũng.

“Cứu… làm ơn… cứu…”

Bên dưới chỉ còn lại tiếng rên rỉ tuyệt vọng yếu ớt của Vận Hộ Pháp.

Không biết qua bao lâu sau, trước mặt La Hiên chỉ còn sót lại một đám tro tàn, khí tức của Vận Hộ Pháp đã hoàn toàn biến mất…

Sắc mặt ba huynh muội cực kỳ khó coi, thân thể run lên lẩy bẩy…

Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229