Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 178
Phần 178

Trước khi dẫn đường cho Lạc Nam đến Tử Long Điện, mấy vị Nhân Ngư còn đánh đàn triệu tập tộc nhân.

Ở tại một nơi như Tử Hải, số lượng Nhân Ngư thật sự không có nhiều.

Tổng cộng chỉ có 21 người, tộc trưởng là một mỹ phụ tên Ngư Mộng, tu vi Hồn Thánh Đế Hậu Kỳ, bằng với Thủy Triều Tịch.

Ngoài ra có năm vị trưởng lão, chính là đám người Ngư Thanh, Ngư Bích, Ngư Linh, Ngư Khả và Ngư Ngọc, tu vi dao động từ Hồn Thánh Đế Sư Kỳ đến Hồn Thánh Đế Trung Kỳ, những tộc nhân khác đều từ Hồn Thánh Hoàng trở xuống.

Đối với việc các nàng không có nam tính tộc nhân nhưng lại có thể duy trì nồi giống thì Lạc Nam cũng chẳng kinh ngạc, bởi vì thê tử nhân ngư công chúa Hải Linh Lung của hắn cũng là được mẫu thân nàng sinh ra bằng bí pháp mà không cần đến nam nhân, chỉ có điều cái giá phải trả là mẫu thân sẽ mất đi sau khi hạ sinh nữ nhi mà thôi.

“Lạc công tử, nếu như ngươi thật sự có thể giúp chúng ta tiêu diệt Hải Sa biến dị đó, toàn bộ Nhân Ngư Tộc sẽ sâu sắc cảm tạ ngươi.” Ngư Mộng thẳng thắng nói:

“Chúng ta có thể tặng ngươi ba vị tộc nhân.”

“Vì sao tặng tộc nhân cho ta?” Lạc Nam ngây người.

“Không phải tu sĩ các ngươi rất thích bắt giữ Nhân Ngư hay sao?” Ngư Mộng hỏi ngược lại.

“Ta có bắt nàng không?” Lạc Nam nhìn Thủy Triều Tịch.

“Có.” Thủy Triều Tịch trừng mắt cười tủm tỉm.

Lạc Nam tức giận đánh cái mông nàng.

“Vì sao tất cả các vị không đi theo phu quân của ta?” Phượng Tịch Y nói:

“Tử Hải này chẳng có giá trị gì để tiếp tục ở lại.”

“Thật xin lỗi, chúng ta chỉ thuộc về truyền nhân của vị cao tầng Long Tộc.” Ngư Mộng ung dung đáp:

“Trước khi truyền nhân xuất hiện, chúng ta sẽ không hứa hẹn bất cứ điều gì.”

Lạc Nam lắc đầu, bản thân hắn có được Long Thần huyết mạch, đối với truyền thừa của Long Tộc cũng không có hứng thú gì, bởi lẽ các thủ đoạn Long Tộc của hắn đang nắm giữ là cao cấp nhất rồi.

Hắn đến Tử Long Điện là vì Rương Đặc Biệt mà thôi, còn truyền nhân của cao tầng Long Tộc giao lại cho Long Khuynh Thành tiếp nhận, vận mệnh của Nhân Ngư Tộc sẽ do Long Khuynh Thành quyết định.

Quân số đã tập hợp đầy đủ, cả đám liền thẳng tiến Tử Long Điện.

Có người bản hải dẫn đường quả nhiên thuận lợi.

Không có gì khó khăn, một tòa cung điện nằm sâu giữa đáy Tử Hải rốt cuộc hiện ra trong mắt nhóm người.

Nhìn từ bề ngoài thì Tử Long Điện cũng không quá lớn, kích thước chỉ như một ngọn núi dưới đại dương, thậm chí cái con quái vật đang bơi lượn xung quanh nó còn có kích thước to hơn.

Con hàng này sau khi chén Chương Ngư no bụng đã quay về tổ…

“Nhìn Tử Long Điện tuy nhỏ, nhưng tiến vào bên trong là các không gian riêng biệt to lớn.” Ngư Mộng nói rằng.

“Kế hoạch thế nào? Sử dụng Chí Bảo đánh lén nó sao?” Ngư Bích nhỏ giọng hỏi ý Lạc Nam, không khó để nhìn ra hắn là kẻ cầm đầu ở đây.

“Không, đánh thẳng!” Lạc Nam nhún nhún vai, tùy ý bước ra.

RỐNG!

Cảm nhận được có kẻ đến gần, con quái vật khổng lồ liền rống giận như trống trận, cái miệng như vực sâu vô tận với vô số răng nhọn như những thanh đao mọc ngược lên liền lao thẳng đến.

Nó như một chiến hạm khổng lồ có sức công phá hủy diệt, đủ nghiền chết cả Thánh Đế.

“Cẩn thận.” Mấy nữ nhân biến sắc.

Ánh mắt Lạc Nam mãnh liệt mở ra.

NGAO!

Một tiếng gầm kiệt ngạo bất tuần như đến từ khai thiên lập địa từ thể nội hắn vang vọng biển sâu.

Long Thần Biến triển khai, Nghịch Long Lực điên cuồng chuyển hóa thành Thần Long Lực.

Thần Long Lực sôi trào từ cơ thể Lạc Nam bắn ra, cấp tốc ngưng tụ thành một tôn Pháp Tướng sừng sững sau lưng hắn như một vị thần.

Toàn thân khoác Hoàng Kim Thần Long Giáp, đỉnh đầu là song giác xuyên thủng thương khung, trên thân có Nghịch Long và Chân Long giương nanh múa vuốt quấn quanh, tay trái thống ngự Long Lực Đỉnh, tay phải chấp chưởng Thần Long Giáo.

Long Thần Pháp Tướng giáng lâm!

“HỰ…”

Đối mặt với Long Thần Pháp Tướng, một chút huyết mạch đã tiến hóa thành Long Tộc của con quái vật run lên lẩy bẩy như gặp phải thánh thần, đôi mắt đỏ ngầu của nó trở nên hỗn loạn, đang điên cuồng lao đến cũng phải kiêng kỵ lách sang một bên, không dám khinh nhờn thần minh.

“Làm sao có thể?” Chúng nữ trợn mắt há hốc mồm, không thể tin tưởng nhìn thần tích đang diễn ra.

Con quái vật có được lượng Long Khí khổng lồ, thực lực sánh ngang Chí Tôn lúc này đang kinh sợ trước mặt Lạc Nam.

Mà Long Thần Pháp Tướng uy nghiêm vô thượng sau lưng Lạc Nam càng khiến hắn như một vị thần hàng thế.

“Yêu Đạo mở ra!”

Lạc Nam tiếp tục kích hoạt Yêu Đạo.

Bằng vào Yêu Đạo, Long Thần Biến cùng lúc phóng thích uy áp nghiền ép, ngay cả hậu nhân Chí Tôn Long Tộc trực hệ như Hải Mạn Sa cũng phải quỳ xuống, huống hồ gì một thứ lai tạp linh trí kém cõi này? Chưa kể hiện tại có thêm cả Long Thần Pháp Tướng.

RỐNG… RỐNG RỐNG…

Cảm giác kinh sợ lan tràn khắp nội tâm con quái vật, nó điên cuồng rống lên đầy sợ hãi, cơ thể to lớn không dám di động dù chỉ một chút giữa đáy đại dương.

“Nếu ngươi đã hấp thụ sạch sẽ Long Khí để lột xác biến hình, vậy ta sẽ ăn thịt ngươi để lấy lại tất cả.” Lạc Nam cười lạnh lùng.

Hắn cảm thấy con quái vật này không có chút giá trị nào để mình thu phục.

Linh trí của nó quá thấp, không đủ tư cách làm tọa kỵ.

Chiến lực tuy mạnh nhưng chỉ phát huy được ở dưới đáy biển, trong khi các trận chiến của Lạc Nam rất ít xảy ra dưới nước.

Con Hải Sa biến dị này cũng giống như đám Bạo Không Thú và Tinh Không Thú đần độn vô tri, có sức mạnh nhưng không có não.

Hiểu ý của Lạc Nam, Thủy Triều Tịch, Phượng Tịch Y chúng nữ liền toàn lực phát động thế công.

Lúc này quái vật đã mất sạch chiến ý, ngay cả khả năng chống cự cũng không có, mặc cho công kích của chúng nữ oanh tạc lên cơ thể và linh hồn.

Các vị Nhân Ngư cũng đã lấy lại tinh thần, vội vàng triển khai Hồn Kỹ một cách điên cuồng.

Tưởng như sẽ là bá chủ của Tử Hải, lúc này lại như cá nằm trên thớt bị Lạc Nam trấn áp cho chúng nữ tấn công.

Không bỏ qua cơ hội, Đoạt Mệnh Tử Vong cuồn cuộn bao phủ cơ thể khổng lồ của nó.

Sinh mệnh lực của con hàng này rất dồi giàu.

Không biết qua bao lâu sau, Hải Sa biến dị chỉ còn lại một cổ thi thể nặng nề rơi xuống, chấn động đến vạn dặm hải vực lắc lư.

Lạc Nam sảng khoái thở ra một hơi, lực lượng Tử Vong tăng mạnh, đã đặt nửa bước chân vào Thánh Vương cảnh giới.

“Xong… xong rồi sao…” Mấy nữ Nhân Ngư ngơ ngác nhìn con quái vật khiến mình ăn ngủ không yên chẳng còn hơi thở, vẫn chưa tin tưởng vào những gì vừa phát sinh.

Dễ… mọi thứ quá dễ dàng trước bóng lưng của nam nhân kia.

“Hắn rốt cuộc là ai? Hắn là thần sao?” Một suy nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu các nàng.

Lạc Nam nhún nhún vai, có trách thì trách con quái này là yêu thú linh trí thấp, lại có huyết mạch Long Tộc.

Đây không thể nghi ngờ là con mồi ưa thích của một kẻ vừa sở hữu Yêu Đạo vừa có được thủ đoạn của Long Thần như Lạc Nam.

Trấn áp nó còn dễ hơn trấn áp một vị Thánh Đế Sơ Kỳ.

“Thi thể này làm đồ ăn thì tuyệt.” Lạc Nam phất tay thu con quái vào Nhẫn Trữ Vật.

Ánh mắt hướng về phía Tử Long Điện…

Mục tiêu chính đây rồi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229