Con đường bá chủ - Quyển 12 - Tác giả Akay Hau

Phần 107
Phần 107

Mang theo tâm trạng thoải mái, Lạc Nam một mình trở về mật thất.

Lần này kiểm tra chiến lợi phẩm, có liên quan đến vài chục vị thiên tài của các Chí Tôn Thế Lực, trong đó tiềm ẩn nguy cơ đắc tội bọn hắn, rồi còn đắc tội cả Trân Bảo Lâu, vì vậy hắn phải một mình thực hiện để giữ bí mật tuyệt đối, tránh liên lụy đến Thanh Long Khu.

Ý niệm vừa động, một chiếc nhẫn nhầy nhụa có phần hôi thối xuất hiện.

“OẸ…” Lạc Nam xém chút nôn ra, nhưng nghĩ đến số tài sản không nhỏ ở bên trong, hắn vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

Không sai, chiếc nhẫn này là lấy được từ trong bụng của con Bọ Hung kia, sau khi nó đã thông qua phương pháp cực độ ghê tởm thu vào cơ thể.

Tình cảnh chiến đấu lúc đó quá nhanh và nguy hiểm, Bọ Hung và Chí Tôn giao đấu thu hút mọi sự chú ý ở xung quanh, vì vậy Lạc Nam thần không biết quỷ không hay thi triển Cổ Ngữ – Đoạt.

Chỉ có quyền năng của Cổ Ngữ mới cướp được đồ trong bụng Bọ Hung khi nó đã bảo vệ hết sức cẩn thận, ngay cả Hiểm Thâu Bí Thủ cũng đừng mong làm được.

Cẩn thận mang bao tay vào, phong tỏa khứu giác, Lạc Nam phá giải cấm chế trên chiếc Nhẫn, lấy ra tất cả đồ vật bên trong rồi đem nó phi tang, tiêu hủy như chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Lúc này, vài chục kiện vật phẩm cao cấp đã hiện diện trước mặt, trong đó có cả Bàn Đào Quả của bản thân, Lạc Nam nhìn mà tâm tình sung sướng, chấp nhận mùi rắm thối một chút cũng xứng đáng.

Hắn phải cảm ơn con Bọ Hung kia, cứ tưởng sẽ mất không ít tài sản để trao đổi các vật phẩm mình cần, nào ngờ Bọ Hung đã đứng ra làm hết để hắn thu về tất cả, quả thật là tiễn tài đồng tử.

Thứ đầu tiên mà Lạc Nam để ý chính là một loại Gia Tốc Trận cao cấp, có thể gia tăng tốc độ lên đến 1000 lần.

Gia Tốc Trận này hắn dự định sẽ bố trí xung quanh Thanh Long Khu, dùng làm nơi tu luyện của cường giả và thiên tài mà Thanh Long Khu cần bồi dưỡng.

Kế đến là một viên Chân Long Châu của Yêu Thánh Đế Hậu Kỳ, Lạc Nam chán nãn lắc đầu, thứ đồ như Long Châu này hắn đã hấp thụ vài lần, cũng chẳng khai mở thêm được bao nhiêu Long Văn nữa cả.

Lưu Ly Ngọc, loại tài nguyên thiên nhiên ẩn chứa lượng lớn Nguyên Lực, có thể gia tăng một tiểu cảnh giới bất kỳ cho tu sĩ bình thường bên dưới Thánh Đế.

Quỳnh Tượng Thánh Thảo, loại Cửu Tinh Dược Tài, nữ nhân khi sử dụng Quỳnh Tượng Thánh Thảo sẽ sinh ra dị tượng, hấp thụ bốn phương tám hướng Nguyên Khí xung quanh, hiệu quả tu luyện đạt đến gấp đôi, cơ thể sở hữu mùi hương tự nhiên thơm ngát như hoa quỳnh, cực kỳ hấp dẫn.

Thiên Cương Sa, một trong các nguyên liệu luyện khí cấp Chí Tôn, có thể phối hợp nhiều nguyên liệu tương ứng khác luyện ra Chí Bảo.

Một tấm cổ đồ di tích của Thánh Đế Viên Mãn Thế Lực, Lạc Nam không mấy hứng thú, nhưng cũng có thể để nữ nhân của mình đến lịch luyện, tiếp nhận truyền thừa.

Công pháp Cửu Tinh Thánh Cấp có ba quyển, vũ kỹ Cửu Tinh Thánh Cấp có hai quyển, Đại Thần Thông hai loại, Pháp Bảo Cửu Tinh Thánh Cấp cũng lên đến năm kiện, đáng tiếc không có Chí Bảo, những thứ này tương lai đều sẽ được xung vào công quỹ của Thanh Long Khu, làm phần thưởng cho những người có chiến công hiển hách.

Ngoài ra Lạc Nam còn kiểm kê được hàng chục loại nguyên liệu để rèn đúc Chí Tôn Pháp Tướng, đáng tiếc hầu hết đều là những nguyên liệu của các Chí Tôn Pháp Tướng xếp hạng khá thấp trên Chí Tôn Bảng mà thôi.

Những thứ còn lại đa phần là các loại Đế Đan, Phù Chú với khá nhiều công dụng.

Lạc Nam chép miệng lắc đầu, vuốt vuốt cằm: “Là do tầm mắt của ta hiện tại đã quá cao, hay cấp bậc những đồ vật này quá thấp, vì sao chẳng có thứ gì quá mức hữu dụng?”

“Hừ, đây chỉ là Yến Hội của những thiên kiêu mà thôi, đâu phải cấp bậc giao dịch vật phẩm của các lão Chí Tôn quái vật mà đòi hỏi?” Kim Nhi bĩu môi:

“Từng ấy vật phẩm cũng có giá trị rồi.”

Lạc Nam cười khổ, Kim Nhi nói cũng phải, gia tài của thiên kiêu thì cũng chỉ đến mức như thế, hắn từng cướp cả Chí Bảo trong tay Chí Tôn nên cảm thấy những đồ vật này đều bình thường, nếu ném ra ngoài sợ rằng sẽ khiến vô số kẻ tranh đoạt vỡ đầu.

Bất quá cũng không phải thứ gì cũng vô dụng.

Giống như Lưu Ly Ngọc ẩn chứa lượng lớn nguyên lực gia tăng tu vi, Chân Long Châu hắn sẽ không dùng khai mở Long Văn nữa, ngược lại chuyển hóa tất cả Long Khí thành tu vi cho Long Lực Đỉnh hấp thụ, lại thêm vài loại Đế Đan cao cấp cung cấp năng lượng tinh khiết.

Nghĩ là làm, Lạc Nam ngồi khoanh chân, bắt đầu hấp thụ tất cả tài nguyên mà mình có thể dùng được, cả khối Ngũ Sắc Hồn Thạch Nhũ xuất sứ từ Vạn Ứng Khang cũng được tận dụng.

Mà khi toàn bộ những tài nguyên cao cấp tiêu hao sạch sẽ, tu vi của hắn rốt cuộc đã có tiến bộ chút ít.

Nguyên Tu từ Thánh Tướng Trung Kỳ đột phá Thánh Tướng Hậu Kỳ.

Hồn Tu từ Hồn Thánh Tướng Sơ kỳ đột phá Hồn Thánh Tướng Trung Kỳ.

Bất quá bởi vì lần này không có tài nguyên luyện thể, Thể Tu vẫn dậm chân tại chỗ Thể Thánh Tướng Sơ Kỳ.

Nguyên Tu mạnh nhất, Thể Tu yếu nhất.

“Từng ấy tài nguyên đủ để Thánh Đế hàng đầu tu luyện, nhưng ta lại chỉ có thể đột phá một tiểu cảnh giới…” Lạc Nam ngửa đầu thở dài:

“Thế nhân chỉ thấy ta có chiến lực nghịch thiên, nhưng nào biết ta phải bỏ ra cái giá gấp nhiều lần bọn họ cơ chứ.”

“Thôi than vãn đi, đổi lại nếu sở hữu Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, e rằng bất cứ ai cũng cam tâm tình nguyện trả giá nhiều như công tử.” Kim Nhi bĩu môi.

“Xú nha đầu, nàng cứ thích đả kích ta, muốn ăn đòn sao?” Lạc Nam bất mãn nói.

“Lêu lêu.” Kim Nhi cười khanh khách trêu tức hắn, thân thể chậm rãi biến mất.

Lạc Nam âm thầm buồn cười, nha đầu này thật sự vô cùng đáng yêu.

Hắn vươn người đứng lên, cảm nhận được lực lượng của Thánh Tướng Hậu Kỳ, toàn thân sung sướng, tràn trề năng lượng.

Dù rằng chỉ đột phá một tiểu cảnh giới, nhưng từng ấy đã đủ để Lạc Nam tăng cường số lượng kiếm của Diệt Thần Kiếm Trận lên thêm một mớ.

Tiến bộ nhỏ cũng là tiến bộ nha, góp gió thành bão.

Vừa mới rời khỏi phòng, Lạc Nam sững sờ, một nữ nhân đầu đội nón rộng vành có màn che phủ xuống, thân khoác váy đen đã đứng chờ sẵn.

“Mộng Kha, nàng xinh đẹp như vậy, vì sao suốt ngày che mặt?” Lạc Nam khó hiểu lên tiếng hỏi:

“Ta rất ấn tượng với hình xăm cánh bướm trên mặt nàng nha.”

Điệp Mộng Kha ánh mắt lóe lên, không thèm để ý lời nói của hắn, giọng điệu bình thản:

“Có Chu Tước Hộ Pháp và Bạch Hổ Hộ Pháp muốn diện kiến ngươi, Tây Thi điều ta đến bẩm báo!”

“Các nàng rốt cuộc đến rồi sao.” Lạc Nam vuốt vuốt cằm, khóe môi nhếch lên như đã sớm đoán được.

Với tình hình hiện tại của Thanh Long Khu, nếu Tô Minh Châu và Tần Lộng Ngọc không đến tìm hắn, như vậy hắn sẽ hoài nghi năng lực của các nàng.

“Được, nàng dẫn đường đi.” Lạc Nam nhìn Điệp Mộng Kha cười nói.

“Mời Hộ Pháp!” Điệp Mộng Kha không kiêu ngạo không nịnh nọt, thái độ vẫn luôn chuẩn mực.

Lạc Nam âm thầm lắc đầu, tính cách của nàng này còn nhạt hơn cả Tô Nhan hay Độc Cô Ngạo Tuyết những ngày đầu khi mới gặp hắn.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229