Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 94
Phần 94

Rạng sáng ngày hôm sau, Thành Công gọi điện thoại cho Kha Tử Hoa, hẹn gặp mặt, nhưng nhằm ngay lúc buổi sáng toà án mở phiên toà xét xử phân cục trưởng Lưu Quan Dương trước đây của khu Bạch Sơn, Kha Tử Hoa muốn đi dự thính…

Thành Công bất đắc dĩ, cũng đành cùng đi đến toà án dự thính, vì thế chín giờ sáng, Kha Tử Hoa cùng Thành Công đã xuất hiện ở tại pháp viện khu Bạch Sơn, lúc này Lưu Quan Dương mang còng tay bị mang vào toà án, qua nhiều ngày không thấy, Lưu Quan Dương có vẻ già đi, tiều tụy lợi hại, Thành Công rõ ràng nhìn thấy Kha Tử Hoa tay siết lại quả đấm tức giận, vì thế nên nhẹ nhàng vỗ vai hắn một chút.

Lưu Quan Dương cũng là rất đàn ông, dĩ nhiên, đây cũng là việc chẳng đặng đừng, hắn đem toàn bộ sự tình đều nhận tội hết về mình, một người trong phân cục cảnh sát khu Bạch Sơn cũng không bị liên lụy moi ra, đây cũng là điều Đinh Trường Sinh lo lắng nhất, nếu không có ai liên lụy móc ra, thì sẽ có vài người cảm kích Lưu Quan Dương, mà phía sau Lưu Quan Dương chính là Kha Tử Hoa, chuyện này sẽ đối với Lưu Chấn Đông rất bất lợi, vốn Đinh Trường Sinh cho rằng có thể nhân cơ hội vụ án của Lưu Quan Dương mà ra tay dọn dẹp phân cục cảnh sát khu Bạch Sơn, nhưng vụ án này xem như đã kết thúc làm xong mà không thu hoạch được thêm gì…

Vụ án này cuối cùng lại rất đơn giản, đối với công tố viện kiểm sát, Lưu Quan Dương không giải thích gì, tất cả tội trạng hắn đều thừa nhận, cho nên toàn bộ vụ án kết thúc rất nhanh.

Kha Tử Hoa cùng Thành Công cùng đi ra khỏi toà án, Kha Tử Hoa sắc mặt tái xanh, trong lòng hắn lúc này hận chết Đinh Trường Sinh, đúng là Đinh Trường Sinh một tay đem Lưu Quan Dương đưa vào ngục giam, việc này không nhịn được.

– Tối hôm qua Đinh Trường Sinh có đến gặp tôi…

Thành Công nhỏ giọng nói.

Thật ra chuyện này Kha Tử Hoa đêm qua lúc về nhà không lâu thì cũng biết, là do Hạ Phi nói cho hắn, Đinh Trường Sinh đi đến nhà Thành Thiên Hạc, chỉ là để gặp Thành Thiên Hạc hay là gặp Thành Công thì không thể biết mà thôi.

– Hả? Hắn nói cái gì?

Kha Tử Hoa dịu đi một chút tâm tình của mình, hỏi.

– Có một số việc mà cậu đã làm với hắn…

Thành Công âm thanh không cao, nhưng ngữ khí rất nghiêm khắc, lúc này đang tại bên ngoài cổng pháp viện, loại tình huống này trước giờ hiếm thấy, hắn và Thành Công đã có nhiều năm quan hệ, cho nên rất là quen thuộc tính nết của đối phương, lần này Thành Công nghiêm khắc, làm trong lòng Kha Tử Hoa có chút run run.

– Em đã làm? Cón việc Lưu Quan Dương thì có phải hắn làm hay không? Hơn nữa so với em, hắn làm còn tốt hơn nữa kìa…

Kha Tử Hoa không phục nói.

– Lưu Quan Dương bị trừng phạt là đúng tội, hắn làm chuyện sai lầm, làm trái pháp luật, ai cũng không giúp được hắn, nhưng cậu đối với sau lưng Đinh Trường Sinh thì làm những chuyện kia, không phải là hắn không biết, tối hôm qua hắn gặp tôi nói về việc này, làm người nên lưu lại cho người một con đường, không nên làm tuyệt, dồn người đến tử lộ, nếu không thì sẽ gặp họa đấy…
– Đây là lời hắn nói?

Kha Tử Hoa mắt trừng, hỏi.

Thành Công liền mắt nhìn Kha Tử Hoa, nói:

– Đúng là hắn nói, nhưng cũng là ý của tôi, tôi hiểu cách làm người của Đinh Trường Sinh này, người không đụng hắn, hắn sẽ không chủ động cắn người, cậu nghĩ cậu đang làm cái gì vậy? Hoa Tử, chúng ta đã có quan hệ với nhau nhiều năm như vậy, tôi cũng hiểu cậu, cậu quá ngông cuồng cứ cho mình là có bản lĩnh hơn người, điểm này tôi đã nhắc nhở qua, làm quan lớn thì còn có quan lớn hơn nữa, không với đến được đầu, trên cái thế giới này người mạnh hơn cậu còn có rất nhiều người đấy, cậu có thể so đấu hết với tất cả không?

Thành Công nhìn Kha Tử Hoa trên cổ gân xanh lộ ra, nói.

– Em không muốn cùng ai so đấu, cũng không có muốn cùng Đinh Trường Sinh so, nhưng do hắn không biết làm người, chúng ta cùng hắn có quan hệ như thế nào? Hắn có nể mặt mũi chúng ta một chút nào không?

Kha Tử Hoa giảm thấp xuống âm thanh…

Thành Công lắc đầu, không nhắc lại, đi đến ô tô của mình, sau đó chậm rãi chạy vào ngã tư đường, trong lòng thở dài, Kha Tử Hoa đã không thể phân biệt lý lẽ, dạng người này thì trước sau gì cũng bại sự, hắn chính mình vùng vẫy bên trong vũng bùn của mình, nếu không tự kiềm chế, sớm muộn gì cũng sẽ bị nhấn chìm chết đuối.

Nhìn Thành Công âm thầm rời đi, Kha Tử Hoa trợn mắt há mồm, lập tức trong đôi mắt bộc phát ra cái nhìn tàn khốc, nếu như Thành Công nhìn đến ánh mắt tàn khốc này, khẳng định không rét mà run, xác thực, Kha Tử Hoa điểm mấu chốt thanh tỉnh đã không có, đây là điều đáng sợ nhất, một người một khi đã không có điểm mấu chốt thanh tỉnh, thì có khả năng hoàn toàn đánh mất bản tính của mình.

Lúc này Thành Thiên Hạc không nghĩ tới, đó là sau khi trở về nhà vài ngày thì liền nhận được điện thoại từ trên văn phòng ủy ban tỉnh, chủ tịch Lâm Nhất Đạo muốn gặp ông, mới đầu thì Thành Thiên Hạc còn cho rằng chính mình nghe lầm, nhưng sau khi xác nhận, lúc này mới ý thức được, việc đầu tư tình cảm của mình xem như đã dùng được rồi.

– Ngày mai con gác lại toàn bộ các sự việc, theo cha cùng đi lên tỉnh một chuyến nữa.

Buổi tối, nhìn thấy con trở về, Thành Thiên Hạc đối với Thành Công nói.

– Đi tỉnh? Làm gì?

Thành Công ngạc nhiên hỏi.

– Trên văn phòng ủy ban tỉnh báo cho cha, Lâm chủ tịch muốn gặp cha, vì thế con đi theo cùng cha chứ?

Thành Thiên Hạc nói.

– Lâm Nhất Đạo nhanh như vậy đã phát tin? Cũng rất chuyên nghiệp à…

Thành Công cười nói.

– Nói bậy bạ, lời như vậy, đi ra ngoài càng không thể nói, con không biết phạm huý kiêng kị sao?

Thành Thiên Hạc trừng mắt nhìn Thành Công, nói.

– Cha là người trong quan trường, cha đi là gặp lãnh đạo của cha, con đi theo làm gì? Chẳng lẽ Lâm tỉnh trưởng có khả năng muốn gặp con sao?

Thành Công không muốn đi nên nói.

– Cha đi gặp lãnh đạo, con đi theo cũng không có nhàn rỗi đâu, cha thông qua mối quan hệ nghe được, từ lúc lão gia tử Lâm gia qua đời, đứa con trai bảo bối của chủ tịch Lâm vẫn muốn nán lại tại Bắc Kinh, Lâm Nhất Đạo lại sợ tiểu tử kia một mình ở tại Bắc Kinh gây họa, cho nên mới mang theo đến tỉnh Trung Nam, con đi theo cha, chính là tìm cách làm quen với tên thiếu gia này, dẫn hắn đi ăn chơi là được, về phương diện này thì con rất rành…

Thành Thiên Hạc nói.

– Ai ui… chà à… con là người làm kinh doanh, còn phải buôn bán, làm gì mà có thời gian bồi tiếp một tên thiếu gia xa lạ đây này?
– Con… vẫn không rõ sao? Cha của con bân giờ tại trên tỉnh xem như là trên trán đã khắc chữ rồi, khắc chữ đúng là Lâm gia, đã bước đến bước này, không còn quay đầu lại được nữa, cho nên, nếu không chân chính đem việc này làm thành thật, thì chúng ta có thể sẽ bị thua thiệt nhiều.

Thành Thiên Hạc bực bội nói, vốn cho rằng đi tham gia lễ tang là một chuyện tốt, nhưng không nghĩ tới bây giờ đâm lao thì phải theo lao rồi, có muốn quay đầu cũng không có đường, cho nên chỉ có thể là bám theo con đường của Lâm gia mà đi đến.

– Theo con nhìn, hiện tại Lâm Nhất Đạo tại tỉnh Trung Nam vẫn còn chưa có đứng vững, nếu như chúng ta đã lên thuyền giặc rồi, chi bằng sẽ làm đến cùng, nếu không, một khi Lâm gia ở tại tỉnh Trung Nam đứng vững gót chân, đến lúc đó chúng ta mới bám dính vào thì đã bằng thừa rồi…

Thành Công nói.

– Cha cũng nghĩ như vậy, cho nên, con theo cha đi lên tỉnh, cha đi gặp Lâm Nhất Đạo, con thì nghĩ cách tiếp cận cùng Lâm Bình Nam, hắn nghe nói là một kẻ ăn chơi trác táng, phục vụ hắn cho tốt vào, đến khi ra hoa kết trái, có thể còn kiếm thêm được mớ tiền…

Thành Thiên Hạc khinh thường nói.

– Um… vậy cũng được a.

Thành Công cuối cùng thì gật đầu.

– Đến tỉnh, đi đến tiệm châu báu mua một sợi dây chuyền, giá cả chừng mười vạn tiền là được rồi, vợ của Lâm Nhất Đạo tên là Chung Lâm Phong, để cha bảo mẹ con cùng đi với cha, Lâm Nhất Đạo sau này có thể ở tỉnh Trung Nam đứng vững gót chân, nếu không có gì bất ngờ xảy ra lời nói, ít nhất cũng có khả năng kéo dài đến mười năm, mà mười năm sau đó, thì cha đã về hưu, đây cũng là thời điểm quan trọng nhất không thể không tính đến…

Thành Thiên Hạc nắm chặt quả đấm, nhẹ nhàng gõ lên phía trên bàn, nói.

– Con lo lắng chính là lão gia tử Lâm gia vừa chết, thì lực ảnh hưởng sẽ sụt giảm, về sau Lâm gia tại phía trên còn có bao nhiêu quyền hành, thật đúng là không nhất định, cho nên chúng ta cũng không thể tập trung lại một gốc cây Lâm gia này để thắt cổ chết, vạn nhất Lâm gia không được, hoặc là Lâm gia không chịu kết nối cùng chúng ta, hoặc là có quan hệ không tốt thì sao? Cha… phó bí thư tỉnh ủy Chu Minh Thủy chỗ đó có thể dung được không?

Thành Công hỏi.

– Uầy… có Ngô Minh An bây giờ là bí thư của thành phố Giang Đô, khẳng định còn có khả năng đi lên cao, cha muốn con cùng con gái của hắn là Ngô Nhật Lam có quan hệ qua lại, không phải là không có lý do, nói cho cùng, tất cả đều là vì lợi ích, cho nên, cho nên con không cần phải phản ứng như vậy…

Thành Thiên Hạc giáo huấn con nói.

– Ách, chuyện này sau này hãy nói đi, hiện tại con không muốn nhắc đến.

Thành Công kháng cự.

– Về sau? Còn có bao nhiêu lần về sau, cơ hội là có thể tùy thời đều có hay sao? Lần này đi đến tỉnh thành, cha cũng sẽ cùng Ngô bí thư gặp mặt, nếu như có khả năng, cha sẽ nhân cơ hội nói một chút bề chuyện này, con chuẩn bị tư tưởng trước đi…

Thành Thiên Hạc mặc kệ Thành Công có đồng ý hay không, chuyện này là ông quyết tâm làm cho bằng được.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234