Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 86
Phần 86

– Biết a, trong vòng tròn này tụi con đều biết, làm sao vậy? Cha… đừng nói là cha muốn con…

Thành Công nhìn Thành Thiên Hạc, trong chớp mắt liền minh bạch cha mình có ý gì.

– Có cái gì mà không được chứ? Con trưởng thành rồi, cha nghe nói nha đầu kia tuy rằng có chút điên khùng, nhưng tất cả các mặt khác đều được, con cũng đến lúc nên kết hôn rồi, đây không phải là đúng dịp hay sao?

Thành Thiên Hạc mặt nghiêm nói.

– Cha… cha định hy sinh nhan sắc con trai của cha sao?
– Nhan sắc? Nhan sắc của con tốt đến đâu? Cha nhổ vào, con cho rằng cha không biết con suốt ngày chỉ biết trộm đạo đàn bà con gái nhà người ta sao? Cha cho con biết, về sau con đàng hoàng lại một chút đi, đừng có làm cái sự tình đường ngang ngõ tắt kia nữa… À… còn người đàn bà đài truyền hình thành phố kia nữ nhân đã kết thúc chưa vậy? Con cứ lặp đi lặp lại nhiều lần nhờ cha giúp cho nàng thăng chức, nội chuyện này cũng để để cha gánh tội rồi, con không thể vì cha mà hy sinh một chút sao?

Thành Thiên Hạc khó chịu nói.

– Ách… chà à… việc này thì khác, con gái của Ngô Minh An cũng không là dễ chọc, nếu muốn con cưới nàng, đời này xem như là con xong rồi.

Thành Công ủy khuất nói…

– Con đánh đố cha hả, tuy rằng cha nói như vậy, người ta có đồng ý hay không thì chưa biết đâu.

Thành Thiên Hạc trợn mắt nhìn con trai mình, không thèm nhắc lại.

– Nhưng không phải là cha mẹ muốn rời khỏi quốc nội sao? Hiện tại nhắc đến việc này còn có ý gì?

Thành Công không muốn dựa theo Thành Thiên Hạc an bài với một nữ nhân mà mình không thích theo kiểu hôn nhân ước hẹn…

– Con cho rằng cha mẹ muốn đi lắm sao? Chẳng qua là đến khi không còn có biện pháp nào khác, được rồi, không nhắc đến chuyện này nữa…

Thành Thiên Hạc ý thức được nơi này không phải là tại bên trong nhà mình, đây là nhà khách của thành phố, nơi này không an toàn, cho nên câm mồm không nói nữa.

Thành Công rầu rĩ không vui quay trở lại phòng của mình, còn chưa có ngồi vững vàng, thì Kha Tử Hoa tiến vào, cầm lấy mấy chai bia…

– Làm sao vậy? Có chuyện không vui, uống chút lên ngủ một giấc là quên hết ngay, chúng ta khi nào thì trở về?
– Tôi không biết, tùy theo tình huống a, như thế nào, cậu có việc? Nếu có việc thì hãy quay về trước đi…

Thành Công nói.

– Cũng không có việc gì, vụ án Lưu Quan Dương sắp mở phiên toà rồi, em muốn quay về để xem sao…

Kha Tử Hoa nói.

– Vậy được, cậu đi về trước đi, còn tôi cùng lão gia tử cùng một chỗ trở về, đúng rồi, tôi nhớ lúc cậu lên trên tỉnh để học lớp bồi dưỡng nghiệp vụ, cậu có nhận thức một nữ cảnh sát tên là Ngô Nhật Lam không? Chính là con gái của bí thư thành ủy Ngô Minh An…

Thành Công hỏi.

– Cô gái đó à, biết… hung dữ hoang dã, gặp người liền đánh, nàng và anh trai mình cùng Đinh Trường Sinh còn đánh qua một trận, nhưng nói chung là… ngốc nghếch…

Kha Tử Hoa không biết Thành Công làm gì mà hỏi tới hỏi nữ nhân kia, vì thế thuận miệng nói.

– Không có việc gì, có người nhắc qua nàng với tôi, nên hỏi một chút mà thôi, cậu về trước đi, tôi mấy ngày nữa mới quay trở về…
– Được… rạng sáng ngày mai em đi máy bay trở về, buổi tối nay ra ngoài mua vài thứ đồ vật, khó có dịp đến kinh thành một chuyến…

Kha Tử Hoa nói.

– Cậu muốn gì thì nói quản lý nhà khách một tiếng, nhờ họ mua giùm mang về là được rồi, còn phải đi ra ngoài dạo phố à?
– Ai, anh không hiểu, chính mình tự đi thì mới vừa ý, cùng đi đi… đến khu Vương Phủ.

Kha Tử Hoa kéo lấy Thành Công đi dạo, Thành Công thấy nếu ở nơi này cũng chỉ là xem tivi lên mạng, cũng chẳng có việc gì, liền đáp ứng.

Chỉ trong chốc lát, hai người mỗi người uống hết năm lon bia rồi rời đi, tài xế của nhà khách đưa bọn họ đến khu thương mại Vương Phủ, nơi này là nơi tốt nhất, nhưng cũng là tiêu tốn đắt tiền nhất, Kha Tử Hoa mặc kệ việc này, hiện tại tiêu tiền là tiền của chính mình, nhưng sau đó thì lấy hóa đơn mang về đưa cho quản lý nhà khách, bảo bọn họ báo qua cho Thành Thiên Hạc, tính vào bên trong kinh phí để lấy lại tiền, cho nên ngu sao mà không tiêu xài…

Đến lúc đó thì quản lý nhà khách lại hướng bên trong kèm theo một vài hóa đơn cá nhân nữa tính vào kinh phí, đây cũng không phải là cái gì bí mật, cho nên từng bộ phận đều có lợi ích liên thông…

– Chị thấy hắn mặc bộ đồ này xem được không?

Trên đường phố khu vực thương mại Vương Phủ, bên trong một tiệm âu phục cao cấp, có hai cô gái đang chọn mua quần áo.

Nhưng chọn mua không phải là quần áo nữ nhân các nàng, mà là chọn mua quần áo cho nam nhân, trong này có một gái trên mặt dào dạt hạnh phúc mỉm cười, còn một cô gái thì mặt lạnh như băng, nàng không có nhìn quần áo, mà là d8ang quan sát chung quanh…

– Được, cô chọn quần áo gì cũng đều dễ nhìn mà…

Diêm Lệ nói.

– Chị làm sao vậy, lúc nào nói chuyện cũng lạnh băng, tôi hỏi chị, Đinh Trường Sinh đắc tội với chị chỗ nào, mà chị không buông tha bỏ qua? Các người đều là người thân gần nhất của tôi, làm sao lại không thể sống chung hòa bình vậy?

Tần Mặc hiển nhiên tâm tình đang tốt, không thấy nhíu mày, giọng điệu cũng không có trách tội, âm điệu hòa hoãn dễ nghe.

– Không có gì, chỉ là không quen nhìn hắn, một bộ dạng lưu manh, cũng không biết là ai mắt bị mù, lại có thể đề bạt hắn lên làm cán bộ lãnh đạo.

Diêm Lệ tiếp tục quan sát đám người chung quanh, nói.

– Chị không phải là quá hiểu rõ về hắn sao, quên đi… sau này các người cố gắng tìm hiểu thật tốt một chút đi…

Tần Mặc không phản ứng thái độ Diêm Lệ, tự mình lựa cho Đinh Trường Sinh hai bộ âu phục, mấy món quần áo bên trong, còn có caravat và dây nịt, thời điểm Tần Mặc quẹt thẻ thì Diêm Lệ líu lưỡi, những thứ này đã tiêu tốn gần mười vạn nguyên, đồ đạc sang trọng như vậy, không biết Đinh Trường Sinh có dám mặc vào hay không?

Diêm Lệ xách vài cái túi, còn lại chính là Tần Mặc tự mình xách lấy, nhưng lúc đi tới cửa, dưới nách nàng đạng kẹp lấy cái túi nhỏ đột nhiên rơi xuống, dưới chân lại không vững, lập tức suýt chút nữa ngã sấp xuống, mà lúc này lại vừa vặn va vào trúng một người.

– Ai da… xin lỗi.

Tần Mặc gấp ổn định thân hình, lúc này Diêm Lệ cũng nhanh đến nâng dậy nàng.

– Không có việc gì, cô không sao chứ?

Tần Mặc đụng vào một nam nhân, người này lại chính là Kha Tử Hoa, Kha Tử Hoa nhất thời không nhớ tới cô gái này là ai, nhưng nhìn rất quen mặt, cũng không biết có phải hay không đã gặp qua ở nơi nào?

Đây vốn là việc nhỏ, nhưng cô gái lưu lại trên thân thể của hắn nhàn nhạt mùi hương thơm mát làm cho Kha Tử Hoa một lần nữa lại một lần quay đầu nhìn về phía bóng lưng Tần Mặc cùng Diêm Lệ, đến khi chiếc xe thể thao của các nàng biến mất bên trong dòng xe cộ.

– Như thế nào, để ý đến nàng?

Thành Công tại một bên trêu đùa.

– Um, một cô gái thanh thuần thoát tục, trên người mang theo mùi vị nước hoa nhà nhạt có thể làm cho người mê say a, ha ha ha.

Thành Công cùng Kha Tử Hoa nhìn nhau cười lên…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234