Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 133
Phần 133

Lúc này đây, Lưu Chấn Đông dẫn đầu, các đội viên khác ở phía sau, Đinh Trường Sinh chắn mặt sau, cũng may trong phòng phía dưới không có người của A Lang.

– Như thế nào rồi?

Đinh Trường Sinh đuổi kịp đến, hỏi Lưu Chấn chủ.

– Dựa theo chỉ dẫn của Hạ Phi, vị trí của chúng ta là tại cái kho nơi này, từ đây đến cầu thang đi lên vẫn còn một khoảng cách, tôi lo lắng nơi này có gắn camera theo dõi, nếu như chúng ta không chú ý kỹ lưỡng, thì có thể bị phát hiện.

Lưu Chấn Đông nói.

Lo lắng của hắn không phải không có đạo lý, Hạ Phi có hệ thống theo dõi tại bên trong sòng bạc…

– Đừng nhúc nhích, có người xuống.

Đột nhiên, Đinh Trường Sinh giơ lên quả đấm, ý bảo toàn bộ mọi người im tiếng.

Qua mấy giây về sau, quả nhiên, tại ngoài cửa phòng, truyền đến tiếng bước chân…

– Này… mày nói chúng ta còn có cơ hội đi ra ngoài sao? Mẹ kiếp, cái tầng hầm này không có nhiều thức ăn, đói chết tao rồi.
– Máy bớt nói nhảm lại đi, cẩn thận đại ca đập chết mày…
– Ai, coi như xong rồi, giờ tìm một chút cái gì vui vẻ thì tìm, mày đi quanh xem có cái gì ăn không, tao qua tìm mấy đứa con gái kia chơi đùa, nuôi da trắng nõn, không chơi cũng đáng tiếc.

Nói xong, hai tên này, một tên đi tìm gái chơi, một tên hướng về phía cái kho ở giữa đi đến, mắt thấy khoảng cách này càng lúc càng gần, Đinh Trường Sinh ra hiệu người ở mặt sau lui lại, cái kho ở giữa này không rộng lắm, đồng thời cầm lấy súng của mình, sau đó ý bảo Lưu Chấn Đông, hai người núp ở phía sau cửa, chờ đợi tên gia hỏa này sa lưới.

Gia hỏa kia đã đã tới cái kho nơi này một lần, nhưng không phát hiện có thức ăn gì, bất đắc dĩ đại ca lại lại lần nữa ra lệnh hắn đi tìm, hắn không thể từ chối, tính tình của đại ca thì hắn rất rõ ràng, có thể việc làm không thành, nhưng tuyệt không có thể không làm, vì thế lại đi kiếm lại lần nữa…

Nhưng lúc này này trong cái kho đèn tại sao sáng? Mình nhớ là trước đó đã tắt rồi, nhưng hắn cũng không để ý nhiều, dù sao không cũng có ai có thể từ dưới đất đào lỗ chui lên, vì thế duỗi tay đẩy cửa ra.

Lúc đẩy cửa, cánh cửa thông đạo mé trong kho mở ra nhưng không tự đóng lại, còn Đinh Trường Sinh cùng Lưu Chấn Đông Đô thì núp ở phía sau cửa, tên gia hỏa kia đẩy cửa ra nhìn thấy một cái miệng hang đen ngòm, không biết cái này miệng hang này thông hướng đến đâu, nhưng có thể khẳng định, đã xảy ra chuyện rôo2.

Đinh Trường Sinh chú ý tới bóng dáng dầu chân người đang bước tới, vốn cho rằng cái bóng này tiếp tục tiến đến, nhưng đến khi bóng dáng ngừng lại sửng sốt, Đinh Trường Sinh hiểu ra, đối phương đã phát hiện bọn họ, cho nên, lúc cái bóng dáng kia lui ngược về phía sau chạy trốn, thì Đinh Trường Sinh đẩy Lưu Chấn Đông liền nhảy ra, giơ tay lên bắn một phát.

“Bụp”.

Tiếng súng gắn ống hãm thanh phát ra một âm thanh mỏng manh, sau đó tên gia hỏa kia liền bị bắn gục ở tại ngoài cửa.

Đinh Trường Sinh tay cầm súng xem xét xung quanh, lúc này Lưu Chấn Đông đuổi theo, quỳ gối tại bên người tên bắt cóc kia bị bắn gục, dùng tay sờ sờ động mạch cổ đối phương, đã không có sự sống, phát súng bắn trúng gáy cổ, máu tươi rất nhanh lan tràn tại phía trên sàn nhà.

– Tiếp tục như vậy thì không được, sớm muộn gì chúng ta cũng phải chết đói tại đây, nhìn đến tôi vẫn còn đánh giá thấp đám cảnh sát bên ngoài, anh là một phó cục trưởng công an thành phố bị giam giữ tại nơi này, vậy mà đến bây giờ cũng không có người đến đàm phán, thương lượng, như thế nào, bọn họ muốn tấn công mặc kệ anh hay sao đây?

A Lang nhìn Kha Tử Hoa, nói.

– Chỉ huy tấn công vào thì đó là có người muốn tôi chết, vậy anh tính thế nào?

Kha Tử Hoa nhìn nhìn A Lang hỏi.

– Nếu bắt anh làm con tin đi ra ngoài, anh cho rằng đi ra ngoài đó thoát được, có khả năng bao nhiêu phần trăm?

A Lang hỏi.

– Anh nghĩ sao vậy? Nơi này không phải là biên giới, sau khi đi ra ngoài có thể chạy đến biên giới chạy trốn, tại đây thì anh có thể chạy đi đâu? Bên trong nơi này có con tin, nên đến giờ anh mới còn bình yên vô sự, một khi đi ra ngoài, trong tay không có con tin, bình thường chỉ cần thấy được ngươi, là liền bắn chết, anh nghĩ trong tay có súng thì vạn sự đại cát à? Sai rồi, tôi đề nghị, nếu anh còn muốn sống, đầu hàng đi, đầu hàng mặc dù là phải vào ngục giam, lấy thân thủ của anh, muốn chạy trốn ra ngoài vẫn có cơ hội, nhất là lúc đang còn tạm giam, cơ hội càng lớn hơn một chút, hiện tại trong cái tầng hầm này, anh muốn chạy, không có cửa đâu.

Kha Tử Hoa nói.

A Lang gật đầu, Kha Tử Hoa là người trong cơ chế, lời nói vẫn có có độ tin cậy, nếu là như vậy có đi ra ngoài, muốn rời khỏi Bạch Sơn, thì không phải là dễ dàng, mình bây giờ hoàn toàn có thể cùng Kha Tử Hoa làm cái giao dịch.

– Dựa theo tình huống này nhìn, Hạ Phi coi như xong đời, Kha cục trưởng, anh và Hạ Phi có giao dịch a, chúng ta cũng làm cái giao dịch đi, như thế nào?
– Giao dịch gì?

Kha Tử Hoa chấn động, hỏi.

– Tôi sẽ thả cho anh an toàn đi ra ngoài, chúng ta đầu hàng, lúc đang bị tạm giam chờ đợi phán quyết, tôi có thể giúp anh trừ bỏ hạ phi, Hạ Phi nếu chết thì sẽ không có đối chứng, anh liền an toàn, nhưng có một điều kiện, anh tìm cách thả tôi ra.

A Lang nói.

– Ha ha, anh quá quá coi trọng tôi rồi…

Kha Tử Hoa cười khổ một tiếng, nói.

– Phó cục trưởng công an thành phố, được phân công quản lý đội trinh sát hình sự, tại trại tạm giam tác động chút ít, vẫn là không làm khó được anh, nhưng nếu như Hạ Phi chưa trừ diệt, sớm muộn gì sẽ đem anh khai ra đến, đến lúc đó anh muốn phá giải, sợ là đã muộn… Kỳ thật, không có anh, tôi cũng có thể đi ra ngoài, chính là phải tốn thêm chút chuyện, hơn nữa khả năng thành công cũng thấp hơn, nếu là hợp tác thì khả năng có thể lớn hơn…

A Lang giải thích.

Lời này bao gồm sự uy hiếp, ý kia rất rõ ràng, ngươi nếu đổi ý, thì ta cũng có thể đi ra ngoài, nhưng sau khi rời khỏi, chắc chắn sẽ tìm tới ngươi tính sổ, Kha Tử Hoa không lên tiếng, hắn đang suy nghĩ về chuyện này cũng có khả năng, cũng biết rõ, mình nếu không ra quyết định, thì có thể chết tại đây, đây là vấn đề hiện thực.

Ba cô gái, ai cũng xinh đẹp, trong phòng này có một cái thảm nền Tatami, một tên thủ hạ khác của A Lang lúc này bắt một cô gái bò quỳ vểnh mông, từ phía sau giữa mông nàng đang ra sức cày cấy, nhưng hắn đột nhiên nhìn thấy có người tiến đến bên cạnh bị dọa phát sợ, khẩu súng để ở bên chạn chân, nhưng không dám duỗi tay cầm lấy, cứ vậy thân thể trần truồng bị bắt làm tù binh.

– Phía trên còn có mấy người có súng?

Đinh Trường Sinh bóp cổ tên gia hỏa này, hỏi.

– Chỉ có đai ca của em là có một khẩu súng…
– Phía trên có bao nhiêu con tin?
– Mười sáu người…

Đinh Trường Sinh hỏi xong, vẫy tay, đặc cảnh đến còng tay tên gia hỏa này lại, miệng bị băng dính chặn miệng, mấy cô gái nhìn thấy sợ ngây người, đây là hơn nữa năm nay các nàng mới nhìn thấy nhân số một lần nhiều như vậy…

– Các cô ở đây làm gì?

Đinh Trường Sinh nhìn đến mấy cô gái, hỏi.

Không nghĩ tới mấy nàng nhìn quần áo của đám Đinh Trường Sinh thì biết là cảnh sát, òa lên khóc ầm lên…

– Đừng khóc, nhỏ giọng một chút.

Lưu Chấn Đông nhanh chóng ngăn cản các nàng phát ra âm thanh.

– Cho người mang các nàng theo thông đạo đi ra ngoài, chúng ta đi lên.

Đinh Trường Sinh biết thời gian cấp bách, nếu như hai tên thủ hạ xuống dưới đây lâu quá không có trở lại, A Lang sẽ nghi ngờ, một khi bọn hắn có cảnh giác, thì việc tấn công càng thêm gian nan…

Vì thế Lưu Chấn Đông phân phó vài cảnh sát đem mấy nàng dời đi ra ngoài, Đinh Trường Sinh lúc này dẫn đâu, theo sau là Lưu Chấn Đông, lần mò hướng phía trên mò mẫm, thẳng đến một thang lầu xoay tròn, rốt cục thì đến trước một cánh cửa.

Đinh Trường Sinh quay đầu, dính sát lỗ tai Lưu Chấn Đông, nhỏ giọng nói:

– Không lưu người sống…

Đám A Lang này cùng Đinh Trường Sinh giao thủ không phải là lần một, lần hai, lúc này đây nếu như bắt sống A Lang, vẫn là câu nói kia, có rất nhiều việc có thể bị lộ ra, A Báo cùng A Hổ đã chết, còn sót lại A Lang và A Long, A Long hiện tại không biết hắn đang ở đâu, nhưng A Lang thì đang ở trước mắt, Đinh Trường Sinh không vứt bỏ được cái cơ hội này…

Đinh Trường Sinh nhẹ nhàng mở cửa, cánh cửa này nằm ngay tại phụ cận phòng vệ sinh, một cái cửa rất nhỏ…

Đinh Trường Sinh, sau đó cẩn thận đi về phía trước, tuy rằng trên người có áo chống đạn, nhưng thân phận của A Lang vẫn luôn làm Đinh Trường Sinh lo lắng, bộ đội đặc chủng không phải là đùa giỡn, ít nhất về khả năng sử dụng súng vô vùng thành thạo không sai.

Nhưng vào lúc này, phía sau cánh cửa nhà vệ sinh mở ra, bên trong đi ra một người dọa Đinh Trường Sinh nhảy dựng, hắn xoay người, súng nhắm ngay người đi ra, nếu như hắn phản ứng không nhanh, phỏng chừng Kha Tử Hoa đã sớm trở thành tử thi rồi.

Kha Tử Hoa nhìn thấy tiến đến là cảnh sát, cũng là ăn kinh ngạc, nhưng Kha Tử Hoa này cũng nhanh chóng giữ kín miệng của mình, sợ phát ra âm thanh làm kinh động đến A Lang đang ở bên trong.

Lưu Chấn Đông nhìn về phía Đinh Trường Sinh, hướng hắn dò hỏi làm sao bây giờ? Là đem Kha Tử Hoa cứu ra ngoài, hay là làm sao đây?

Không nghĩ tới, Lưu Chấn Đông còn chưa kịp xin chỉ thị, Kha Tử Hoa đã bị Đinh Trường Sinh nắm kéo tới, dưới ánh mắt nhìn trừng trừng của mọi người phía sau, hắn dùng súng chĩa thẳng vào đầu Kha Tử Hoa.

Cảnh tượng này làm đám cảnh sát sợ ngây người, đây là tình huống náo loạn gì đây? Không phải là Kha Tử Hoa phó cục trưởng bị bắt làm con tin sao? Kha Tử Hoa đúng ra thì sẽ thuộc về con tin được ưu tiên cứu trước mang ra ngoài, như thế nào lập tức lại thành con tin của Đinh Trường Sinh.

– Anh nếu muốn sống, thì phải nghe theo lời của tôi, nếu không sẽ có khả năng rất lớn là anh vô tình bị A Lang loạn súng bắn chết, hiểu chưa?

Kha Tử Hoa gật đầu, không nói, thủ đoạn của Đinh Trường Sinh thì hắn thừa biết, lúc ấy Cát Hổ chết như thế nào, còn không phải là bị Đinh Trường Sinh bắn chết sao? Cho nên lúc này Kha Tử Hoa ngay cả thời gian suy nghĩ còn không có, chứ đừng nói chi là lựa chọn.

Kha Tử Hoa bị Đinh Trường Sinh đẩy đi ở phía trước, Đinh Trường Sinh theo ở phía sau, Đinh Trường Sinh thân không có to lớn như Kha Tử Hoa, hắn khom lưng, cố gắng thu gọn thân thể, núp ở phía sau lưng của Kha Tử Hoa…

– Không được do dự, cứ nhìn về phía của A Lang, nếu không, hắn ta phát hiện ra có chuyện, thì anh chính là tấm chắn thịt đấy…

Đinh Trường Sinh cúi đầu, đi theo phía sau Kha Tử Hoa, tuy rằng thân thể Kha Tử Hoa có chút cứng ngắc, nhưng hắn cũng hiểu được, chính mình nhất định phải phối hợp thật tốt với Đinh Trường Sinh, nếu không, chính mình đúng là sẽ trở thành cái khiên thịt, tuy rằng không biết súng của A Lang rốt cuộc có bao nhiêu viên đạn, nhưng đủ để bắn mình thủng thành tổ ong vò vẽ.

Lưu Chấn Đông lúc này cũng không có lựa chọn khác, nếu như có nhiều người cùng đi, gây động tĩnh quá lớn, còn chưa tới trong phòng có khả năng liền kinh động đến a Lang, ngược lại ít người quá thì bất lợi cho áp dụng hành động, quyết định giơ lên nắm tay phải, ý bảo toàn bộ mọi người ngồi xuống.

Nói đến A Lang, thấy thủ hạ của mình đi phía dưới đã lâu không quay trở về, còn Kha Tử Hoa cũng không thấy bóng dáng, vì thế rời khỏi chỗ ngồi, định đến tầng dưới nhìn xem, hướng đến phía nhà vệ sinh đi đến.

– Tại sao lâu như vậy…

A Lang nghe được bước chân, liền thấy Kha Tử Hoa.

– Đi cầu nên lâu…

Kha Tử Hoa đáp lại…

Chính là bởi vì một câu nói này của Kha Tử Hoa, A Lang đang cầm súng giơ lên, lại hạ xuống, trong lúc vừa để súng xuống, thì súng vĩnh viễn buông bỏ rồi, bởi vì lúc này khi thấy chuyển biến, A Lang nhìn thấy phía sau Kha Tử Hoa không thích hợp, giơ tay cầm súng lên nhưng nghe được tiếng súng nổ từ phía bả vai Kha Tử Hoa, Đinh Trường Sinh đã nổ súng trước.

Một phát đạn này chưa có bị lấy mạng, chỉ bắn h trúng cánh tay trái A Lang, cánh tay trái tê rần, trì trệ tốc độ giơ súng của A Lang, thời điểm lại lần nữa hắn giơ súng lên, Đinh Trường Sinh phát thứ hai đã bắn trúng mi tâm A Lang, lúc ấy hắn liền ngã nằm trên mắt đất…

Đinh Trường Sinh nghĩ diệt cỏ là diệt tận gốc, tuyệt đối không có khả năng để cho đối phương có cơ hội cắn ngược mình, lúc này Kha Tử Hoa đặt mông ngồi phịch ở trên đất, mồm thở hổn hển, lần này là thời khắc hắn thấy cách tử thần gần nhất.

Đinh Trường Sinh bỏ lại Kha Tử Hoa, đem súng trong tay A Lang đá văng qua một bên, sau đó lại hướng về phía ngực hắn bắn bồi mấy phát, đây mới gọi là làm chấn động mọi người.

– Như thế nào, còn có thể đi được không?

Đinh Trường Sinh đi qua đá Kha Tử Hoa một cước, hỏi.

– Đinh Trường Sinh, tôi và cậu có cừu oán sao? Cậu lấy tôi làm tấm chắn, cậu không biết ngượng à?

Kha Tử Hoa mắng nói.

– Tôi không bắt anh làm tấm chắn thì bắt ai đây? Việc của anh và Hạ Phi, thì Hạ Phi đã khai ra hết rồi, vốn là tôi tính toán định để cho anh chết, dù sao chết thì anh vẫn được công nhận liệt sĩ, nhưng dù sao thì chúng ta cũng có vài năm huynh đệ, lúc trước khi tôi còn công tác tại Hải Dương, anh cũng đã giúp qua tôi, chúng ta bây giờ ân oán xóa bỏ coi như không ai nợ ai, còn anh suy nghĩ thế nào, đó là chuyện của anh…

Đinh Trường Sinh mặt không đổi sắc nói.

Nghe được Đinh Trường Sinh nói như vậy, Kha Tử Hoa tự mình cũng biết mình đã làm nên những chuyện gì, cho nên sắc mặt lập tức trở nên nan kham, Đinh Trường Sinh không quản đến Kha Tử Hoa nữa, vẫy tay, gọi Lưu Chấn Đông đến…

– Hạ Phi nói này tầng hầm này có camera theo dõi từ một hệ thống khác, anh đi tìm đến, đem thẻ ghi camera lấy ra đi, hủy lấy cái đoạn này, chúng ta cũng thay đổi súng, anh cầm lấy súng của tôi, xem như hành động lần này, công lao do chính anh thực hiện là được rồi, cố làm cho tốt, tôi không tiện ra mặt…

Đinh Trường Sinh vỗ vỗ vai Lưu Chấn Đông bả nói.

– Đinh cục… làm vậy tối thấy… ngượng ngùng quá…

Lưu Chấn Đông cười nói.

– Tôi đem anh theo từ Hồ Châu đến đây, cái gì cũng chưa giúp được anh, chỉ có cơ hội càn quét băng đảng ma túy này tính tại phía trên thân anh, tôi sẽ gặp lãnh đạo thành phố vận hành một chút, để xem có thể hay không để cho anh tiếp nhận vị trí tên hỗn đản kia…

Đinh Trường Sinh kéo lấy Lưu Chấn Đông ra một góc nói nhỏ, nói đến hỗn đản thì chỉ vào Kha Tử Hoa cách đó không xa nói.

Ra khỏi tầng hầm, thì sắc trời từ hướng đông đã bắt đầu tờ mờ sáng rồi, Đinh Trường Sinh không xuất hiện ở bên trong đội ngũ đặc cảnh, hắn thay đổi đổi quần áo, đến lầu trên, nhìn Lưu Chấn Đông dẫn đội đem người áp ra ngoài, để cho Lưu Chấn Đông tiếp nhận phóng viên phỏng vấn, thông báo qua tình huống bên trong, không con tin nào bị thương vong, toàn bộ công tác thuận lợi.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234