Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 159
Phần 159

Đinh Trường Sinh thấy đúng là như vậy, uống một ngụm trà Lương Băng đưa qua, gật đầu.

Lúc này di động của Lương Khả Ý vang lên, nàng cầm lấy nhìn, là từ trong nhà gọi đến.

– A lô… cha… con đang ở quán trà của Lương Băng…
– Đã trễ thế này mà còn chưa trở về? Khi nào thì về?
– Chút nữa con về ngay, con đang cùng Đinh Trường Sinh uống trà ở đây, Trọng Hải đêm nay mời tụi con ăn cơm, Đinh Trường Sinh uống khá nhiều, nên đến quán trà Lương Băng uống chút trà, trò chuyện.

Lương Khả Ý nói đến đây có chút ngượng ngùng.

Lương Băng lặng lẽ liếc nhìn Lương Khả Ý rồi mỉm cười, vị chị họ này, đã lớn như vậy mà nhà còn quản đến như vậy, trách không được lớn tuổi như vậy, mà chưa có gả ra ngoài…

Lương Khả Ý vốn muốn nhanh kết thúc cú điện thoại này, không ngờ tới một câu nói vô tâm của mình lại làm cho Lương Văn Tường tò mò, hỏi đêm nay Trọng Hải mời bọn họ có chuyện gì, Lương Khả Ý không có biện pháp, cũng không thể ngay trước mặt Đinh Trường Sinh hội báo với cha mình, vì thế nàng đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.

– Này đẹp trai, uống trà đi…

Lương Băng đợi Lương Khả Ý đi ra ngoài, tự mình đưa cho Đinh Trường Sinh một chén trà.

– Cảm ơn chị…
– Này… tôi thấy có chút kỳ quái, từ trước đến giờ chị họ của tôi chưa từng đưa nam nhân đến nơi này, cậu mặt khá lớn đấy…

Lương Băng nói.

Đinh Trường Sinh giả vờ không biết ý tứ Lương Băng nói cái gì, đưa tay sờ khuôn mặt mình, cười nói:

– Chắc cũng tạm được.
– Nói… cậu cùng chị họ của tôi có quan hệ như thế nào vậy? Cậu nếu không nói rõ ra, thì ngày mai tôi sẽ bắt đầu tìm hiểu nghe ngóng khắp nơi, đừng để đến lúc đó tôi lục tung đến cả bát đại tổ tông của cậu, chú của tôi là bí thư tỉnh ủy, chị của tôi thì có rất nhiều người đeo đuổi, còn cậu thì tôi không nhìn ra chỗ nào tốt, cho nên tôi phải có trách nhiệm với chị họ của tôi mà tìm hiểu cho kỹ lưỡng…

Lương Băng thực không khách sáo nói.

Đinh Trường Sinh, nói:

– Được rồi, chị cứ đi ra ngoài tìm hiểu đi, nếu biết được tổ tông tám đời của tôi thì coi như chị có bản sự.
– Ai, cậu dám nói như vậy sao? Ha ha… đúng rồi, cậu cùng chị họ tôi phát triển đến mức độ nào rồi hả?

Lương Băng cười hỏi.

– Tôi cùng Lương Khả Ý? Đã có nhiều năm giao tình, nếu không tin chờ chị ấy quay lại thì hỏi một chút…
– Hỏi chị cái gì?

Đinh Trường Sinh lời còn chưa dứt, Lương Khả Ý nói xong điện thoại đã quay trở về.

– Đâu có gì, nhìn đến cha chị lo lắng, hay là chị trở về nhà đi, em đón xe cũng trở về nhà, đã trễ thế này, có việc gì ngày mai nói sau, sáng mai em còn phải đến tỉnh kỷ ủy trình diện, nếu em đã đáp ứng nhận công tác, thì phải nghiêm túc trong công việc…

Đinh Trường Sinh nói.

– Cũng tốt, dù sao em ở tỉnh công tác, cơ hội chúng ta gặp mặt còn nhiều… À… đúng rồi, cha chị nói nếu em có thời gian thì đến nhà chơi.

Lương Khả Ý nói.

Đinh Trường Sinh gật đầu, nói:

– Lương bí thư triệu kiến, em dám không đi sao, chỉ cần Lương bí thư có thời gian, thì lúc nào em đến cũng được…

Lương Khả Ý bĩu môi nói:

– Chị phát hiện lần này gặp lại, em trở nên miệng lưỡi trơn tru hơn trước rồi.
– Phải không? Trước kia em cũng như vậy, chỉ là tùy theo người mà thôi, trước kia chúng ta không quen thuộc lắm, trong khi anh của chị lại một mực nhằm vào em, thì em dám đối với chị miệng lưỡi trơn tru sao?

Đinh Trường Sinh cười cười nói.

Đinh Trường Sinh trở về nhà lúc Thạch Mai Trinh đã ngủ, nhưng Thạch Ái Quốc còn thức, đang ngồi tại phòng khách đọc sách, vừa nhìn thấy Đinh Trường Sinh trở về.

– Cha, còn chưa ngủ sao?
– Ừ… chờ con trở về, ăn uống gì mà về trễ vậy?

Thạch Ái Quốc hỏi.

– Trọng Hải mời không ít người, còn có đồng sự ở Hồ Châu đến, còn có kỷ ủy thành phố Giang Đô, và Lương Khả Ý.
– Con gái của Lương bí thư à?
– Vâng… Trọng Hải chủ yếu là giới thiệu con với Trịnh Nhạc Thanh bí thư kỷ ủy Giang Đô, còn nói muốn con cùng nàng hợp tác thật tốt, có nhắc tới vụ án Chu Bội Quân, nhìn đến Trọng Hải muốn dựa vào vụ án Chu Bội Quân làm văn chương cho mình rồi.

Đinh Trường Sinh nói.

– Vụ án Chu Bội Quân là một quả địa lôi lớn, kỷ ủy thành phố Giang Đô không dám chạm vào, đem vụ án này ném cho tỉnh kỷ ủy, nhưng tỉnh kỷ ủy cũng không tra được cái gì, bởi vì Chu Bội Quân đã bỏ trốn đi, vụ án này không có cách nào tra ra được, cho nên hiện tại chỉ cần Chu Bội Quân còn sống, thì trên tỉnh có rất nhiều lo lắng, bọn họ chỉ ước gì Chu Bội Quân chết đi cho xong…

Thạch Ái Quốc nói.

– Không biết bí thư Lý Thiết Cương có ý kiến gì về vụ án này, ngày mai gặp ông ấy thì mới biết được…

Đinh Trường Sinh nói.

– Lý Thiết Cương này là người rất thích công danh, mặc kệ là người nào, chỉ cần có thể bị tra ra được là có vấn đề, thì hắn liền cao hứng, ban kỷ luật thanh tra trọng yếu là điều tra thành phấn cán bộ thối nát, nhưng cũng cần phải biết về chính trị, chuyện này, con nên cùng Lương Khả Ý trao đổi qua, Lương Khả Ý chính là người bắt cầu cho con với cha của nàng, có mối quan hệ như thế này mà con bỏ qua thì rất đáng tiếc.

Thạch Ái Quốc nói.

– Vâng, con minh bạch ý tứ của cha, vậy mỗi lần con làm một sự kiện hì thì cũng cho bí thư Lương Văn Tường biết sao?
– Đúng vậy, hắn là bí thư tỉnh ủy, đang muốn cũng cố đại cục, có đôi khi ông ta biết rất rõ ràng những người có vấn đề, nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân nên không thể động, vì sao? Bởi vì nếu duỗi tay với những người này, thường thường thì bọn họ cũng đều là hảo thủ trong công việc, nếu ai cũng bị nắm lên, thì còn ai để mà làm việc?

Thạch Ái Quốc nói.

– Vâng, con hiểu rồi…
– Con hiểu cái gì?

Thạch Ái Quốc, hỏi.

Đinh Trường Sinh cũng cười cười, nói:

– Toàn bộ công tác, bao gồm công tác bên kỷ ủy, đều phải làm dưới sự bố trí của lãnh đạo…

Thạch Ái Quốc gật đầu, nói:

– Cha nói đúng là ý tứ này, trước kia con làm việc quá lỗ mãng, có đôi khi mình hảo tâm mà lại trở thành chuyện xấu, bởi vì khi đó con còn quá trẻ, làm việc quá lý tưởng hóa, phải biết trên thế giới này không có nhiều sự hoàn mỹ, cho nên đừng có mọi chuyện đều theo đuổi hoàn mỹ, chỉ là vô dụng mà thôi…
– Con đã biết, cha đi ngủ đi, quá muộn rồi…

Đinh Trường Sinh nói.

Đinh Trường Sinh đỡ Thạch Ái Quốc đi lên lầu, sau đó mới trở lại phòng ngủ của mình…

– Đánh thức em sao?

Đinh Trường Sinh mới vừa vào phòng, thì Thạch Mai Trinh liền bật đèn đầu giường sáng lên.

– Em tưởng đêm nay anh không có trở về…

Thạch Mai Trinh nói.

– Không trở về thì anh có thể đi đâu? Đậu Đậu đâu rồi?
– Đậu Đậu đang ở phòng của mình, sát vách.

Thạch Mai Trinh ngồi dậy, trên người đang đắp một cái chăn, chăn vừa vặn rơi xuống, nữa thân trên liền lõa lồ lộ ra, Đinh Trường Sinh cười cười, đi vào phòng tắm…

Còn không có tắm xong, quay đầu lại nhìn xuyên thấu qua vách kính trong, bên ngoài Thạch Mai Trinh đã mặc vào một cái váy ngủ tơ tằm dựa ở ngoài cửa.

Đợi thời điểm Đinh Trường Sinh đi ra, nàng cầm khăn tắm đưa cho hắn, thì liền bị Đinh Trường Sinh kéo tới ôm vào trong long, nàng cả người sớm đã dục hỏa, thật lâu không gặp Đinh Trường Sinh rồi, lần này sau khi trở về nước, nàng đã chờ đợi cái khoảnh khắc này rồi, vừa rồi buổi tối Đinh Trường Sinh lại đi ra ngoài, nàng cố ý đem con đưa đến gian phòng sát vách ngủ, để nàng chờ đợi Đinh Trường Sinh, còn cho rằng đêm nay phải thất vọng, không ngờ hắn vẫn là trở về.

Cho nên, lúc này thân mình Thạch Mai Trinh sớm nhuyễn giống mì sợi, bị Đinh Trường Sinh ôm lấy ném tới phía trên giường lớn, nam nhân như vậy nắm bắt bầu vú của nàng, hắn một tay còn lại vuốt ve bộ phận sinh dục nàng cách tầng vải quân lót thật mỏng, Thạch Mai Trinh. Cảm giác bàn tay kia tuy rằng khu xoa bóp mạnh làm nàng có hơi đau một chút, nhưng đó là một loại cảm giác hưng phấn kích thích để cho nàng liền thở gấp gáp…

Bàn tay trên bầu vú của nàng thì mềm nhẹ vuốt ve, hai ngón tay cái tại trên đầu vú từ từ vạch thành vòng tròn, từng đợt tê dại, ngứa nhột một chút khoái cảm làm cho một đôi đầu vú cũng kiêu ngạo dựng lên, lúc bàn tay của hắn buông lỏng, thì cái quần lót màu trắng của nàng liền đã được kéo xuống mắt cá chân rồi, cặp mông trắng như tuyết chớp động chói mắt, Đinh Trường Sinh đem hai chân Thạch Mai Trinh dạng ra, bàn tay sờ soạng tìm đến âm hạch mẫn cảm của nàng xoa lấy, một luồng sóng kích thích làm cho Thạch Mai Trinh đã ý loạn thần mê, cả người run rẩy không ngừng, âm đạo cũng là không ngừng nhíu lại, lúc cây dương vật cứng rắn chĩa vào cửa miệng âm đạo, nàng chỉ có một loại ý niệm trong đầu, chính là hy vọng cái đồ vật lửa nóng kia nhanh chút đâm vào, nhanh chút.

Lúc hông eo của hắn nhấn dương vật xuống một cái, thì Thạch Mai Trinh cơ hồ là thuần thục nhếch mông lên để âm đạo tiếp nhận cây dương vật thêm đâm sâu vào, quy đầu chạm đến cổ tư cung làm cho Thạch Mai Trinh bị kích thích cả người ma nhuyễn, muốn kêu rên thành tiếng, nhưng lại không dám, chỉ là giương cái miệng nho nhỏ, Đinh Trường Sinh một bên hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, cái lưỡi lửa nóng hữu lực mút lấy đầu lưỡi Thạch Mai Trinh đã vươn ra…

Một lúc sau tuy rằng Thạch Mai Trinh hết sức giảm thấp xuống âm thanh, nhưng tiếng rên rỉ vẫn là rất lớn.

– Em muốn cho cả nhà cũng nghe được sao?

Đinh Trường Sinh hỏi.

Thạch Mai Trinh hai mắt sáng lên, thở hổn hển không biết nên làm gì bây giờ, Đinh Trường Sinh duỗi tay cầm lấy cái quần lót của Thạch Mai Trinh vừa mới cởi xuống, trên đáy quần còn dính một mảnh dịch nhờn, nhét vào bên trong miệng nàng, tuy rằng Thạch Mai Trinh kháng nghị, nhưng đành bất lực…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234