Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 146
Phần 146

Vốn là sẵn dịp đến Hồ Châu thì gặp Lâm Xuân hiểu, chuyển đạt tặng vật của Nguyễn Văn Triết, nhưng vì là ở tại Vệ Hoàng trang viên một đêm này giao hoan điên cuồng với Hà Tình, làm cho Đinh Trường Sinh không có thời gian nán lại tại Hồ Châu, sáng sớm ngày hôm sau, hắn đã ngồi máy bay Giang Đô bay thẳng đến Bắc Kinh.

Đinh Trường Sinh đến sân bay Giang Đô thì còn sớm, trường đảng trung ương chắc lên lớp, hắn liền gọi điện thoại cho Lý Thiết Cương, nói là có chuyện trọng yếu muốn gặp mặt.

– Lại có chuyện gì nữa a? Lớp học quản lý rất nghiêm khắc, không thể thiếu giờ được…

Lý Thiết Cương tại điện thoại bên trong từ chối nói.

– Việc này quá trọng yếu, không có cách nào khác tại bên trong điện thoại nói được.

Đinh Trường Sinh đã sắp đến sân bay Bắc Kinh rồi, vì thế khẩn cầu giữa trưa Lý Thiết Cương có thể cùng mình gặp mặt.

Nói mãi, Lý Thiết Cương cuối cùng đáp ứng hắn, vì thế Đinh Trường Sinh chạy thẳng đến trường đảng trung ương, tuy rằng ngoài cổng không cho vào, nhưng Đinh Trường Sinh chờ tại cổng, thẳng đến khi xe của Lý Thiết Cương theo từ bên trong đi ra, khi nhìn thấy Đinh Trường Sinh đang ngồi xổm ở cổng…

– Lên xe đi…

Lý Thiết Cương quay cửa kiếng xuống hô.

Lúc Đinh Trường Sinh lên xe, thì hắn mới thở phào một cái…

– Cậu nhìn lại cậu kìa, nói như thế nào cũng là cán bộ cấp huyện, ngồi xổm tại đó giống như là một dân oan đi khiếu kiện vậy…

Lý Thiết Cương cười mắng.

– Cháu cũng không có biện pháp, bây giờ đang bị nguy cơ tứ phía, cháu phải vô cùng cẩn thận a.

Đinh Trường Sinh bất đắc dĩ nói nói.

Lý Thiết Cương cũng biết một chút tỉnh sự tình, nhưng ông thấy hành vi của Lâm Nhất Đạo thì rất khinh thường, Lâm Nhất Đạo và Đinh Trường Sinh hoàn toàn không cùng một cấp bậc, vậy mà cứ lấy thế ép người, thật sự là làm cho người cảm thấy có chút quá phận.

Lý Thiết Cương biết Đinh Trường Sinh tìm đến chính mình nhất định là có chuyện quan trọng, vì thế đến phụ cận gần đó một quán trà, vào thời điểm này không còn có nhiều người, ông và Đinh Trường Sinh ngồi ở một góc quán trà, tại trong cái tiểu đình tử trong khu cây cảnh, sau khi người mang trà rời đi.

– Nói đi, tìm tôi có chuyện gì, buổi chiều tôi còn phải đi học đấy…

Lý Thiết Cương nói.

– Lý bí thư, ông nhìn cái này xem, cháu thấy chỉ có mình chú mới có lá gan nhận lấy vật này, nếu chú cảm thấy chuyện này không dễ làm, thì coi như cháu chưa từng nói tới, thứ này trước mặt chú, cháu sẽ đốt bỏ…

Đinh Trường Sinh đưa cho Lý Thiết Cương quyển sổ ghi chép của Triệu Khánh Hổ…

– Đây là vật gì?

Lý Thiết Cương hỏi.

– Đây nguyên là quyển sổ ghi chép của Triệu Khánh Hổ, Triệu Khánh Hổ từng đến tại tỉnh Trung Bắc mua vài miếng đất, có chung chi cho Lâm Nhất Đạo năm trăm vạn, là do chính Chung Lâm Phong thu tiền.

Đinh Trường Sinh nói ngắn gọn chặn nói, sau đó không nói gì nữa, cứ để cho Lý Thiết Cương tự mình nhìn xem là được.

Lý Thiết Cương lông mày lập tức liền cau lại, Lâm Nhất Đạo chẳng khác nào tướng vùng tỉnh Trung Bắc, hơn nữa có quan hệ phía sau cũng rất phức tạp, có thể nói là rút dây động rừng, ông không tới Đinh Trường Sinh lại có gan này, tiểu tử này thật là không muốn sống nữa, nếu như Lâm Nhất Đạo biết đến chuyện này, không cần nói gì khác, đầu tiên là sẽ đưa Đinh Trường Sinh vào chỗ chết cho thống khoái.

– Ngoại trừ cái này, còn có chứng cứ gì khác?
– Còn có… lúc ấy Triệu Khánh Hổ lái xe, trên xe còn có vợ chồng Lâm Nhất Đạo, là Triệu Khánh Hổ đưa tiền mặt, tất cả đều là tiền mặt, nghe nói phía sau chiếc xe Việt Dã bọc lấy tiền mặt, giống như là từng chồng giấy A4…

Đinh Trường Sinh uống ngụm trà, nói.

– Trường Sinh, cậu đưa cho tôi vấn đề khó khăn không nhỏ, chuyện này quá lớn, tôi không thể làm chủ, bất quá, cảm ơn lễ vật của cậu, đây cũng có thể là tác phẩm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi tỉnh Trung Nam, tôi phải hội báo chuyện này, Triệu Khánh Hổ đã chết rồi phải không?
– Vâng, những thứ này đều là do chính Triệu Khánh Hổ tự tay viết lên, hiện tại tập đoàn Triệu thị vẫn còn có rất nhiều hồ sơ do Triệu Khánh Hổ ký tên, nếu như phía trên không tin, có thể làm bút tích để xem xét.
– Ừ… tôi biết rồi, cậu ở kinh thành tìm một chỗ ở tạm đi, để tôi đi hội báo về chuyện này, còn quyển sổ này…

Lý Thiết Cương có ý là muốn cầm lấy quyển sổ đi, đây cũng là ý tứ của Đinh Trường Sinh.

– Chú cứ việc lấy đi, nếu như ngay cả chú cũng không tin cháu, thì cháu đến nơi này cũng không có ý nghĩa gì…

Đinh Trường Sinh nói.

– Tốt lắm…

Lý Thiết Cương không còn tâm tư uống lên, liền cáo từ đi, Đinh Trường Sinh một thân một mình ngồi tại đó uống trà.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234