Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 70
Phần 70

Nhưng cho dù Tiếu Hàn nói như thế nào, Đinh Trường Sinh cũng không dám tiếp tục trêu chọc nàng, không đơn thuần là bởi vì vấn đề Tần Mặc, mà bởi vì đó là Chu Hồng Kỳ, từ khi qua lời Tiếu Hàn biết được tình cảnh Chu Hồng Kỳ hiện nay, trong long hắn vẫn luôn không thoải mái, tuy rằng lúc ấy là do Chu Hồng Kỳ lựa chọn, nhưng Đinh Trường Sinh lại đem trách nhiệm ôm vào bản thân mình, nếu như lúc ấy mình có dũng cảm, thì có lẽ Chu Hồng Kỳ đã cùng mình sinh hoạt cùng một chỗ rồi, rõ ràng đó do mình yếu đuối cùng với tự ti nên tự rút lui.

Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của chính hắn, Chu Hồng Kỳ gả cho An Tĩnh đó là hôn nhân chính trị, đây là thỏa hiệp của hai gia tộc, mặc dù là Chu Hồng Kỳ đối với hắn rất tốt, nhưng cũng có khả năng vì vận mệnh gia tộc mà rời khỏi hắn, đây là trong lòng Chu Hồng Kỳ suy tính a.

– Chị à… ngày mai em sẽ quay về thành phố Bạch Sơn rồi, nếu có cơ hội, hoan nghênh chị đến Bạch Sơn đến chơi.

Đinh Trường Sinh cuối cùng nói.

– Đinh Trường Sinh… con người nhu nhược, chị sẽ không bỏ qua em đâu, đến lúc ấy có phải hay không cũng giống như đối với Chu Hồng Kỳ, làm con rùa đen rút đầu.

Tiếu Hàn mắng tại bên trong điện thoại.

– Chị uống say rồi, ngủ ngon.

Đinh Trường Sinh không còn cùng nàng nói dông dài, nữ nhân một khi điên cuồng so nam nhân càng thêm có lực công kích, mình đã cùng Tiếu Hàn yên lặng đã rất lâu, mà nàng vẫn còn thiêu đốt, điều này thật ra khiến cho Đinh Trường Sinh bất ngờ, nhưng vô luận nói như thế nào, Tiếu Hàn bây giờ cùng Trần Hoán Cường đã có một chân, mình c không muốn làm ác nhân nữa, hơn nữa, cái loại kích tình như thế này không phải là mỗi thời mỗi khắc đều có, một khi đã qua đoạn thời gian, dù cho là có dẫn tới cũng có thể không còn có tác dụng kích phát.

Không thể không nói, Đinh Trường Sinh đã trôi qua gian đoạn đối với Tiếu Hàn có kích tình, suýt chút nữa thì hắn đã đưa cây dương vật vào trong thân thể nàng để trở thành chuyện tốt rồi, nhưng mọi chuyện đã trôi qua, sự tình không có khả năng quay trở lại, đây là cuộc sống.

Khi về đến Giang Đô, thì nhận thấy nơi này so với Bắc Kinh còn nóng hơn, độ ẩm cũng rất lớn, làm người ta rất khó chịu, Đinh Trường Sinh định trực tiếp chạy về Bạch Sơn, nhưng nhớ đến đã biết được Ngô Nhật Lam chân đang bị thương, khả năng còn nằm tại bệnh viện, hơn nữa Ngô Nhật Lam chắc chắn là cũng biết Đinh Trường Sinh đã biết sự tình nàng bị thương rồi, nếu không đi thăm nàng, hắn sẽ áy náy không chịu được…

Lúc Đinh Trường Sinh ôm một bó to hoa tươi đi đến cửa phòng bệnh của Ngô Nhật Lam, phát hiện cửa khép hờ, trong phòng bệnh nhưng không có người, Đinh Trường Sinh cho rằng nàng đi đâu đó ra ngoài, vì thế đẩy cửa đi vào, ngồi ở trước giường bệnh của nàng, nhìn tấm bảng theo dõi bệnh, đúng là gian phòng Ngô Nhật Lam.

Lúc này ở trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng xả nước, sau một lát, Ngô Nhật Lam chống cặp nạng đi ra, Đinh Trường Sinh nghe được âm thanh liền đứng dậy đi tới, Ngô Nhật Lam vừa mở cửa phòng vệ sinh thì phát hiện là Đinh Trường Sinh, nàng giật mình, có chút không chú ý, trên tay một cây nạng trượt về phía sau, làm nàng té ngã úp xuống, Đinh Trường Sinh tay mắt lanh lẹ tiến lên duỗi một tay nâng eo, một tay vững vàng nắm giữ đỡ bụng dưới của nàng, nếu không khẳng định nàng sẽ té ngã úp mặt, mấu chốt là cái chân bị thương của nàng.

– Thấy tôi đến kích động như vậy sao?

Đinh Trường Sinh nói đùa.

– Tên hỗn đản này, buông, nếu không tôi gọi người.

Ngô Nhật Lam mặt xấu hổ đỏ bừng, bởi vì một bàn tay của hắn đang vững vàng bao trùm trên cái âm hộ của nàng…

– Hì… cứ kêu to lê đin, tôi khóa trái cửa lại, ai cũng vào không được, còn cô đấy, gọi điện thoại cho cô cũng không nghe máy?

Đinh Trường Sinh đỡ Ngô Nhật Lam, chậm rãi dìu nàng trở lại trên giường, để cho nàng nằm xuống…

– Hừ… nghe điện thoại của anh làm chi, anh dạo này tốt rồi, thăng quan phát tài, không phải là đã đạt được ước mơ tha thiết của nam nhân các người sao, tên hỗn đản này tôi không thèm để ý đến, anh còn ở tại Hồ Châu cũng tốt, đến Bạch Sơn cũng được, thật đáng giận nhất chính là lúc anh được điều đến tỉnh kỷ ủy, có cách xa chỗ của tôi lắm không, như thế nào anh không tới tìm tôi? Sợ tôi quấn lấy anh à?

Ngô Nhật Lam lâu nay tích góp từng tí một cơn tức lập tức đều bộc phát ra, đem Đinh Trường Sinh mắng té tát.

Đinh Trường Sinh không rên một tiếng, hắn từ trước đến giờ có rất nhiều việc đều là tự học rồi rút ra kinh nghiệm, ví dụ như vấn đề đối phó nữ nhân, khi ngươi làm việc trái với lương tâm, thì đừng có sơn son thiếp vàng phía trên mặt của mình, nữ nhân có yêu mới mắng, thích như thế nào thì mắng thế đó, cho nên nếu đã có lỗi với người ta, cứ để yên như vậy cho người ta mắng hả giận vẫn là có thể a, đó cũng là một cách lấy long…

Hiện tại chính là như thế, Ngô Nhật Lam nằm ăn quả táo mà Đinh Trường Sinh gọt vỏ đưa cho, uống ly nước Đinh Trường Sinh rót ra, nhưng trong miệng thì không nhàn rỗi cứ tiếp tục mắng Đinh Trường Sinh, Đinh Trường Sinh vẫn không nói câu nào, không ngừng gật đầu nói mắng là phải… phải, cho nên mắng một hồi, Ngô Nhật Lam dần dần yên tĩnh lại, nhưng trong lòng vẫn còn uất ức…

– Anh có lời nào giải thích với tôi được không?
– Um… mắng đúng mà… cô đối với tôi rất tốt, nên có cái gì mà giải thích…
– Anh nói, lương tâm của anh có phải hay không là đã bị chó ăn?
– Ử… lương tâm của tôi không có, đã bị chó ăn.
– Biết sai rồi sao?
– Biết sai rồi, lần sau không dám.

Ngô Nhật Lam duỗi tay đem quả táo chỉ còn cùi ruột đưa cho Đinh Trường Sinh, Đinh Trường Sinh rất săn sóc nàng, liền đưa cái khăn giấy vào tay nàng…

Qua một hồi, Ngô Nhật Lam nhìn bộ dạng Đinh Trường Sinh, không nín cười được, có những người là như vậy, chỉ cần là hắn ở bên cạnh ngươi, ngươi muốn hận cũng hận không được, dù trong lòng rất hận hắn, nhưng kết quả tất cả đều là tại vì hắn tốt, trong mắt Ngô Nhật Lam, Đinh Trường Sinh chính là con người như vậy.

– Đúng rồi, sao không có ai chăm bệnh cô vậy? Cô một mình ở tại nơi này tịch mịch, bằng không, để tôi đến ở cùng cô vậy.

Đinh Trường Sinh dâm đãng cười nói.

– Tốt, tôi thấy được, để tôi nói với cha tôi, nhờ giúp anh xin cho anh được nghỉ phép, như thế nào đây?
– Ách… cũng được, gần đây cha của cô như thế nào rồi? Thân thể cũng khỏe chứ?

Đinh Trường Sinh vẫn luôn áy náy về sự tình Liễu Sinh Sinh, không nghĩ tới mình đưa nàng lánh nạn, nào ngờ nàng lại cùng Vương Gia Sơn cùng có một chân quấn lấy với nhau, biến thành hiện tại Đinh Trường Sinh rất ngại ngùng tái kiến với Ngô Minh An.

– Hừ… cũng may nhờ không có hồ ly tinh kia hút cạn, thân thể của cha tôi dạo này tốt hơn nhiều.

Ngô Nhật Lam lời này nói ra không dùng đầu óc, dĩ nhiên, Ngô Nhật Lam về phương diện này có bao nhiêu đầu óc thì Đinh Trường Sinh rất rõ ràng.

– Thật vậy à? Ai, nhìn đến vấn đề người đàn bà này thật đúng là nghiêm trọng, nhiều năm trôi qua như vậy, cứ hút tinh lực như vậy, làm cho thân thể Ngô bí thư không tốt…

Đinh Trường Sinh làm như thật nói.

– Tên hỗn đản này, nói rồi mà anh còn cố tình lặp lại làm gì…

Ngô Nhật Lam lúc này biết được lời nói bên trong của hắn có vấn đề, đối với Đinh Trường Sinh giận dữ nói, tên gia hỏa này lúc nào cũng là lếu láo như vậy, nhưng cái loại này lại làm cho nàng mê luyến không thôi…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234