Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 211
Phần 211

– Thôi em không đi lên đâu, ngủ ngon.

Đến dưới lầu nhà hàng khách sạn Hồ Châu, Đinh Trường Sinh xuống xe, nói.

– Trễ rồi, vậy em trở về bằng cái gì? Giờ này cũng không tiện gọi taxi rồi, hay là chị đưa em trở về, em ở đâu đây?

Chu Hồng Kỳ hỏi.

– Không cần đâu, Dương Lộ lát nữa chạy đến đón em…
– Nàng hiện tại chưa có đến, đi lên phòng chị ngồi một chút, đợi nàng đến đây thì em đi cũng không muộn a.

Chu Hồng Kỳ hỏi.

Đinh Trường Sinh có chút hơi khó xử, nếu đi lên gian phòng của nàng, lại bị một ít người dùng chuyện bé xé ra to, nhưng nếu không đi lên, như vậy Chu Hồng Kỳ sẽ còn thêm suy nghĩ.

– Như thế nào, Đinh Trường Sinh, chị thấy trước kia em có lá gan tử thật lớn, không có chuyện gì mà không dám làm, cũng không phải là em không dám trêu chọc đến đàn bà, lần này sao vậy? Em sợ chị ăn thịt em sao?

Chu Hồng Kỳ hỏi.

– Không phải, mấu chốt bây giờ chị đã là đàn bà có chồng, em không muốn bị tị hiềm, vạn nhất có người lấy chuyện này ra làm văn chương dựng chuyện thì sẽ không tốt, có phải không?

Đinh Trường Sinh nói.

– Đừng có nói chuyện với chị theo kiểu này, trước kia em đối với đàn bà có chồng cũng đã xuống tay không ít a, như thế nào, hiện tại theo chị lên phòng ngồi một chút cũng không dám, còn là nam nhân sao?

Nói xong, Chu Hồng Kỳ cũng không để ý đến hắn nữa, lập tức đi vào bên trong.

Đinh Trường Sinh lúc này ngoan ngoãn đi theo sau, vào thang máy, Đinh Trường Sinh nói:

– Vị An công tử kia không có ở Hồ Châu sao?

Chu Hồng Kỳ quay đầu liếc nhìn hắn, nói:

– Em thật cứ như vậy sợ hãi hắn à?
– Không phải là sợ hãi, chỉ là vì muốn tốt cho chị, vạn nhất dẫn tới cái gì hiểu lầm thì sẽ không tốt, em cũng không muốn không cần thiết phải nhận lấy phiền toái, chị cũng biết, lần này em trở về là thực sự muốn làm ra chút chuyện gì, cho nên…

Đinh Trường Sinh muốn giải thích một chút, nhưng bị nàng trừng mắt nên nhịn nói thu trở về.

– Hừ… trước mặt chị đừng có diễn trò nữa, em lần này trở về là muốn tham chính, vẫn là vì muốn lật lại bản án của Kỳ gia mà thôi, chị nói cho em biết, dù cho em tính toán như thế nào về chuyện Kỳ gia, thì cũng phải cần đến sự giúp đỡ của chị, đều cần phải có An gia giúp đỡ, nếu em tra xét hắn, thì em thật không có đường lui, nếu không muốn bị người khác giương súng, thì phải biết hồi sự, hiểu chưa, chị khuyên em, lúc nào rảnh thì đi với chị một chuyến lên Bắc Kinh, cha của chị cũng nhắc tới em nhiều lần đấy…
– Em không dám đi đâu, chị không sợ An Tĩnh ghen sao? Dạng người này em quá hiểu rõ, tâm nhãn nhỏ như cái lỗ kim vậy, em nếu chết thì cũng muốn biết mình bị chết như thế nào, nhưng là cùng chị thân cận quá gần, em sợ chính mình chết mà không biết vì sao mà chết.

Đinh Trường Sinh làm ra một bộ sợ hãi, nói.

Chu Hồng Kỳ vừa muốn nói gì, thì thang máy đến.

Chu Hồng Kỳ ở tại nơi này thuê nguyên căn hộ làm phòng làm việc cùng làm nơi ở của mình trong một tầng lầu.

– Bọn họ chưa có tan tầm, đi đến gian phòng của chị ngồi đi…

Chu Hồng Kỳ đi phía trước dẫn đường.

Đinh Trường Sinh cảm giác chính mình như là con bò bị dắt mũi, đang từng bước đi đều bị dắt đến bên trong một cái bẫy, nhưng hắn không có biện pháp, trong sự việc này có nhân tình, cũng có tự tôn của nam nhân cùng với sự hiếu kỳ…

– Ngồi đi, uống chút gì không? Lát nữa em đi đâu? Đến bệnh viện tìm người đàn bà điên kia hay là đến nơi nào khác… À… quên đi, coi như chị không có hỏi, em ở tại Hồ Châu lâu như vậy, tại nơi này còn có mấy người hồng nhan tri kỷ, cho nên, buổi tối dừng chân ở địa phương nào, cũng không phải là sự tình cần chị quan tâm đến, uống chút cà phê đi, sẽ trợ giúp em buổi tối lên tinh thần đấy…

Chu Hồng Kỳ nói.

– Chị có thể đừng có nói tổn hại em nữa được không? Trong suy nghĩ của chị, em cứ tệ như vậy sao?

Đinh Trường Sinh bất mãn nói.

Chu Hồng Kỳ không nói thêm, khuấy cà phê cho hắn, sau đó đưa tới tay hắn, nói:

– Đinh Trường Sinh, chị nói oan cho em hả, em hãy nhìn ánh mắt của chị rồi nói thật, mấy ngày nay em đến Hồ Châu mà không có đi tìm đến mấy hồng nhan tri kỷ của em đi? Chị tin rằng, vô luận bất cứ lúc nào em đi tìm các nàng, các nàng đều sẽ hoan nghênh em, mặc dù là các nàng đã có người gả làm vợ người ta, thậm chí có người đánh có tình nhân, Đinh Trường Sinh, chị vẫn luôn tin tưởng mị lực này của em mà…

Đinh Trường Sinh uống một ngụm cà phê, nhìn Chu Hồng Kỳ, hỏi:

– Cũng bao gồm chị sao?

Chu Hồng Kỳ cười cười, hỏi:

– Em có dám không? Nơi này chỉ có hai người chúng ta, em dám đối với chị làm ra một chút chuyện gì quá mức hay không?

Đinh Trường Sinh chứng kiến, bởi vì Chu Hồng Kỳ ngồi ở đối diện với mình, đã vậy nói xong nàng còn liền hướng làn váy kéo lên, cái kéo này liền thối lui đến bắp đùi gốc của nàng, khiến cho cặp đùi ngọc, tại trước mặt hắn gần như hoàn mỹ hiện ra ra đẫy đà mê người, nhưng làm cho nhất Đinh Trường Sinh kinh ngạc không phải chuyện này, mà là vì ngồi tại đối diện hai cái đùi ngọc vậy mà có chút phân ra, trong khi làn váy lại thối lui đến bắp đùi gốc, bởi như vậy, theo trên vị trí hắn nhìn sang, dễ dàng xem tới được phong cảnh giữa hai chân Chu Hồng Kỳ…

Dưới loại tình huống này, cái quần lót trắng của nàng đang hãm vào thật sâu trên cái âm hộ, làm cho cái bộ vị đó cao cao phồng lên, trước mặt Đinh Trường Sinh tận tình thể hiện ra rồi, vẫn là no đủ, duyên dáng động lòng người đường cong, hắn đã có thể rõ ràng nhìn thấy được giữa trung tâm làn vải quần lót trắng kia hãm vào khe thịt khiên cho hai mảnh da thịt mềm mại màu mỡ chia ra phình lên rõ ràng thậm chí từ nơi bên dưới có chút thấm ướt chất lỏng, nhìn đến đây, Đinh Trường Sinh nhớ lại từ nơi bộ vị thần bí này của Chu Hồng Kỳ, hắn đã từng đưa sâu vào khám phá, nhưng tình huống lúc đó là do hoàn cảnh đẩy đưa nổi lên dục tính, chứ không phải thực chất là tình yêu nam nữ, cũng may đối mặt với chính giữa hai chân mê người của Chu Hồng Kỳ, hắn lại rất nhanh ổn định tâm tình, dưới loại tình huống này, Đinh Trường Sinh nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu, nói:

– Không dám, em vẫn còn nhớ rõ chị lúc làm giảng viên huấn luyện trừng phạt em, hiện tại nhớ tới vẫn là rõ mồn một trước mắt.

Đối với câu Đinh Trường Sinh trả lời, Chu Hồng Kỳ thấy rất thất vọng, nàng thực muốn Đinh Trường Sinh bị chính mình chọc giận, rồi bị mê hoặc sau đó đem mình ấn tại phía trên cái ghế sofa này giáo cấu tại chỗ, bất kỳ chỗ nào đối với chính mình không kiêng nể gì lăng nhục, mình cũng sẽ không trách hắn, nhưng hiện tại hắn ở trước mặt mình lại khiêm tốn như vậy, làm nàng cảm thấy điều mình làm thật là đần độn vô vị.

– Nơi này không có người khác, em nói cho chị biết, em không phải vì vụ án Kỳ gia mà trở về sao?

Chu Hồng Kỳ hỏi.

Đinh Trường Sinh nói:

– Lời này chị đã hỏi em nhiều lần rồi, em đã nói với chị, vụ án Kỳ gia đã định án rồi, hiện tại muốn lật lại, cơ hồ là không có khả năng, em sẽ vì một cái vụ án không còn có khả năng mà mạo hiểm như vậy sao?
– Lâm Nhất Đạo đã ngã, vụ án này không hẳn không thể lật lại, như thế nào? Em sợ cái gì, nếu em thực sự muốn vì Kỳ gia mà lật lại bản án, chị có thể giúp em, vô luận nói như thế nào, chúng ta vẫn là bằng hữu phải không?

Chu Hồng Kỳ hỏi.

Đinh Trường Sinh gật đầu, nói:

– Tại chị suy nghĩ nhiều, vụ án Kỳ gia không phải là dễ lật lại như vậy, em biết, Lâm Nhất Đạo ngã, nhưng Lâm Nhất Đạo vẫn chưa chết, hắn tuy rằng đang ở tại bên trong ngục giam, nhưng thế lực bên ngoài vẫn còn, những thế lực kia hoặc ẩn hoặc tàng, nhưng không hề nghi ngờ, vụ án của Lâm Nhất Đạo bây giờ không thể đụng vào thêm được, nếu ai huých vụ án này lên, thế lực còn sót lại của Lâm gia khẳng định sẽ không để cho em yên, bởi vì nếu vụ án Kỳ gia lật lại, thì có ý nghĩa là Lâm Nhất Đạo phải chồng thêm án, bọn họ sẽ đối với em tính toán sao đây?
– Nếu như đẩy lên đến trên cao tầng lên tiếng, thì có khả năng đối với vụ án Kỳ gia lại lần nữa thẩm vấn lại?

Chu Hồng Kỳ hỏi.

Đinh Trường Sinh sửng sốt, hắn chợt nghĩ đến, Chu Hồng Kỳ vì sao đối với vụ án Kỳ gia quan tâm đến như vậy, trong này có phải là còn có cái bí mật gì mà không thể nói cho người khác biết?

– Sự tình không có đơn giản như vậy, việc này không phải là mục đích việc em quay trở lại bên trong cơ chế, nếu thật sự muốn lật lại vụ án Kỳ gia này, em thấy nên hỏi lại người của Kỳ gia, bọn họ nếu muốn cứ tiếp tục, thì em không có biện pháp, còn nếu như bọn họ không muốn giằng co thêm nữa, thì em ép buộc vụ án này để làm cái gì đây này?

Đinh Trường Sinh nói.

Đối với Đinh Trường Sinh trả lời, Chu Hồng Kỳ cảm thấy thật bất ngờ, hơn nữa hiện tại Đinh Trường Sinh cũng làm cho nàng cảm thấy thật bất ngờ, nàng có cảm giác bây giờ hắn đã thay đổi thâm trầm rồi, trước kia mình có thể đoán được trong lòng hắn đang suy nghĩ gì cái gì, nhưng hiện tại Đinh Trường Sinh, nàng thật là đoán không ra được, điều này cũng làm cho nàng cảm thấy thực là uể oải.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234