Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 55
Phần 55

Tuy rằng Tào Kiến Dân đáp ứng bảo hộ Tào Băng thật tốt, nhưng Đinh Trường Sinh vẫn không yên tâm, lúc gần rời đi cứ nhiều lần lặp đi, lặp lại dặn dò Tào Kiến Dân nhất định phải cẩn thận.

– Này, cậu lo lắng nàng như vậy, hai người có phải là…
– Ui trời… ông nghĩ gì thế, chính bởi vì tôi đã cứu nàng, cho nên đối với yêu cầu của tôi nàng không tiện cự tuyệt, do đó mới đáp ứng giúp các người, nếu các người bảo vệ không được an toàn, thì lúc tôi gặp nàng như thế nào nói chuyện với nàng đây?

Đinh Trường Sinh giật mình, lo lắng Tào Kiến Dân nhìn ra cái gì…

– Chỉ đơn giản như vậy sao?

Tào Kiến Dân ra vẻ không tin nói.

– Chỉ đơn giản như vậy, là do ông suy nghĩ phức tạp, Tào cục trưởng, ông lớn tuổi như vậy, như thế nào còn lại nghĩ vẩn vơ bát quái đâu này?
– Ha ha, tò mò mà thôi, yên tâm đi, tôi cam đoan sẽ không xảy ra chuyện gì.

Tào Kiến Dân nói.

Đinh Trường Sinh lại cùng Tào Tinh Tinh cáo biệt, lúc này hắn mới vội vàng chạy lên Giang Đô lên máy bay đi Bắc Kinh, bởi vì không biết mình sẽ ở lại tại Bắc Kinh mấy ngày, cho nên nhờ bên khu ủy lái xe đưa mình đi Giang Đô, lúc lên xe bắt đầu ngủ, ngày hôm qua uống nhiều rượu, ngủ rất trễ, vừa rồi mới lại cùng Tào Băng đại chiến tưng bừng, cho nên mỏi mệt.

Thời điểm Đinh Trường Sinh đến Bắc Kinh, có người ở sân bay ra nghênh tiếp hắn, trước lúc lên phi cơ, Mai Tam Lộng đã gọi điện thoại cho Đinh Trường Sinh, nói là nhà khách thành phố Bạch Sơn tại Bắc Kinh sẽ có người ra tới sân bay đón hắn, Mai Tam Lộng đã an bài xong, nếu như không cần, thì Mai Tam Lộng sẽ báo người rút về.

Đinh Trường Sinh suy nghĩ, mình tại Bắc Kinh xác thực cần phải dùng xe, nên liền đồng ý, quả nhiên, người tài xế này đối với các con đường trong Bắc Kinh rất là quen thuộc, hơn nữa còn biết nơi nào hay kẹt xe để tránh, rất nhanh đem Đinh Trường Sinh đưa đến bệnh viện.

Đi vào tầng trệt phòng bệnh cao cấp, liền thấy Tần Mặc ngơ ngác đứng ở bên ngoài nhìn vào bên trong Tần Chấn Bang đang nằm qua hàng cửa kính trong suốt, mặc dù biết sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày này, nhưng khi thời điểm một ngày này đến, không có người nào có khả năng nén lại được bi thương, bởi vì người kia chính là người đã từng nâng đỡ ngươi đi từng bước trên mọi con đường, là người kéo lấy ngươi chạy nhanh, nhưng hiện tại, người đã mệt mỏi, đành bất lực nằm tại phía trên giường bệnh, nhưng còn ngươi lại một một chút giúp đỡ gì cũng không làm được, mà chỉ trơ mắt nhìn ma bệnh đem người mang đi.

Đây là cuộc sống, cũng là sự thật mỗi cá nhân đều phải trải qua, không aii có thể thay đổi được quỹ đạo của cuộc sống.

Tần Mặc cảm giác được có người đi đên bên cạnh mình, nhưng không nghĩ tới là Đinh Trường Sinh, không nghĩ tới hắn lại đến nhanh như vậy, bởi vì nàng biết một bí thư khu ủy thì có biết bao nhiêu bận rộn.

Không nói gì, chỉ liếc nhìn một cái, lại đồng thời đưa ánh mắt nhìn về phía Tần Chấn Bang sau tấm cửa kính…

– Tốt hơn chút nào chưa?

Đinh Trường Sinh nhẹ giọng hỏi.

– Không tốt, vẫn luôn như vậy, tôi lo lắng cha sẽ không tỉnh lại, tôi có cảm giác làm tất cả mọi chuyện đều là uổng phí, bởi vì trong chuyện này, tôi đúng là bất lực, vô luận cỡ nào cố gắng, cũng không thể đem cha kéo lại trở về. Tần Mặc đôi mắt đỏ ửng, nhưng khô ráo khôn giọt nước mắt, điều này làm cho Đinh Trường Sinh cảm thấy rất đau lòng.

Duỗi tay tại trên vai Tần Mặc vỗ vỗ, vốn muốn an ủi nàng, nhưng không ngờ nàng lập tức nhào vào trong lòng Đinh Trường Sinh, mặc dù không có nước mắt, nhưng tiếng nàng nức nở làm cho Đinh Trường Sinh cảm thấy rất trong lòng mình rất là bi thương…

Vì thế Đinh Trường Sinh ôm lấy Tần Mặc, một bên vỗ sau lưng nàng, một bên di chuyển đến ghế dài trong hành lang, lúc này Tần Mặc mới khóc nức nở…

Cứ như vậy qua nửa giờ, Tần Mặc cuối cùng là an tĩnh xuống, Đinh Trường Sinh định cùng nàng nói chuyện, thì phát hiện nàng đã ngủ, hắn không biết Tần Mặc đã ba ngày nay không chợp mắt, cứ ở bên ngoài hành lang nhìn vào Tần Chấn Bang bên trong, một khoảnh khắc cũng không rời đi, chứ đừng nói chi là ngủ.

Nhưng lúc Đinh Trường Sinh đến, tâm trí Tần Mặc hơi chút buông lỏng, cho nên cứ như vậy mà ngủ.

Đinh Trường Sinh không dám động đậy, sợ đánh thức nàng, cho nên chỉ có thể cứ giữ nguyên tư thế này, để cho Tần Mặc dựa sát vào, nghỉ ngơi một chút.

Một tiếng sau, đèn phòng hồi sức cấp cứu sáng lên, từ cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân chạy nhanh cấp bách, ba bác sĩ mang theo mấy y tá, chạy thẳng đến phòng hồi sức cấp cứu, loại âm thanh này làm cho Tần Mặc thức tỉnh, nàng ngẩn người ra, lấp tức đứng lên, nhưng đi chưa được mấy bước, liền ngã lệch ra, nếu không có Đinh Trường Sinh từ phía sau lưng nàng đỡ lấy nàng, thì nàng đã té ngã ở trên đất.

Đinh Trường Sinh một bên kêu Tần Mặc, một bên nhìn tình huống trong phòng hồi sức cấp cứu, lúc này y tá nhìn thấy Tần Mặc té xỉu, lại nhanh chóng liên lạc với bác sĩ đưa nàng vào trong phòng để cứu trợ cho nàng…

– Nàng không có việc gì, chỉ là quá mệt mỏi, nên tuột huyết áp, truyền chai nước biển thì không có việc gì.

Bác sĩ kiểm tra Tần Mặc nói, sau đó y tá đến truyền cho nàng chai glucô.

Đinh Trường Sinh đang lo lắng phía bên Tần Chấn Bang, vì thế đi ra khỏi phòng bệnh đến phía phòng hồi sức cấp cứu nhìn xem Tần Chấn Bang như thế nào, còn chưa tới cửa, thì thấy bác sĩ cùng y tá đã chậm rãi đi ra khỏi phòng hồi sức cấp cứu…

– Bác sĩ, tình huống như thế nào rồi?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Cậu là thân nhân của bệnh nhân sao? Con gái của ông ấy đâu rồi?
– Tôi là bằng hữu của con gái ông ấy, cũng nhận thức Tần tiên sinh, con gái của ông ấy vừa mới té xỉu, còn nằm tại phòng bệnh truyền nước…
– Ai, đến báo cho nàng biết, hãy đến gặp bệnh nhân đi, đã không còn có thể cứu chữa, bệnh nhân cũng đang là rất đau đớn…

Bác sĩ lời nói xem như là đã tuyên án xử tử hình Tần Chấn Bang rồi.

– Hả… như thế nào, đã không còn cứu chữa được?

Đinh Trường Sinh ngạc nhiên hỏi.

– Bệnh nhân hiện tại còn có chút tỉnh, người nhà mau nhanh chóng vào gặp mặt, có cái gì chưa nói thì nói mau một chút, miễn cho sau này tiếc nuối.

Nói xong, bác sĩ cũng không quay đầu lại đi về phía văn phòng, bọn họ đã nhìn quen sinh tử, cho nên đối với sự tình như thế này đã bình thường rồi…

– Y tá, y tá, nhờ cô giúp tôi đi gọi con gái của ông ấy, tôi vào trong xem sao trước.

Đinh Trường Sinh nói xong sải bước đi vào phòng hồi sức cấp cứu Tần Chấn Bang.

Tần Chấn Bang nhắm mắt, hai mắt hỏm sâu, mấy tháng không gặp, Tần Chấn Bang lại gầy gò nhiều, có thể nói chỉ còn xương bọc da, Đinh Trường Sinh tại bên cạnh ông ngồi xuống, duỗi tay cầm chặt bàn tay ông, lúc này Tần Chấn Bang có cảm giác, từ từ mở mắt ra, nhìn thấy đó là Đinh Trường Sinh.

– Không nghĩ tới… chúng ta còn có thể gặp mặt một lần cuối…

Tần Chấn Bang hữu khí vô lực nói.

Lúc này, Tần Mặc cũng tỉnh lại, lảo đảo đi đến, Đinh Trường Sinh gấp gáp đỡ lấy nàng ngồi xuống.

– Tốt lắm, đều có mặt, tốt lắm, tôi còn cho rằng không thấy được mặt các người…

Tần Chấn Bang nhìn thấy Đinh Trường Sinh cùng Tần Mặc cùng một chỗ, thật cao hứng.

– Đừng nói như vậy, bác sĩ đang tìm phương án trị liệu mới, rất nhanh sẽ bắt đầu trị liệu.

Đinh Trường Sinh khuyên giải nói.

– Cần gì chứ, tôi sống đến số tuổi này, tuy rằng đi sớm một chút, nhưng cũng có thể nói là đủ rồi, cái gì nên ăn cũng ăn rồi, cái gì chơi đùa cũng chơi đùa rồi, còn có cái gì tiếc nuối chứ?

Tần Chấn Bang muốn còn nói thêm, nhưng đã là không còn sức…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234