Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 54
Phần 54

– Đúng vậy, tuy rằng cho tới bây giờ vẫn chưa thể xác định, nhưng những cô gái bị bắt cóc vẫn mất tăm không thấy xác, chúng ta hoài nghi giữa chuyện này và tổ chức mua bán nội tạng có liên quan…

Tào Kiến Dân nói.

Nhưng lời của Tào Kiến Dân làm cho Đinh Trường Sinh tim muốn nhảy ra ngoài, bà mẹ nó, những vấn đề này chỉ tồn tại trong phim ảnh, bây giờ quả thật kéo ra đến bên ngoài đời thật sao? Nhưng lúc nhìn sắc mặt hồng nhuận của Tào Băng đang chăm chỉ bú liếm dương vật của mình, hắn liền không muốn để cho Tào Băng mạo hiểm như vậy…

– Tào Băng, gần đây có phải là em có kiểm tra tổng quát sức khỏe tại bệnh viện?

Đinh Trường Sinh đem đầu của Tào Băng ngẩng lên, hỏi.

Tào Băng suy nghĩ một chút, lau miệng mình đang dính nhơ nhớp, nói:

– Vâng… vừa rồi mới kiểm tra, hàng năm đều có kiểm tra sức khỏe, làm sao vậy?
– Có lấy máu kiểm tra không vậy?
– Kiểm tra sức khỏe tổng quát, đương nhiên là có rút máu…
– Tại bệnh viện nào?
– Chính là tại bệnh viện Trung y viện a, xảy ra chuyện gì sao?

Tào Băng nhìn thấy Đinh Trường Sinh khẩn trương, hỏi.

– À… không có việc gì, anh chỉ hỏi một chút, lúc này em ở tại trong nhà đừng đi đâu, anh đi ra ngoài một chuyến, đợị một lát, anh sẽ quay trở về.

Đinh Trường Sinh nói.

Tào Băng không rõ ràng cho lắm, nằm lấy ga giường phủ lên người, nhìn Đinh Trường Sinh mặc vào xong quần áo, hỏi:

– Anh có quay về không?
– Trở về, anh đi một hồi sẽ quay trở về…

Đinh Trường Sinh gật đầu nói.

Đinh Trường Sinh ra khỏi nhà Tào Băng, nhảy qua bờ tường tiểu khu, tìm được xe của mình liền lái xe chạy đến công an thành phố tìm gặp Tào Kiến Dân, tin tức Tào Kiến Dân nói ra cũng quá dọa người, nếu thật là như vậy, Tào Băng chẳng phải là rất nguy hiểm sao, bởi vì chỉ khi có đơn đặt hang rồi thì bọn bắt cóc mới quyết rat ay…

Vấn đề này ở nước ngoài thì nhiều không kể xiết, tuy rằng không biết tại bên trong quốc nội có tồn tại giao dịch chợ đen nội tạng con người hay không? Nhưng nếu là dính dáng đến nữ nhân của mình, thì Đinh Trường Sinh không cho phép loại tình huống này tồn tại, hắn hiện tại bắt đầu hối hận vì sao lúc ấy không bắt lấy mấy tên bắt cóc kia, nhưng lại cố kỵ có phải hay không là có người gài bẫy, tại Hồ Châu lão sư Đỗ Duyệt của trường đại học Bắc Nguyên không phải là do chính Cảnh Trưởng Văn đạt bẫy với mình hay sao, có thể nói là một khi bị rắn cắn, mười năm vẫn còn sợ sợi dây thừng a (bởi vì sợi dây giống như con rắn…)

Đinh Trường Sinh đến cục công an thành phố, thì Tào Kiến Dân đang tại trao đổi vu án, cho nên chỉ là tạm thời đi ra cùng Đinh Trường Sinh quay trở về văn phòng.

– Cậu đích thân tới, như thế nào, người đâu, sao không mang theo cùng?
– Mấy cô gái mất tích có phải hay không là đều kiểm tra sức khỏe tổng quát tại viện Trung y?
– Không phải là, tại bệnh viện trung tâm, các bệnh viện khác cũng đều có, như thế nào, cô gái mà cậu cứu kia có muốn tới đây không vậy?
– Nàng sợ hãi, không muốn đến, mà nếu nói như vậy, thì việc kiểm tra sức khỏe tổng quát có phải là manh mối chủ yếu?

Đinh Trường Sinh lại hỏi…

– Bây giờ là không thể xác định được, hiện tại đó là manh mối duy nhất, nếu như chúng ta phân tích chính xác, cô gái mà cậu cứu có thể lại lần nữa lọt vào tay bọn bắt cóc, bởi vì nhu cầu cấp bách cần nội tạng, cho nên có khả năng bọn bắt cóc không chờ được lâu…

Tào Kiến Dân hoài nghi cùng Đinh Trường Sinh lo lắng đều là giống nhau.

– Vậy các người định làm như thế nào đây?
– Đem cô gái kia giao cho chúng ta, chúng ta sẽ dựa vào nàng mà lần tìm đến bọn bắt cóc…

Tào Kiến Dân nói.

Tuy rằng Tào Kiến Dân nói bao quát, nhưng Đinh Trường Sinh rất rõ ràng ý tứ của ông ta, kỳ thật chính là lấy Tào Băng đưa ra làm mồi, để câu lấy bọn bắt cóc ra, nếu là như vậy thì nguy hiểm của Tào Băng càng lớn hơn nữa, Đinh Trường Sinh do dự, nhưng nếu như không đem được bọn bắt cóc đào ra, Tào Băng lúc nào cũng trong nguy hiểm, nhưng nếu như để cho Tào Băng làm chim mồi, còn mình thì phải đi Bắc Kinh, hắn lo lắng những người trong cục công an này này có thể không làm được chu đáo việc này.

Vạn nhất làm không được, như vậy Tào Băng thực có thể mất mạng.

– Trường Sinh, cậu yên tâm đi, chúng ta sẽ sắp xếp lực lượng tốt nhất bảo hộ nàng, ngoại trừ cách này ra, chúng ta không có biện pháp khác, nếu như một lần nữa phát sinh sự tình bắt cóc, thì cái chức vụ cục trưởng này của tôi cũng liền chấm dứt.

Tào Kiến Dân trầm ngâm nói, này một loạt vụ án bắt cóc làm cho Tào Kiến Dân cõng rất lớn áp lực, nhưng lại không hề có tiến triển khả quan.

– Được rồi, các người chờ một chút, tôi đi gặp nàng, để xem có thể nói hay không nói cho nàng thông suốt.

Đinh Trường Sinh nói.

Đinh Trường Sinh một đường suy nghĩ như thế nào giải thích cho Tào Băng hiểu, nhưng hắn phát hiện giải thích thế nào cũng đều là vô dụng, đến cuối cùng vẫn là quyết định ăn ngay nói thật.

– Nhanh như vậy liền quay trở về?

Lúc này Tào Băng đang ở nhà giặt lấy quần áo, nhìn thấy Đinh Trường Sinh quả nhiên trở về, hơn nữa còn nhanh như vậy, liền cao hứng nghênh đón.

– Ừ… đến đây ngồi xuống, cùng emi nói chút chuyện.

Đinh Trường Sinh nói.

– Chuyện gì nghiêm túc như vậy chứ…

Bởi vì Tào Băng nhìn đến trên mặt Đinh Trường Sinh giờ đã không còn có cái loại cười xấu xa nữa, nhìn giống như là không có biểu cảm, hơn nữa còn mang theo bộ dạng thật sâu sầu lo.

Tào Băng trong long lo lắng, đối với nàng mà nói, tất cả mọi chuyện đều không là gì cả, nhưng tầm quan trọng của Đinh Trường Sinh đối với nàng không cần nói cũng biết, giả sử nếu như Đinh Trường Sinh nói lời chia tay, thì chính mình nên làm cái gì bây giờ?

– Chuyện này, anh lo lắng là em nghe qua sẽ sợ hãi, nhưng không thể không nói.

Đinh Trường Sinh giải thích.

– Chuyện gì? Rốt cuộc làm sao vậy?

Tào Băng nhìn Đinh Trường Sinh, nước mắt đều nhanh muốn trào ra.

– Mấy ngày hôm trước, không phải là em bị người tại trong đêm bê bắt cóc sao? Chuyện anh nói lần này có khả năng cùng đám bắt cóc đó có liên quan, em không cần phải sợ, anh sẽ bảo vệ cho em…

Đinh Trường Sinh lời thề son sắt nói.

– Hả… chỉ là việc này à, em cứ tưởng rằng là đã xảy ra chuyện gì…

Tào Băng vừa nghe là việc bắt cóc này, trong lòng lập tức liền buông lỏng, đối với nàng mà nói, chuyện đó tuy rằng có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu như không có Đinh Trường Sinh, thì cuộc sống sau này của mình có vượt qua được không?

– Em không sợ à?

Đinh Trường Sinh ngạc nhiên với phản ứng Tào Băng, hỏi.

– Sợ cái gì chứ? Không phải là anh đã nói, sẽ bảo vệ cho em mà…
– Chẳng qua là như thế này, mấy ngày tới anh phải đi Bắc Kinh một chuyến, lại không thể mang theo em cùng đi, mà mấy vụ bắt cóc đã xảy ra, thì trước đó những cô gái này cũng đều đi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát, cho nên bên cục công an thành phố hoài nghi là đám người bắt cóc các cô gái trẻ tuổi vì họ có nội tạng tốt, sau khi sát hại rồi lấy nội tạng trên người đem ra chợ đen bán đi, bọn chúng ra tay đối với các cô gái chân yếu tay mềm thì dễ hơn nam nhân, em minh bạch ý tứ của anh chưa?

Đinh Trường Sinh nhìn Tào Băng ngơ ngác, hỏi.

Hồi lâu, Tào Băng mới gật đầu, nói:

– Em hiểu rồi, vậy bây giờ sẽ làm sao đây?
– Cho nên, người cục công an muốn nhờ em phối hợp với bọn họ, bọn họ phỏng chừng, đám người dự mưu bắt cóc em vừa rồi, vẫn còn có khả năng xuất thủ lần nữa, cho nên…
– Em nghe theo lời anh, anh nói đi, em phải làm gì đây?

Tào Băng tiếp tục ngơ ngác hỏi.

– Rất đơn giản, phối hợp với bọn họ, đem đám người bắt cóc kia đào ra, bằng không mà nói, đối phương ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, khó bảo toàn thời điểm sơ hở sẽ lại lần nữa bị bắt cóc.

Đinh Trường Sinh thở dài nói.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234