Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 175
Phần 175

– Cô đi theo tôi làm gì, tôi đang đến cơ quan làm việc.

Đinh Trường Sinh đối với Ngô Nhật Lam rà xe đi theo phía sau mình nói.

– Tôi cũng đến cơ quan của anh, để nhìn xem bây giờ ở cơ quan anh là cái dạng gì, với lại những người đàn bà kia hiện tại không có ở nơi này, tôi có đi theo thì sao chứ? Hừ… giữa các nàng tại sao không đánh với nhau, vì sao ai cũng nhằm vào tôi vậy, nếu không có mấy bà nương chết tiệt kia, không phải là anh đã cùng tôi song túc song phi rồi sao?

Ngô Nhật Lam cái gì cũng nói được…

Đinh Trường Sinh không biết nói gì nữa, không quản tới nàng, nhưng nàng cứ theo lấy Đinh Trường Sinh mãi cho đến kỷ ủy, đồng sự trong cơ quan đều tròn xoe ánh mắt, không thấy được Đinh chủ nhiệm lái xe đi ra ngoài, vậy thì làm gì có vi phạm giao thông mà nữ cảnh sát giao thông này làm chi một mực bám theo đến cơ quan chứ?

– Văn phòng gì mà nhỏ như vậy, nhìn đến kỷ ủy thật đúng là quán triệt yêu cầu của tổ chức thật nghiêm khắc nha, chứ các quan phía dưới kia, văn phòng vẫn là lớn to như trước đây, để ứng phó kiểm tra, trong phòng kê thêm mấy bộ bàn cùng ghế dựa làm như có thêm nhân viên, để tính diện tích theo đầu người mà giữ nguyên cái phòng lớn của mình, cho nên, trên có chính sách, dưới có đối sách a.

Ngô Nhật Lam nhìn nhìn phòng làm việc Đinh Trường Sinh, nói.

– Những chuyện đó không thuộc về tôi quản, cô nói với tôi để làm gì, ngồi đi, uống chút gì, nước hay trà?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Nước đi… phụ nữ uống trà đối với da dẻ không tốt.

Ngô Nhật Lam nói.

Đinh Trường Sinh không để ý đến nàng nói, mà đang nghĩ làm thế nào đem nàng đuổi đi liền xong việc, không nghĩ tới nàng ngồi xuống, tiếp tục nói mãi mà vẫn chưa xong.

– Ba tôi bảo tôi tìm anh, ông ấy nói muốn gặp anh, tại nước ngoài tôi đã gây họa cho anh, ba tôi thấy áy náy, cho nên kêu tôi tới gặp anh, anh cũng không thể để cho ba tôi tự tới gặp anh chứ?

Ngô Nhật Lam nói.

– Không… không, để tôi có thời gian sẽ đi thăm ba cô, được rồi… bây giờ tôi còn phải làm việc, cũng không thể theo cô tám chuyện được…

Đinh Trường Sinh nói.

– Ha ha, tôi biết anh bận rộn, có phải là vì điều tra vụ án của Chu Bội Quân không? Ba tôi khi đó là bí thư thành ủy, Chu Bội Quân là chủ tịch thành phố, nếu tìm hiểu lý giải về Chu Bội Quân, ba tôi tuyệt đối là người có quyền lên tiếng giá trị độc nhất vô nhị, cho nên, anh đi gặp ba tôi đi, làm ít mà ăn được nhiều đấy…

Ngô Nhật Lam nói.

Đinh Trường Sinh sửng sốt, hỏi:

– Làm sao cô biết tôi đang điều tra vụ án Chu Bội Quân?
– Giang Đô mặc dù là tỉnh thành rất lớn, nhưng mối nhân tình quan hệ lại rất nhỏ, người kỷ ủy lại không phải là những người vô danh, cho nên, chuyện này không phải là bí mật gì, vì thế tôi cũng biết, có cái gì ngạc nhiên chứ?

Ngô Nhật Lam cười cười, hỏi.

Đinh Trường Sinh rất bực bội, chính mình đối với vụ án Chu Bội Quân còn không có một chút tiến triển gì, thì dư luận bên ngoài đã nháo nhào xôn xao rồi, nhìn đến đúng là không có cái gì có thể giữ bí mật được, mà suy nghĩ lại thì thấy cũng đúng, hiện tại cứ mỗi ngày của mình đều gọi Lâm Lâm đến kỷ ủy, cứ thường xuyên đi lại như vậy, mọi người còn không biết ý định của kỷ ủy sao?

– Được rồi, tôi sẽ mau chóng đi bái phỏng ba của cô, nhưng đêm nay thì không được, tôi phải về nhà ăn cơm, trong nhà có việc.

Đinh Trường Sinh giải thích.

– Được rồi… tôi nghe nói Thạch Mai Trinh cũng đã quay trở về, nàng ở nhà hay là đã đi làm cái gì rồi?
– Nàng đã là vợ của tôi rồi, đâu cần phải đi làm?

Đinh Trường Sinh nhún vai nói…

– Ừ… vợ của anh thì không cần đi làm, còn tôi thì không được, tôi phải đi làm để tự nuôi sống chính mình, bất quá tại trong thời gian tôi tới nông trường của anh, thì chỉ có Thạch Mai Trinh là đối với tôi tốt nhất, lần khác tôi sẽ mời nàng ăn cơm, xem như là cảm ơn nàng.

Ngô Nhật Lam nói.

– Thôi… cô làm ơn đừng có làm phiền nàng nữa, có chuyện gì thì cứ tìm gặp tôi đây…

Đinh Trường Sinh nói.

– Được rồi, tôi sẽ không tìm gặp nàng, chứ không nàng lại hiểu lầm tôi cũng giống nàng say mê anh, vậy cũng không tốt…

Ngô Nhật Lam nói.

– Đã hai giờ rưỡi rồi, tôi phải làm việc, cô đi trước đi, có việc gì thì tôi sẽ liên hệ… À… trại giam trên tỉnh cô có người quen không vậy?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Trại giam trên tỉnh? Có a, sao vậy, anh muốn đi trải nghiệm cuộc sống trong tù à? Anh bây giờ là chủ nhiệm kỷ ủy, đi nơi nào ai dám không thèm ngó đến anh, còn tìm người quen biết làm gì?

Ngô Nhật Lam hỏi.

– Không phải là cái chuyện đó, tôi muốn nhờ người hỏi thăm một chuyện, lúc tôi ở Bạch Sơn có nhận thức một người làm cảnh sát, tên là Kha Tử Hoa, cô đối với người này có ấn tượng gì không?

Ngô Nhật Lam suy nghĩ, nói:

– Có chút ấn tượng, có phải hắn cùng vụ án Lâm gia kia có liên quan phải không?

Đinh Trường Sinh gật đầu, nói:

– Đúng vậy, chính là hắn, lúc ấy là xử tám năm, hiện tại sắp đi ra tù, tôi cũng là nghe người ta nói, tôi muốn biết trong chuyện này có gì mờ ám hay không, làm sao có khả năng lại đi ra nhanh như vậy, được giảm án sao, có phù hợp với quy tắc không?

Ngô Nhật Lam gật đầu, nói:

– Tôi cho rằng trong này cũng có nhiều việc, được rồi, tôi sẽ giúp anh tìm người hỏi thử một chút.
– Tốt, cảm ơn nhiều, bất quá đừng có nói là tôi nhờ người hỏi, vạn nhất có người biết được thì sẽ cảnh giác cũng không tốt…

Đinh Trường Sinh nói.

– Hiểu rồi… khi nào anh đến nhà tôi thì nhớ gọi điện thoại cho tôi, tôi đi cùng anh trở về nhà…

Ngô Nhật Lam nói.

Tiễn bước Ngô Nhật Lam, Đinh Trường Sinh quay trở lại văn phòng, nhìn mấy người đang bận, hắn đứng lại.

– Mọi người trước dừng vco6ng việc lại, tôi nói chút chuyện.

Đinh Trường Sinh nói.

Vì thế tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía Đinh Trường Sinh, không biết hắn muốn nói gì.

– Mọi người, mặc dù có người đến công tác kỷ ủy không lâu, nhưng ai cũng tham dự làm không ít vụ án rồi, bằng không Lý bí thư sẽ không đem mọi người điều đến bộ phận khó khăn nhất này, tôi khẳng định chắc ai cũng biết kỷ luật giữ bí mật, nhưng tôi muốn nhắc lại một lần nữa, sự tình liên quan đến vụ án của Chu Bội Quân, toàn bộ tin tức không thể theo bên trong miệng của mọi người lộ ra bên ngoài, nếu muốn hội báo thì chính tôi sẽ đi hội báo, mọi người cũng không được nói với những đồng sự khác trong kỷ ủy về tiến trình vụ án của chúng ta, hiểu chưa?
– Minh bạch…

Mọi người đều lời thề son sắt nói.

– Vụ án này rất khó làm, nếu dễ làm thì trước kia chúng ta đã làm xong, cho nên phải chuẩn bị cho tốt trường kỳ, chú ý nhất là có người hỏi thăm đến tình huống vụ án, là ai, ở nơi nào, nếu mọi người nghe được chuyện gì, đều ghi nhớ đến cho tôi, gửi qua hòm thư của tôi, nói cho mọi người biết bên trong nội bộ kỷ ủy chúng ta cũng không phải là bền chắc như thép, cho nên giữ được bí mật thì còn làm tốt được, còn nếu làm không tốt, thì có thể quan hệ đến việc thành bại của vụ án này.

Đinh Trường Sinh nói.

– Vâng, chúng ta nhất định chú ý giữ bí mật…

Đinh Trường Sinh sau khi tan tầm liền nhờ Đỗ Sơn Khôi mua cho túi bánh ngọt rồi trở về nhà.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234