Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 129
Phần 129

Đinh Trường Sinh hẹn gặp Tào Kiến Dân tại quán có chút vắng vẻ, nhưng mặc dù là như vậy, Đinh Trường Sinh vẫn như đem xe của mình dừng ở bãi đỗ xe ở ngoài trung tâm thương mại cách đó một km, sau đó đi bộ đến nơi này.

Gần cửa sổ, nhưng lại kéo rèm cửa kín, lúc này, Đinh Trường Sinh vừa đợi Tào Kiến Dân, vừa suy nghĩ, gặp Lâm Nhất Đạo nên trao đổi như thế nào đây, điều kiện của mình là cái gì, đối phương cũng chưa chắc gì có khả năng đáp ứng, đang nghĩ, thì cha con Tào Kiến Dân đến, nhìn ra Tào Kiến Dân vẫn là tín nhiệm nhất con gái của ông Tào Tinh Tinh.

Tào Kiến Dân định lên tiếng chào hỏi Đinh Trường Sinh, thì bị Đinh Trường Sinh cản lại, vì thế Tào Kiến Dân đến trước mặt Đinh Trường Sinh cùng hắn nắm tay, lúc này trong tay của hắn là điện thoại của mình, lại hướng phía Tào Kiến Dân vươn tay, Tào Kiến Dân ngạc nhiên, Tào Tinh Tinh cảm thấy Đinh Trường Sinh có chút quá phận, đang định lên tiếng, thi bị Tào Kiến Dân ngăn trở, ông lấy ra điện thoại của mình đưa cho Đinh Trường Sinh, nhưng Đinh Trường Sinh lại không cầm lấy, mà là đưa cả hai điện thoại cho Tào Tinh Tinh, sau đó nói:

– Cô xuống dưới lầu canh chừng giùm chút…

Tào Tinh Tinh bình tĩnh nhìn Đinh Trường Sinh, đoán không ra tiểu tử này đang suy nghĩ cái gì, có cần phải quan trọng đến như vậy sao?

Tào Kiến Dân vẫy tay, ý bảo nữ con gái đi xuống chờ.

Đợi cho Tào Tinh Tinh đi xuống lầu xong, Đinh Trường Sinh lúc này mới thở phào một hơi, nói:

– Tào cục, thời gian rất gấp, tôi cũng bất đắc dĩ, bên trong cục công an thành phố các người có quỷ, nên tôi phải cẩn thận, hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển rất nhanh, chúng ta không biết các thủ đoạn theo dõi tinh vi như thế nào, trong giới hacker thì bọn họ lại quá quen thuộc, điện thoại có khả năng trở thành công cụ nghe trộm, chứ không phải là tôi quan trọng hóa vấn đề…
– Tiểu tử… cậu giống như là đặc vụ vậy, nói đi… hẹn tôi đây, rốt cuộc chuyện gì? Đừng nói chỉ là vì uống một chén này chứ?

Tào Kiến Dân nói.

– Đúng là có việc, có chuyện này tôi phải xin lỗi Tào cục trưởng, đêm nay có hành động lớn, nhưng tôi đã đề nghị không dung lực lượng cảnh sát của thành phố Bạch Sơn, chủ yếu là sợ để lộ ra tiếng gió, sau khi tôi hội báo với Đường bí thư về vấn đề này, Đường bí thư nói, chuyện này thì tôi phải tự mình giải thích với Tào cục trưởng, sợ Tào cục trưởng nổi giận.

Đinh Trường Sinh nói.

– Không dùng cảnh sát Bạch Sơn cảnh lực, vậy là lấy người từ bên ngoài điều đến?

Tào Kiến Dân giật mình, nhưng không có dấu hiệu tức giận, bởi vì Đinh Trường Sinh nói rất rõ ràng, đã xin chỉ thị Đường Bỉnh Khôn, chính mình bây giờ phản ứng thì có ý nghĩa gì?

– Đúng vậy, nhưng tuy rằng lực lượng cảnh sát theo từ bên ngoài điều đến, nhưng chỉ huy chúng thì sẽ để cho Tào cục trưởng tự thân xuất mã, nơi này dù sao cũng là địa bàn của chúng ta.

Đinh Trường Sinh nói.

– Hành động gì?

Tào Kiến Dân hỏi.

Đinh Trường Sinh do dự một chút, Tào Kiến Dân lập tức hiểu ra, nói:

– Quên đi, đến lúc đó thì tôi cũng sẽ biết, cậu không cần nói với tôi, miễn cho đến lúc đó nhỡ chuyện có để lộ tiếng gió, thì tôi khỏi bị hoài nghi…

– Tào cục trưởng đây là đánh vào mặt tôi đấy, đối với Tào cục trưởng thì tôi tuyệt đối tín nhiệm, chúng ta chuẩn bị khám xét câu lạc bộ Thiên Lý Mã, ông ở tại Bạch Sơn thời gian lâu hơn tôi, chắc chắn sẽ biết đến câu lạc bộ Thiên Lý Mã, nhiều năm như vậy vẫn không có người quản đến, đó không phải là bởi vì một ít nguyên nhân đặc thù sao? Tại đất nước chúng ta, nguyên nhân đặc thù thì có nhiều lắm, mọi người ai cũng muốn mình nằm trong trường hợp đặc thù, nhưng hiện tại tình hình diễn biến đến khó lường, có những sự việc không thể bưng bít che giấu rồi, Hạ Phi là kẻ khả nghi sát nhân, việc này không có cách nào để dung túng nữa…

Đinh Trường Sinh không có muốn giấu diếm Tào Kiến Dân, nếu gọi ông đi ra chỉ huy việc này, thì phải nó rõ ràng ra hết, có như vậy thì mới chứng tỏ sự tín nhiệm, nếu không thì trong lòng Tào Kiến Dân sẽ cảm thấy rất là khúc mắc…

Vốn đây là sự tình của hệ thống công an, nếu không có Tào Kiến Dân tham dự, chuyện xảy ra lớn như vậy sự, thì sẽ không phù hợp lẽ thường, nhưng Tào Kiến Dân cũng không nói gì thêm, không có nghĩa là trong long của ông không có ý tưởng khác.

– Cái gì?

Quả nhiên, nghe được Đinh Trường Sinh nói ra như vậy, Tào Kiến Dân vô cùng kinh ngạc, Hạ Minh Tuyên là cán bộ kỳ cựu Bạch Sơn rồi, có thể nói con đường làm quan của Hạ Minh Tuyên chưa từng tách rời khỏi Bạch Sơn, so với Đường Bỉnh Khôn là ngoại lai đến từ bên ngoài thì thời gian Hạ Minh Tuyên công tác tại Bạch Sơn dài hơn rất nhiều, Đường Bỉnh Khôn nếu đã hạ quyết tâm bứng câu lạc bộ Thiên Lý Mã, thì cũng nhìn đến vấn đề cục diện thật là phức tạp.

– Thật bất ngờ phải không?
– Tin rằng không riêng gì mình tôi bất ngờ… À… thôi đi, các người đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
– Tôi chỉ là đưa ra đề nghị, đại bộ phận công tác phối hợp là do Đường bí thư làm, đêm nay Lưu Chấn Đông cũng trở về, sẽ hiệp trợ với Tào cục trưởng chỉ huy hành động đêm nay, có vấn đề gì không a?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Ừ… có cậu bố trí sẵn trước rồi, tôi còn có vấn đề gì chứ, cậu có còn yêu cầu đặc thù nào nữa không?

Tào Kiến Dân cũng là người biết nhân tinh, Đinh Trường Sinh bán cho ông một nhân tình lớn như vậy, ông há có thể không bánh ít đi, bánh quy lại?

– Tin tức tôi mới vừa nhận được, Hạ Phi chẳng những là giết người, còn dùng bê tông đổ lên che giấu thi thể, thủ đoạn thực tàn nhẫn, còn nữa, việc điều tra câu lạc bộ Thiên Lý Mã nhất định phải cẩn thận kỹ lưỡng, theo tôi được biết, chỗ đó bên trong ẩn giấu không ít bí mật, đoạn thời gian trước, người của Lưu Chấn Đông điều tra biết được Hạ Phi giao dịch hai mươi cân thuốc phiện, đây là một số lượng lớn…

Đinh Trường Sinh nhẹ nhàng nói, nhưng Tào Kiến Dân nghe vào bên trong lỗ tai lại như tiếng sấm.

Sát nhân, buôn lậu thuốc phiện, cái câu lạc bộ kia mình tuy rằng không có chú ý đến, nhưng cũng có nghe lời đồn đại, bên trong có bao nhiêu sự tình, chỉ có mở cái nắp ra thì mới có thể biết được bên trong.

– Được rồi, yêu cầu của cậu, tôi minh bạch, yên tâm đi, cho dù đào tung đất lên, tôi cũng sẽ không để cho bọn hắn tránh thoát được.

Tào Kiến Dân vững chắc, nói.

Đinh Trường Sinh cùng Tào Kiến Dân không có đi cùng, Đinh Trường Sinh đợi Tào Kiến Dân rời đi thật lâu thì mới ra khỏi quán trà, lúc Tào Kiến Dân lên xe liền không che giấu được hưng phấn trên mặt.

Chính mình công tác tại Bạch Sơn nhiều năm như vậy, vẫn luôn là ổn định bình bình, trị an Bạch Sơn cũng không phải là tệ, bây giờ Đinh Trường Sinh đưa cho chính mình cái đại lễ này thật sự là quá lớn, vô luận là Đường Bỉnh Khôn phối hợp trước đó, hay là Đinh Trường Sinh bày mưu tính kế, nhưng lần này càn quét băng đảng tệ nạn, thì công lao cũng có phần rơi xuống phía trên đầu mình.

Chuyện lần này đi qua, có thể mình cũng đến lúc nên dịch chuyển dịch ổ rồi…

– Cha… chuyện gì mà kích động vậy chứ, tên gia hỏa kia lại cho cha uống thuốc mê gì nữa đây? Hắn là tên giảo hoạt, cha cẩn thận một chút.

Tào Tinh Tinh nhìn sắc mặt của cha mình có điểm không đúng, liền nhắc nhở.

– Cha biết, bất quá, cha nói cho con biết, Đinh Trường Sinh vô luận nói như thế nào, hắn cũng là lãnh đạo, về sau con không thể nói hắn như vậy, cần có lễ phép thì phải lễ phép, ai cũng có sĩ diện, Đinh Trường Sinh tuy rằng không nói, nhưng không có nghĩa là chẳng có nghĩ gì, hiểu chưa?

Tào Kiến Dân giáo huấn con gái mình.

– Được rồi, coi như con chưa nói, được chưa.

Tào Tinh Tinh đối với lời của Tào Kiến Dân thì không quản tới, nói.

– Tính tình của con bướng bỉnh, không để tại trong mắt ai cả, cứ vậy thì không được, cha chỉ còn có thể công tác thêm vài năm nữa thôi, con nhìn Đinh Trường Sinh đi, ngày trước hắn cùng con xem như là đồng sự, trải qua mấy năm lăn lộn mà giờ đã làm như vậy, nhìn vào mà học hỏi một chút.

Tào Kiến Dân mặc dù biết con gái mình không có khả năng được như Đinh Trường Sinh vậy, nhưng vẫn không nhịn được, nói vài câu.

– Hừ… con không muốn làm tên côn đồ lưu manh giống hắn đâu.

Tào Tinh Tinh phản bác.

– Lưu manh? Vậy con nói, ai không là lưu manh, đừng có coi thường cái lăn lộn này, nói khó nghe, là lăn lộn, nhưng thật ra là ghen tị, con đừng có trộn lẫn cách nhìn, Đinh Trường Sinh nếu như là lưu manh lăn lộn, nếu Đinh Trường Sinh không có đầu óc, vậy lãnh đạo của hắn đề bạt hắn lên, há không có đầu óc? Con có nghĩ tới những vấn đề này không?
– Ai, cha có suy nghĩ như vậy, thì cha nhận hắn làm con trai đi a.

Tào Tinh Tinh lời này làm cho Tào Kiến Dân muốn nghẹn họng rồi.

– Hừ… cha không có cái phúc khí đó, chỉ biết còn trông cậy vào con có thể mang cho cha chút hy vọng, nào ngờ tiểu tử họ Đinh kia kết hôn rồi, đến bây giờ người biết cũng không nhiều, hơn nữa hắn cưới con gái đại gia tộc trên kinh thành, tiểu tử này, không đơn giản chút nào…

Tào Kiến Dân lắc đầu tỏ vẻ tiếc rẻ, tiếc rẻ cái gì? Đương nhiên là tiếc rẻ con gái mình không thể dựa vào hắn đi lên.

Diêm Lệ lái xe, Đinh Trường Sinh cùng Tần Mặc ngồi ở ghế sau, hắn dựa ở sau ngồi lên, nhắm lấy mắt, nhìn qua như đang chợp mắt, nhưng trong đầu đang tính toán cùng Lâm Nhất Đạo trao đổi như thế nào, phải phòng ngừa Lâm Nhất Đạo qua sông đoạn cầu, đến lúc đó Lâm Nhất Đạo nếu có cắn ngược lại mình, thì mình làm như thế nào để cắn trả lại…

Lâm Nhất Đạo gian xảo, Lâm Nhất Đạo khả năng không coi trọng chữ tín, những điều này Đinh Trường Sinh biết, nhưng nếu như mình nóng lòng nhất thời, đem Lâm Nhất Đạo kéo xuống, đối với Lâm Nhất Đạo có thể nhất kích mà đánh trúng sao? Đinh Trường Sinh không có long tin nắm chắc.

Đinh Trường Sinh cũng vì việc này mà hỏi qua Thạch Ái Quốc, Thạch Ái Quốc suy nghĩ thật lâu, sau đó cuối cùng đưa cho Đinh Trường Sinh một câu:

– Hàm răng cứng rắn, nhưng mà sẽ rụng trước tiên, cái lưỡi mềm mại nhưng lại tồn tại đến cuối đời…

Ý tứ rất đơn giản, có đôi khi, đánh ngã đối phương lại đạp lên một cước tất nhiên làm cho người ta cảm thấy hả dạ, nhưng đây chẳng qua suy nghĩ chủ quan của người, trong hiện thực vẫn là bên trong mềm dẻo, đây mới là chi đạo sinh tồn, từ đó mới có thể lấy được lợi ích lớn nhất, chốt lại một câu mốt nói, làm sao cả hai cùng có lợi là tốt nhất…

Nếu như là sự tình bình thường, sau khi giao dịch xong rồi, đã đáp ứng theo nhu cầu thì giải tán là xong, nhưng trong chuyện này, cho dù là giao dịch xong rồi, sự tình liền xem như đã xong rồi sao? Đinh Trường Sinh không có khả năng đem toàn bộ đoạn phim kia đưa cho Lâm Nhất Đạo, ngược lại Lâm Nhất Đạo cũng có khả năng mãi mãi ghi nhớ đến chuyện này, chuyện như vậy xảy ra rất giống như là có người luôn luôn cầm lấy một cây đao núp trong bóng tối, khiến cho người làm cái gì, cũng đều thấy cây đao kia như là muốn rơi xuống đầu mình vậy, ngày đêm không được an bình…

Không riêng gì đối với Lâm Nhất Đạo, mà đối với Đinh Trường Sinh mà nói, đó cũng là một loại tra tấn, một khi đã biết bí mật người khác, như là cái loại bí mật này, há có thể không đề phòng bị người khác ám toán?

Đây là cái gọi là: Lòng người khó lường, tri nhân tri diện bất tri tâm…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234