Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 43
Phần 43

Cứ như vậy xong rồi, sau khi chỉnh lại váy áo, Miêu Miêu đi trước, Đinh Trường Sinh theo thật sát ở phía sau, Phó Phẩm Thiên vừa mở cửa thì phát hiện Đinh Trường Sinh cùng Miêu Miêu, không khỏi mừng rỡ.

– Ủa… sao em cũng tới đây?

Phó Phẩm Thiên đem Đinh Trường Sinh cùng Miêu Miêu làm vào nhà, hỏi Đinh Trường Sinh.

– Không có việc gì, em chạy đến trường học đó Miêu Miêu, rồi cùng nàng đi ăn cơm, xong xuôi mới đem nàng đưa trở về, chị ăn cơm chưa?
– Chị đang ăn…

Phó Phẩm Thiên nói.

Đinh Trường Sinh nhìn trên bàn nhìn thấy tô mì gói chưa có ăn xong, thấy rõ Phó Phẩm Thiên ăn tạm thứ này chỉ là để cho qua buổi ăn…

– Chị cứ ăn thứ này thì không được đâu, có gì cũng phải làm cơm ăn, tiếp tục như vậy thì không được…

Đinh Trường Sinh nói.

– Chị biết rồi…

Phó Phẩm Thiên nói xong đi rót ly nước cho Đinh Trường Sinh.

Lúc này Miêu Miêu không có còn giận hờn với Phó Phẩm Thiên nữa, nàng mở tủ lạnh cầm ra một chai nước hoa quả, kéo lấy dép lê đến tại phía ghế sofa, xem ti vi, rồi nói với Phó Phẩm Thiên:

– Mẹ, chú vừa mới nói sẽ để cho con ra nước ngoài du học, mẹ có cùng đi với con không?
– Ra nước ngoài du học? Con có ý tứ gì? Trường Sinh, này… xảy ra chuyện gì?

Phó Phẩm Thiên vừa nghe liền bối rối, Đinh Trường Sinh như thế nào lại đồng ý với Miêu Miêu lung tung như vậy chứ, trước không nói gì khác, ra nước ngoài du học thì sẽ tốn biết bao nhiêu tiền, rồi chính mình làm sao có thể yên tâm để cho nàng một mình ra nước ngoài du học, vạn nhất học không nỗi, còn trong nước thì bỏ qua, lúc này không phải là hai đầu đều xôi hỏng bỏng không?

– Chương trình giáo dục trong nước quá vất vả phá sức người, em thấy ra nước ngoài du học rất tốt, vấn đề tiền thì chị không cần lo lắng, để em đối phó, em có mấy bằng hữu đều ở nước ngoài, bọn họ có thể giúp chị lo lắng xong xuôi việc này, trọng yếu chính là nhìn chị xử lý chuyện này như thế nào, hiện tại ra nước ngoài du học là một loại thời thượng, nếu Miêu Miêu đồng ý đi, chị cũng có thể cùng đi là đượ.

Đinh Trường Sinh nói.

– Không được, chị không đồng ý.

Phó Phẩm Thiên dứt khoát nói.

– Mẹ không thì con tự một mình đi, con càng tự do, khỏi ai quản tcon…

Miêu Miêu nhao nhao nói.

– Miêu Miêu, cháu về trước trong phòng ngủ đi, để chú và mẹ cháu trao đổi, yên tâm đi, mẹ cháu là một người thông tình đạt lý, trước sau gì cũng đồng ý.

Đinh Trường Sinh ý bảo Miêu Miêu không được cãi lộn, hắn chép miệng, bảo nàng về phòng đi ngủ trước.

– Em cứ chiều nàng a, sớm muộn gì con bé này cũng bị em làm hư rồi.

Thấy Miêu Miêu đã vào phòng của mình, Phó Phẩm Thiên bất mãn nói với Đinh Trường Sinh nói.

Đinh Trường Sinh không nói lời nào, liền kéo lấy Phó Phẩm Thiên vào phòng ngủ của nàng, đóng cửa lại, những việc khác bây giờ đều là thứ yếu, ngay cả sự tình Miêu Miêu cũng không còn thời gian nói chuyện, vốn vừa rồi con gái của nàng khiêu khích làm hắn bức bối khó chịu vì không có phát tiết ra được, bây giờ là lúc hắn phải giải quyết cho xong, phát tiết trút ra trên người của người mẹ để lấy lại cân bằng rồi tính sau, Phó Phẩm Thiên bị Đinh Trường Sinh ép tại phía trên giường lớn, về sau còn chỉ còn có tiếng thở dốc liên tục không ngừng…

Chỉ chốc lát sau, Phó Phẩm Thiên tay trắng đong đưa, cầm lấy cây dương vật Đinh Trường Sinh khuấy sục, một lúc Phó Phẩm Thiên âm thanh phát ra tiếng không thể nghe thấy…

– Ừ… cho vào đi… um…

Phó Phẩm Thiên âm thanh rất nhẹ, Đinh Trường Sinh cũng không còn chờ đợi được nữa nàng đả quỳ bò trên giường, hắn ở mặt sau cái mông cong Phó Phẩm Thiên, một tay cầm lấy lấy dương vật kiên đĩnh tại trên cái cửa miệng âm đạo ướt đẫm, tràn ra dịch nhờn cọ xát chen lấn đâm vào.

– Um…

Hơn nửa quy đầu đã chen vào cửa miệng mật huyệt, hai tay đỡ lấy bờ eo lung linh của Phó Phẩm Thiên, dương vật thẳng tiến, bên dưới cây dương vật to dài dần dần biến mất tại trong thân thể nàng, rất nhanh, bộ phận sinh dục hai người tương liên tại cùng một chỗ.

– Ai… chậm một chút…

Cái mông thúc Đinh Trường Sinh thúc mạnh một cái, toàn bộ dương vật liền triệt để toàn bộ nhập vào sâu trong âm đạo Phó Phẩm Thiên, hạ thân hai người gắt gao dán sát, hắn không nhẫn nại nữa, chậm rãi rút ra đút vào dương vật dữ tợn, dẫn đến Phó Phẩm Thiên phát ra tiếng mê người:

– A… ô…

Đền đáp lại tốc độ dương vật, Phó Phẩm Thiên càng là phát ra liên tiếp thở gấp rên rỉ, âm thanh dần dần cũng không thểáp chế.

=Phạch… phạch… phạch…

Đinh Trường Sinh đỉnh đưa dương vật tần suất tăng nhanh, nghe được tiếng Phó Phẩm Thiên thoải mái rên rỉ to dần, hắn như được cổ vũ, eo to lay động biên độ càng gia tăng, dương vật rút ra mỗi lần chỉ chừa quy đầu tại bên trong cửa miệng âm đạo nàng, lại từng cái thật mạnh cắm vào toàn bộ, tầng tầng lớp lớp đỉnh đưa.

– Ọp… ọp… ọp…

Hạ thân hai người phát ra tiếng ma sát chất lỏng.

– A… a… ai… ui…

Còn có tiếng rên hưởng thụ của Phó Phẩm Thiên, còn một bàn tay của Đinh Trường Sinh đưa duỗi xuống phía giữa hai chân của nàng, sờ nhu trên viên âm hạch đã nở rộ ra kia, một bên bị cây dương vật to dài côn thịt quất cắm đỉnh đưa.

– Um… không chịu nổi… ừ…

Phó Phẩm Thiên lời nói có vẻ là vô lực, miệng nói không chịu nỗi, thân thể lại càng lúc càng phối hợp, nàng trầm xuống eo nhỏ, cái mông vểnh lên, hưng phấn khích động dị thường, eo to của hắn tăng nhanh dùng sức quất cắm mật huyệt của nàng…

– A… nhanh chút a… chị không được… đến… chị đến… á…

Phó Phẩm Thiên đến cao tràom cái mông ngạo nghễ vểnh lên, trước ngực đôi bầu vú sung mãn cũng theo lấy lắc lư không ngừng, chậm rãi từ thân thể Phó Phẩm Thiên mềm xuống, nửa người trên nằm ở trên mặt giường, đầu vùi vào gối đầu, ánh mắt Đinh Trường Sinh dời xuống, nâng lên mông cong nảy nở của Phó Phẩm Thiên, tiếp lấy lại tiếp tục tần suất cắm vào dương vật vào trong tha6hn thể nàng…

Vừa mới cao trào qua đi, Phó Phẩm Thiên bây giờ là càng thêm mẫn cảm rồi, từ cửa miệng âm đạo bị dương vật quất cắm nổi lên bọt biển càng lúc càng nhiều, ước chừng gần mười phút sau, cây dương vật kịch liệt tại trong âm đạo Phó Phẩm Thiên tiến tiến lui lui, Phó Phẩm Thiên rùng mình, dưới tần suất quất cắm dương vật, nàng lại một lần nữa cao trào.

Phó Phẩm Thiên cao trào, lập tức lại kích thích Đinh Trường Sinh càng thêm dùng sức, đã qua hơn nửa phút, thân thể hai người trần trụi trơn bóng, nam nhân cường tráng trẻ tuổi, đàn bà xinh đẹp đói khát như lang như hổ, dục vọng tình dục cùng nhau phát tiết không sai biệt lắm…

Phó Phẩm Thiên cùng Đinh Trường Sinh phát ra tiếng thở gấp sảng khoái, hưởng thụ lẫn nhau mang đến cho đối phương mùi vị tuyệt đỉnh sau cao trào.

Khi trong phòng lại lần nữa an tĩnh xuống, Đinh Trường Sinh nhỏ giọng đem sự tình hôm nay kể ra, Phó Phẩm Thiên nghe qua sợ tới mức linh hồn xuất khiếu rồi, nếu như mình không gọi cú điện thoại kia cho Đinh Trường Sinh, nếu như Đinh Trường Sinh không đến thẳng trường học, thì lúc này Miêu Miêu không biết ở đâu đến, không biết bị đạp hư thành cái dạng gì, Phó Phẩm Thiên sợ tới mức cả người phát run.

– Không cần phải lo lắng nữa, chị yên tâm, đám người kia sớm muộn gì em cũng đem bọn chúng tống vào ngục giam, dám đụng đến người thân của em, thì em sẽ đưa bọn chúng xuống địa ngục.

Đinh Trường Sinh nhẹ nhàng hôn mút lên hai bầu vú Phó Phẩm Thiên, chậm rãi an ủi nàng.

– Bọn chúng là ai, vì sao lại đối đãi Miêu Miêu như vậy?

Phó Phẩm Thiên hỏi.

– Hiện tại nhìn đến thì hai cô bé đồng học của Miêu Miêu trường là đối tượng của bọn chúng, dĩ nhiên, chính mình mới là quan trọng nhất, chính mình tự giữ lấy bản thân mình, người khác muốn du dỗ mình thì không phải là dễ dàng như vậy, em cùng Miêu Miêu đã thương lượng xong rồi, nàng sẽ về nhà ở, chị mỗi ngày tan học thì đưa đón nàng, chị từ nhiệm làm chủ nhiệm lớp đi, có thêm chút chức vụ để làm gì, chuyện gì mà có thể trọng yếu hơn con gái của mình, nàng hiện tại đang vời giai đoạn phản nghịch, chị phải dành nhiều hơn thời gian gần gũi với nàng, đừng để cho nàng đi chệch đường…

Đinh Trường Sinh dặn dò.

– Nàng đáp ứng?

Phó Phẩm Thiên không tin hỏi.

– Đúng… với điều kiện đi ra nước ngoài du học…
– Em quá chiều nó rồi, em cứ tiếp tục như vậy sẽ làm nó hư.

Phó Phẩm Thiên nghe Đinh Trường Sinh nói như vậy, trong tâm bất an chậm rãi an tĩnh xuống…

– Như thế nào, đêm nay em không ở lại nơi này sao?

Qua một hồi, Đinh Trường Sinh ôm lấy Phó Phẩm Thiên nghỉ ngơi xong, rồi đứng dậy bắt đầu mặc vào quần áo, Phó Phẩm Thiên kéo qua cái chăn che lại thân thể mình, rồi hỏi.

– Em vừa mới đến địa phương này, đối với nơi này không phải quen thuộc, chỉ sợ có người đ nhìn chằm chằm vào em, đây cũng là lý do em muốn mẹ con chị đi ra ngoài, em thì không sao cả, vạn nhất mẹ con chị bị người công kích, thì em sẽ rất áy náy…

Đinh Trường Sinh nói tuy rằng ngắn gọn, nhưng Phó Phẩm Thiên hiểu ý tứ của hắn…

Nghĩ tới chỗ này, Phó Phẩm Thiên liền không nhắc lại, yên lặng giúp Đinh Trường Sinh thu thập xong, sau đó thì yên lặng, Phó Phẩm Thiên so với những người đàn bà khác thì không giống, nàng vẫn luôn yên lặng chờ đợi, hôm nay nàng gọi điện thoại cho Đinh Trường Sinh chính là bởi vì Miêu Miêu, nếu như không phải là bởi vì chuyện của Miêu Miêu, nàng sẽ không gọi số điện thoại này, tuy rằng hắn chỉ ở loanh hoanh bên trong thành phố này.

Phó Phẩm Thiên đem Đinh Trường Sinh đưa ra cửa, rồi ngồi thừ tại trên ghế sofa, nghe bên dưới lầu tiếng xe hơi khởi động, lúc này Miêu Miêu đi ra, yên lặng đi đến bên người Phó Phẩm Thiên, khoác ở cánh tay của nàng, hai mẹ con cứ như vậy dựa sát vào nhau, trước giờ chưa từng có an tĩnh qua như vậy.

– Mẹ thật thương chú ấy vậy sao? Vẫn cứ muốn dựa vào chú ấy?

Miêu Miêu âm thanh rất nhỏ, nhưng lời này chẳng khác nào búa tạ đánh xuống…

– Con còn nhỏ biết gì, đi ngủ đi. Phó Phẩm Thiên mặt đỏ lên, nói.
– Mẹ, con không còn nhỏ nữa, sự tình của mẹ con hiểu, con cảm thấy chú ấy không tệ, chỉ là chú ấy quá bận rộn, tương lai sau này nếu con tìm nam nhân, tuyệt đối sẽ không có khả năng tìm kiếm một người giống như vậy, con sẽ kiếm một người lúc nào cũng ở bên cạnh con, đây mới là trách nhiệm của một nam nhân, nhưng còn chú ấy, tốt thì tốt, nhưng chú ấy có thuộc về mẹ không?

Miêu Miêu bĩu môi nói.

– Hắn giúp chúng ta nhiều lắm, nếu như không có nhờ hắn, ba con có khả năng sẽ chết sớm hơn, khả năng ngay cả một cái lễ tang cũng làm không thành, vậy mẹ phải nên báo đáp hắn thế nào đây?

Phó Phẩm Thiên sâu kín nói.

– Nếu như mẹ muốn báo ân, cũng không cần phải làm như thế, nếu như mẹ chân ái yêu thương chú ấy, ít nhất mẹ phải làm cho chú ấy biết là mẹ ghen, mẹ tin tưởng lời chú ấy nói sao? Chú ấy trước kia như thế nào lại không sợ một vài người tìm đến chú gây phiền toái, hơn nữa, chú ấy cũng chưa kết hôn, vậy thì chú ấy sợ cái gì?

Miêu Miêu lay động đầu nhỏ, nghi hoặc nói, nàng cũng đang bực tức vừa rồi hắn lại không vượt qua cái giới hạn cuối cùng với nàng…

– Được rồi, còn đừng có vui buồn thất thường như vậy nữa, của của mẹ không cần con quan tâm đến, mẹ đồng ý để con đi ra nước ngoài du học, nhưng hiện tại phải học tập cho giỏi, nhất là học giỏi tiếng Anh, nếu không, con có đi nước ngoài cũng là vô ích…
– Thật hả mẹ… mẹ là người tốt nhất.

Miêu Miêu lập tức ôm lấy Phó Phẩm Thiên, nói.

– Bắt đầu từ ngày mai, coni không về ký túc xá ở trường, mỗi ngày mẹ sẽ đưa đón con, ngày mai mẹ sẽ cố gắng xin từ chức làm chủ nhiệm lớp, hắn nói không sai, sự tình gì cũng không bằng con gái của mẹ, con mới là trọng yếu.

Phó Phẩm Thiên nói.

– Đinh Trường Sinh nói?

Miêu Miêu hỏi.

– Được rồi, đi ngủ đi.

Phó Phẩm Thiên từ chối cho ý kiến nói.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234